Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 325: Tròn năm ngàn lượng!

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:07:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Tài thấy Đại đương gia liền lập tức dậy bước tới.

 

Trò náo loạn của Hứa Không Sơn nếu đặt ở huyện thành núi, lẽ quan phủ còn thực sự đòi công bằng.

 

ở Thanh Vân Trại thì đạo lý đó tồn tại.

 

Đại đương gia là kẻ khát m.á.u tàn nhẫn, g.i.ế.c gớm tay, lão chỉ coi trọng tiền bạc, lương thực và địa vị.

 

Phó Tài sợ lão sẽ trực tiếp rút đao g.i.ế.c c.h.ế.t Hứa Không Sơn. Nếu mặt lão ở đó, Đại đương gia lẽ sẽ vì nể mặt tiền bạc mà nương tay đôi chút.

 

Hứa Không Sơn nhạy bén cảm nhận một ánh mắt như ăn tươi nuốt sống , xoay , chắp tay với Đại đương gia:

 

"Đại đương gia, từ khi trại đến nay từng gây sự, và luôn kính trọng ngài vì một trấn giữ cả Thanh Vân Trại."

 

" chuyện hôm nay liên quan đến an nguy của em gái . Chúng lên núi chẳng là để bảo vệ cái ăn ?"

 

"Ta một ngày nào đó khi ai để ý, nhà của Tô Liệt đ.á.n.h c.h.ế.t tươi! Đại đương gia, quy củ của sơn trại hiểu rõ, chỉ cầu lên võ đài sinh t.ử đấu với Tô Liệt, dù kết quả thế nào cũng chấp nhận!"

 

Đại đương gia sa sầm mặt mày, lão nhanh ch.óng đảo mắt qua đám sơn tặc mặt, thấy rõ khi Hứa Không Sơn câu "bảo vệ ", một tên sơn tặc thầm đồng tình.

 

Ngay cả ở Thanh Vân Trại , những kẻ cô độc cũng chiếm đa .

 

Hơn nữa, dù lo cho thì bọn họ cũng tính toán cho tương lai của bản .

 

Nếu là bình thường, Đại đương gia sẽ thèm suy nghĩ mà rút đao c.h.é.m c.h.ế.t Hứa Không Sơn để răn đe .

 

chính là trực tiếp vả mặt Phó Tài.

 

Phó Tài lấy năm ngàn lượng thì chắc chắn cũng thể lấy năm vạn lượng.

 

Sau dù là nhận chiêu an của triều đình đầu quân cho quân phản loạn, bạc của Phó Tài là thành ý để bọn họ quy thuận, là con đường lui duy nhất.

 

Chỉ trong vài thở, Đại đương gia tính toán đủ đường. Lão Phó Tài và Tứ đương gia bước tới, khuôn mặt hung tợn gượng ép nặn một nụ :

 

"Ngươi và Tô Liệt đều đang mang thương tích, lên võ đài là cửu t.ử nhất sinh, cần thiết ."

 

"Ngươi là tâm phúc của Thập nhất đương gia, còn Tô Liệt cũng theo nhiều năm, các ngươi đều là nhân tài của sơn trại, thể vì chút chuyện nhỏ mà đòi đ.â.m đòi g.i.ế.c ."

 

Tứ đương gia, Nhị đương gia, Ngũ đương gia, Thất đương gia và Cửu đương gia đều sững sờ: "?"

 

Đừng đến xung đột giữa Đại đương gia và Lục đương gia, chỉ riêng đám đàn em trướng họ, chỉ vì xích mích nhỏ mà lên võ đài sinh t.ử cũng mười .

 

Đại đương gia khi nào hứng lên còn tùy tiện chỉ hai , bắt họ lên võ đài tỉ thí để mua vui, cho đến khi đài chỉ còn một sống sót mới thôi.

 

Bây giờ lão những lời khách sáo , thật đúng là nực .

 

Ánh mắt Tứ đương gia khẽ chuyển động, bà thong thả :

 

"Đại đương gia lý. Hậu nhật sơn trại tiếp đón khách quý, tính mạng của một hai thì , chỉ sợ ảnh hưởng đến đại cục, để lộ vẻ yếu kém mặt khách."

 

Nhị đương gia mỉm hòa giải: "Thế , sẽ gọi Tô Liệt qua đây đích xin em gái ngươi, đồng thời thề từ nay về động em nữa, thấy ?"

 

Hứa Không Sơn đầy vẻ vui, giữ im lặng thèm tiếp lời.

 

Đại đương gia thấy Hứa Trọng ở đây, đành về phía Phó Tài, hiệu cho ông hãy nuốt trôi cục tức , chấp nhận chịu thiệt một chút chứ đừng điều.

 

Phó Tài nhíu mày, đây chính là lý do ông luôn khéo léo xoay xở giữa Đại đương gia và Lục đương gia.

 

Đại đương gia dòm ngó tài sản ở Đàm Châu của ông nên mới nể mặt vài phần.

 

Một khi ông thực sự giao hết bạc , kết cục nhận chắc chắn chẳng gì.

 

Phó Tài giữa Lĩnh Nam và Đàm Châu nhiều , ông hiểu rõ bọn hải tặc tàn nhẫn và đáng tin đến mức nào.

 

Ông miễn cưỡng Hứa Không Sơn, định lên tiếng thì từ xa một tên sơn tặc hớt hải chạy :

 

"Đại đương gia xong , Tô Liệt... Tô Liệt c.h.ế.t !"

 

Nụ mặt Đại đương gia tắt ngấm: "Ngươi cái gì? Tô Liệt c.h.ế.t ? C.h.ế.t như thế nào?"

 

Lồng n.g.ự.c tên sơn tặc phập phồng liên tục, lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-325-tron-nam-ngan-luong.html.]

 

"Tô Liệt nhiều vây bắt nên chỉ còn cách trốn sang ngọn núi của Lục đương gia. Không ngờ của Lục đương gia bắt quả tang, trong lúc xô xát, Tô Liệt ... bỏ mạng ."

 

Hắn dứt lời, Lục đương gia hùng hổ dẫn theo hàng trăm áp giải hai tên sơn tặc tới, từ xa chắp tay cáo :

 

"Đại đương gia, thật sự xin ngài. Tô Liệt lén lút chạy sang chỗ của , đám thuộc hạ cứ tưởng là tên trộm nào đó lẻn nên lỡ tay g.i.ế.c c.h.ế.t."

 

"Hai kẻ g.i.ế.c Tô Liệt mang đến đây, tùy ý ngài xử trí. Người , trả t.h.i t.h.ể của Tô Liệt và giao hai kẻ cho Đại đương gia."

 

Thi thể của Tô Liệt nhanh ch.óng đưa giữa đám đông.

 

Hứa Không Sơn liếc khuôn mặt c.h.ế.t nhắm mắt , bĩu môi một cái nấp lưng Phó Tài, năng gì thêm.

 

Phó Tài Tô Liệt một cái, lặng lẽ dời mắt chỗ khác: "..."

 

Đại đương gia chằm chằm Tô Liệt lâu, mãi đến khi hai tên sơn tặc g.i.ế.c Tô Liệt áp giải quỳ xuống mặt , lão mới ngẩng đầu lên.

 

Hai tên sơn tặc đang quỳ ngay cả chức đội suất cũng , chỉ là lũ lâu la tuần núi bình thường.

 

Cho dù Tô Liệt trọng thương thì cũng đời nào c.h.ế.t tay bọn chúng dễ dàng như .

 

Ánh mắt Đại đương gia và Lục đương gia chạm trong trung.

 

Hứa Không Sơn và Phó Tài đều thiết với cả hai, nên qua thôi.

 

Tứ đương gia nhạy bén cảm nhận ánh mắt của Đại đương gia chút .

 

ở chỗ nào, chỉ thấy nó chút khác lạ so với bình thường.

 

Trong lúc im lặng, Nhị đương gia giảng hòa:

 

"Đại đương gia, Tô Liệt theo ngài nhiều năm, tình nghĩa sâu nặng, nhưng c.h.ế.t thì thể sống ."

 

"Lục đương gia cũng cố ý, còn giao cả kẻ thủ ác cho ngài xử trí, là... chuyện cứ bỏ qua ?"

 

Tuy Tô Liệt c.h.ế.t chút kỳ lạ, nhưng c.h.ế.t thì Hứa Không Sơn cũng còn lý do để loạn, Phó Tài thể hiện lập trường rõ ràng ủng hộ Lục đương gia.

 

Cả hai chuyện đều dàn xếp thỏa, việc gì so đo thêm nữa cho mệt?

 

Đại đương gia phất tay một cái, hai tên sơn tặc đang quỳ lập tức đầu lìa khỏi cổ.

 

Lão thèm những khác, mặt cảm xúc thẳng trong nhà.

 

Phía , Phó Tài chủ động bắt chuyện với Lục đương gia, lời cảm ơn vì đòi công bằng cho em Hứa Không Sơn, đồng thời tặng năm ngàn lượng ngân phiếu và bao thầu bộ đồ ăn thức uống cho ngọn núi của Lục đương gia.

 

Lục đương gia vốn định đuổi theo Đại đương gia để giải thích thêm một phen, nhưng khi xấp ngân phiếu , ông mủi lòng một cách đáng hổ thẹn.

Mèo Dịch Truyện

 

Tròn năm ngàn lượng bạc chứ ít !

 

Sau khi xác nhận ngân phiếu là thật, ánh mắt Lục đương gia Phó Tài ôn hòa hơn hẳn.

 

Nhị đương gia xấp ngân phiếu với ánh mắt thèm thuồng, Tứ đương gia, Ngũ đương gia và Thất đương gia thì tỏ vẻ mấy vui vẻ, chỉ chắp tay chúc mừng Lão Lục lấy lệ.

 

Duy chỉ Cửu đương gia trầm tư một hồi, sải bước đuổi theo Đại đương gia.

 

*

 

Khi Hứa Không Sơn mang tin tức về buổi đại tiệc tối nay của hai ngọn núi Lục đương gia và Thập nhất đương gia về, Hứa Duyệt Khê đang trong phòng Hạ Xuân than ngắn thở dài.

 

Hứa Trọng đút t.h.u.ố.c cho nàng, thấp giọng :

 

"Đụng thứ xúi quẩy đó, con cần liều mạng với . Cứ đầu bỏ chạy là , đó gọi đại ca con đ.á.n.h trả, hoặc lén lút gài bẫy cũng .

 

Con xem, cánh tay trầy xước cả , đau lòng bao. Đã còn tẩm bổ, kiêng khem đủ thứ, nương mà chắc chắn sẽ xót xa lắm."

 

Hạ Xuân ở cửa, Hứa Trọng bằng ánh mắt khó thành lời.

 

Nàng tin Tô Liệt c.h.ế.t .

 

Lại vết xước nhỏ tay Hứa Duyệt Khê, đến muộn chút nữa chắc vết thương cũng tự lành luôn .

 

Rốt cuộc là ai chịu uất ức, chuyện thật khó .

Loading...