Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 319: Cứu mạng với!

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:07:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Trọng dặn dò Hứa Duyệt Khê vài câu vội vã theo hai tên sơn phỉ đến trù phòng.

 

Cách một đoạn xa, vẫn còn thấy tiếng Hứa Trọng lo lắng hỏi: "Trong bếp phạt ? Đại ca, chuyện ... rốt cuộc là xảy chuyện gì ?"

 

"Có thể kể cho ? Để còn rút kinh nghiệm, kẻo phạm tương tự. Con trai đang trọng thương, con gái thì còn nhỏ..."

 

Tên sơn phỉ mà phát phiền, hờ hững đáp: "Có hai lão già mới đến trù phòng hôm qua, dám nhổ nước bọt nồi cơm của em..."

 

Đợi khi bóng khuất hẳn, Hứa Duyệt Khê ỉu xìu phòng, lên giường bắt đầu ngủ bù.

 

Một lúc , bên ngoài qua khe cửa thấy con bé ngủ say thật, bèn vội vàng trở về chỗ Đại đương gia để báo cáo tình hình.

 

Hứa Duyệt Khê ngủ dậy, vểnh tai ngóng một hồi mới rón rén xuống giường.

 

Cô bé sờ soạn quanh chân giường một lúc, lâu đào từ lớp đất lên một mảnh giấy.

 

Trên mảnh giấy mấy chữ lớn: Cứu mạng với!

 

Hứa Duyệt Khê ném mảnh giấy gian, giường thẫn thờ một lát vung vẩy đôi chân ngắn cửa.

 

Cô bé theo hướng cha rời , cứ thế mò tìm tới.

 

Cái cớ cô bé chuẩn sẵn đều hợp lý - đói bụng nên tìm cha.

 

Không là do đám sơn phỉ tin chắc một đứa trẻ như cô bé thể nên trò trống gì, là do họ quá tự tin hệ thống canh phòng tuần tra của Thanh Vân Trại.

 

Hứa Duyệt Khê dừng dừng, nghỉ ngơi mấy mà vẫn thấy ai bí mật bám theo .

 

Ngược , các tốp tuần tra thì cứ hết nhóm đến nhóm khác qua.

 

Khi ngang qua cô bé, họ chỉ dừng mắt một thoáng tiếp tục tuần tra theo lộ trình định.

 

Hứa Duyệt Khê đặc biệt lưu ý thời gian, cứ một nén nhang trôi qua là một toán mười lăm tuần tra.

 

Mèo Dịch Truyện

Hứa Duyệt Khê: "..."

 

Cũng chẳng hoàng thành, cần thiết canh phòng nghiêm ngặt đến mức ?

 

Hứa Duyệt Khê xoa xoa cái bụng, gọi cha suốt cả quãng đường, mãi đến khi một giọng yếu ớt vang lên đáp lời:

 

"Nhóc con, cha nhóc là ai thế? Gọi lâu như thấy , lẽ cha nhóc 'ngỏm' ?"

 

Hứa Duyệt Khê nhíu mày sang, thấy phía một đang xoài mặt đất, lưng về phía mặt trời, mặt úp xuống đất.

 

Cô tiến gần, chọc chọc mặt đang đó:

 

"Cha chắc chắn hết, ông lợi hại lắm đấy. Mà chú là ai? Sao chú việc mà ườn đường thế ?"

 

Trong Thanh Vân Trại hầu như ai nhàn rỗi.

 

Ngoại trừ những tuần tra và canh gác núi, những khác nếu ngoài việc từ sớm như đốn củi, gánh nước, chăn bò, trồng trọt... thì cũng đến các ngọn núi của các đương gia để luyện võ, huấn thị.

 

Lúc Hứa Duyệt Khê đến vườn t.h.u.ố.c tưới nước, sang những mảnh ruộng cách đó xa, cũng thấy bóng .

 

Người đàn ông đất hít một lạnh, lẩm bẩm một câu 'nhẹ tay chút' thản nhiên :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-319-cuu-mang-voi.html.]

"Tứ đương gia hiện giờ thích những đàn ông cường tráng, chẳng đang cố phơi nắng để mau ch.óng khỏe , tiếp tục vì Tứ đương gia mà dốc sức ."

 

Hứa Duyệt Khê vóc dáng chẳng mấy vạm vỡ của , cúi đầu xuống, kỹ khuôn mặt đàn ông.

 

"... Hay là chú đổi khác mà theo đuổi ?"

 

Người đàn ông đất chậm chạp lắc đầu, một nữa xuýt xoa vì đau:

 

"Không , cả cái sơn trại chỉ mỗi Tứ đương gia là nữ, cái sở thích đặc biệt ..."

 

E ngại đứa trẻ mắt mới chỉ năm sáu tuổi, hết câu, chỉ u uất thở dài:

 

"Nhóc còn nhỏ lắm, nhóc hiểu ."

 

Hứa Duyệt Khê: "... Ồ, đói , tìm cha tiếp đây, chú cứ thong thả mà phơi nắng nhé."

 

Người đàn ông ngẩng đầu lên, chỉ tay về một hướng:

 

"Nhà bếp ở hướng kìa, lúc nhóc thể giúp mang một l.ồ.ng màn thầu ? Phải ăn thật nhiều thì mới sức mà đô con lên ."

 

Hứa Duyệt Khê nắm rõ phận và tính tình của nên chỉ ậm ừ đối phó:

 

" lấy sức mà mang... Hay là chú cho tên , sẽ với ở nhà bếp một tiếng, bảo họ cử mang màn thầu đến cho chú."

 

Người đàn ông phẩy tay: "La Quỳ."

 

Bận rộn một hồi thì cũng đến lúc hẹn gặp mặt.

 

Hứa Duyệt Khê nắm tay họ hờ, tới bên hồ trong sơn trại.

 

Hứa Vọng Dã tìm cớ đuổi tên sơn tặc theo chỗ khác, cuối cùng cũng bắt liên lạc với Hà Tri Vấn đang đợi bên hồ.

 

Hà Tri Vấn nhận lời của Trịnh Bảo, khi ngóng tin tức khắp nơi thì chờ ở bên hồ.

 

Vừa thấy hai Hứa Duyệt Khê đến, liền xách nước tưới cây.

 

Một lúc , ba mỗi tự tìm một lý do, tụ họp tại một hố xí hẻo lánh ở núi.

 

Câu đầu tiên Hà Tri Vấn là:

 

"Hạ độc xuống hồ , từng một ông thầy t.h.u.ố.c thế , kết quả là nhốt địa giam, giờ chẳng còn sống c.h.ế.t."

 

Hứa Duyệt Khê im lặng gạch bỏ một phương án.

 

Hứa Vọng Dã thở dài: "Phóng hỏa đốt trại cũng xong ."

 

"Trước đây từng những dân vô tội bắt lên núi phóng hỏa, bây giờ đám sơn tặc rút kinh nghiệm, chúng tuần tra kể giờ giấc."

 

"Hơn nữa, cứ cách một đoạn chúng đặt một chum nước lớn, còn phân công chuyên trách gánh nước định kỳ nữa."

 

Hứa Duyệt Khê gạch bỏ thêm hai phương án.

 

Hà Tri Vấn tiếp tục bổ sung thêm vài tiền lệ, Hứa Vọng Dã cũng đưa mấy dẫn chứng tương tự.

 

Những cách mà Hứa Duyệt Khê nghĩ đều lượt bác bỏ sạch sẽ.

 

 

Loading...