Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 323: Anh lo cho cô ta, vậy ai lo cho anh?
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:07:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả Triệu Mộc và bà cụ Điền đều câu cho trở tay kịp.
Kể từ khi Thanh Vân Trại, bọn họ lúc nào rảnh rỗi.
Mèo Dịch Truyện
Sau khi xác định tính mạng của nhóm bốn Triệu Thụ tạm thời nguy hiểm, bà cụ Điền và Triệu Mộc lượt đến nhà bếp và chỗ hai vị đại phu khác để dò la tin tức.
Thông tin mà hai ngóng tuy khác nhưng một điểm chắc chắn: Đại đương gia và Lục đương gia hề ưa .
Thuộc hạ hai bên cũng suốt ngày giống như gà chọi, thỉnh thoảng lên võ đài thách đấu, thương vong hề ít.
Chỉ là quân trướng Đại đương gia tới hơn ba nghìn , chiếm hơn một nửa binh lực của cả Thanh Vân Trại.
Lục đương gia buộc nhún nhường đôi chút.
Lại thêm các đương gia khác dàn xếp, nên ngoài mặt hai bên vẫn duy trì quan hệ bằng mặt bằng lòng.
Vả ... vả bọn họ đều Hứa Duyệt Khê đang ý định xúi giục Đại đương gia và Lục đương gia đ.á.n.h !
Nếu hai đó thực sự là một phe...
Nghĩ đến đây, cả Triệu Mộc và bà cụ Điền đều cảm thấy rùng ớn lạnh, chỉ lo lắng thôi.
Suy nghĩ của Triệu Mộc nhảy liên tục, từ việc đ.á.n.h sập cả sơn trại, đến việc ủng hộ Hứa Không Sơn lên trại chủ, đến...
Thế nhưng chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, đủ thời gian để sắp xếp một cục diện lớn như ?
Anh liếc những tên sơn tặc ngang qua, run rẩy :
"Hì hì, em đừng nghĩ nhiều quá, Thập nhất đương gia coi trọng cha và trai em như , chắc chắn sẽ chuyện gì ."
Bà cụ Điền nhớ những vết thương con trai , bà dám, cũng thể tin rằng Đại đương gia và Lục đương gia là cùng một phe.
Bà bên cạnh liên tục gật đầu phụ họa.
Bọn họ phủ nhận ý nghĩ đó, nhưng Hứa Duyệt Khê càng nghĩ càng cảm thấy là khả năng.
Dù là qua lời kể của Nghiêm Yên qua hai gặp mặt trực tiếp, La Quỳ đều là kiểu thích nhăng cuội.
Hơn nữa, đặc biệt nhắc đến Lục đương gia là khi thấy chữ 'khói' và nhận lấy t.h.u.ố.c trị thương.
Nếu thật sự là ... thì kế ly gián vẫn thể dùng , chỉ là cần thêm vài mồi lửa nữa.
Trong lúc Hứa Duyệt Khê đang cúi đầu trầm tư, một tên sơn tặc bước tới, mục đích rõ ràng là để dạy dỗ Triệu Mộc và bà lão họ Điền:
"Sơn trại nuôi kẻ ăn . Hai các ngươi đến đây cũng gần một ngày , Đại đương gia , nể mặt Triệu Thụ và Điền Đại Ngưu nên mới cho các ngươi một ngày nghỉ ngơi, giờ thì chọn lấy một việc mà ."
"Hoặc là lên núi hậu c.h.ặ.t củi gánh nước, hoặc là trồng trọt chăn nuôi, là xuống bếp phụ việc cũng , tùy các ngươi chọn lấy một cái."
Tên sơn tặc liếc Hứa Duyệt Khê một cái: "Tên họ của nó thì lên núi hậu c.h.ặ.t củi ."
Hứa Duyệt Khê, Triệu Mộc và bà lão họ Điền đầy lo lắng.
Bà lão họ Điền đ.ấ.m đ.ấ.m cái lưng già nua: "Vị tiểu ca , cái già của sắp nhấc nổi nữa , xem thể với Đại đương gia một tiếng ..."
Tên sơn tặc mặt cảm xúc: "Tay chân gãy thì vẫn tuốt. Trên núi hậu một đám còn già hơn bà đang cuốc đất kìa."
"Ta nhắc một câu, ở sơn trại việc thì cơm ăn, mà việc thì chỉ nước địa giam."
Ánh mắt chậm rãi lướt qua Triệu Mộc và bà lão họ Điền, nể mặt Triệu Thụ và Điền Đại Ngưu nên mới trực tiếp áp giải họ địa giam ngay:
"Các ngươi việc cũng , thì theo địa giam luôn ."
" đừng trách nhắc , kẻ nào việc mà tống địa giam thì chịu năm roi phủ đầu đấy."
Triệu Mộc thấy tên khá dễ dụ lời, liền chỉ tay Hứa Duyệt Khê chỉ về hướng La Quỳ rời :
"Vậy con bé việc? Còn cả cái lúc nãy nữa!"
Tên sơn tặc lộ vẻ mất kiên nhẫn: "Con bé nhỏ tuổi ? Theo lý thì trại là tống địa giam , trừ khi cha nó bản lĩnh đầu quân cho vị đương gia nào đó."
"Vốn dĩ dù ở ngoài địa giam thì cũng việc - lên núi hậu nhổ cỏ, cho gà vịt ăn gì cũng , chẳng bao giờ chuyện nhàn hạ ."
" nó , cha và đại ca nó đều Thập nhất đương gia coi trọng. Thập nhất đương gia đặc biệt với Đại đương gia cho phép nó cần việc, việc ăn uống đều do Thập nhất đương gia phụ trách."
Nói đến cuối, tên sơn tặc còn ghen tị lườm Hứa Duyệt Khê một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-323-anh-lo-cho-co-ta-vay-ai-lo-cho-anh.html.]
"Còn về La Quỳ..." Tên sơn tặc khẩy, "Hắn mới ăn roi, Tứ đương gia bỏ rơi, nhưng vẫn cứng đầu chịu việc."
"Tứ đương gia nể tình cũ nên để Đại đương gia xử trảm , nhưng cũng bốn năm ngày hạt cơm nào bụng ..."
"Ta thêm một câu nữa, các ngươi mà việc thì cả Triệu Thụ và Điền Đại Ngưu đều sẽ liên lụy!"
Bà lão họ Điền trợn tròn mắt, vội vàng xua tay: "Hì hì... Tiểu ca, lão già đùa thôi, ... mà..."
Hứa Duyệt Khê về phía núi hậu.
Bà lão họ Điền từng xuống bếp và hỏi thăm mấy cùng làng bắt đây nên rõ khu bếp quản lý nghiêm ngặt đến mức nào:
" sẽ lên núi hậu cắt cỏ cho gia súc ăn. Việc rành lắm, bảo đảm con nào con nấy cũng nuôi béo mượt mà..."
Triệu Mộc dạo một vòng, chứng kiến sự canh phòng nghiêm ngặt của Thanh Vân Trại, suy nghĩ :
"Ta chỉ mỗi việc trồng trọt thôi."
"Được , thì theo ."
Bà lão họ Điền do dự Hứa Duyệt Khê: "Hay là để đưa con bé về ? Lỡ như nó lạc thì ..."
Hứa Duyệt Khê đưa đôi mắt tròn xoe ba họ.
Tên sơn tặc chút cảm xúc, hối thúc: "Bà lo cho nó thì ai lo cho bà? Nếu bà thật sự cùng con trai địa giam thì đây cũng..."
Bà lão họ Điền lập tức ngậm miệng, cùng Triệu Mộc lẳng lặng theo tên sơn tặc hướng về phía núi hậu.
Hứa Duyệt Khê ngẩn ngơ tại chỗ một lúc lâu, đó mới ủ rũ tìm đường về.
Suốt quãng đường , vẫn luôn suy nghĩ về chuyện của Đại đương gia và Lục đương gia.
Giữa buổi chiều, mặt trời nắng gắt như thiêu cháy da thịt.
Đường xá trong Thanh Vân Trại vắng tanh vắng ngắt, ngoại trừ những toán tuần tra thì hầu như thấy bóng nào.
Hứa Duyệt Khê kịp đề phòng, đ.â.m sầm đầu một . Ta ngơ ngác, hoang mang ngẩng đầu lên , sắc mặt lập tức đổi, theo bản năng lùi vài bước.
*
Tại đỉnh núi cao nhất của Thanh Vân Trại,
Cửu đương gia nhướn đôi mắt phượng, dùng dư quang quan sát thần sắc của Đại đương gia.
Ngoài , trong phòng còn Nhị đương gia, Tứ đương gia, Ngũ đương gia và Thất đương gia đang đó.
Đại đương gia đang cầm một mẩu giấy, lật lật xem xét.
Hồi lâu , lão mới nhíu mày đưa mẩu giấy cho thuộc hạ tâm phúc: "Ta chữ, các ngươi xem thử , cái thứ gì thế ."
Nhị đương gia là quản lý sổ sách trong trại nên đương nhiên chữ, mẩu giấy chuyển đến tay đầu tiên.
Nhị đương gia cứ ngỡ đó ghi chép cơ mật gì, định thần kỹ: "... Móng dê kho tộ, xương sống dê hầm, thịt bò nhúng cay..."
Tâm phúc của Đại đương gia gãi đầu, cảm thấy mấy món vẻ quen tai:
"Đại đương gia, đây chẳng là mấy món trong mấy chục món mà hôm qua Hứa Trọng liệt kê khi ngài hỏi nấu món gì ?"
Khóe miệng Đại đương gia giật giật, lão sang một tên tâm phúc khác cũng mặt tối qua.
Thấy tên đó nhớ một hồi gật đầu, Đại đương gia phẩy tay ý bảo trả mẩu giấy cho Hứa Trọng, đồng thời gọi thêm mấy tên sơn tặc khác .
Nếu Hứa Duyệt Khê mặt ở đây, chắc chắn sẽ nhận mấy tên sơn tặc chính là những kẻ theo đuôi suốt ngày hôm nay.
Những tên sơn tặc giao nhiệm vụ theo dõi lượt báo cáo:
"Con bé đó đêm qua ở chỗ Hạ đại phu chăm sóc Hứa Không Sơn suốt cả đêm. Sáng sớm nay theo yêu cầu của Hạ đại phu, nó cùng Hứa Trọng vườn t.h.u.ố.c núi hậu tưới nước, tán gẫu một lát với Trịnh Bảo - kẻ mới lên núi đó một ngày."
Cửu đương gia vội vàng ngắt lời khi tên sơn tặc tiếp theo kịp lên tiếng:
"Lúc cha con Hứa Trọng tán gẫu với Trịnh Bảo, cũng cách đó xa, loáng thoáng vài câu."
"Đều là hỏi thăm tình hình bình an của bốn Triệu Thụ, Điền Đại Ngưu, chỉ điều..."