Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 334: Bạc cũng đâu có ăn thay cơm được!
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:07:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tứ đương gia ngẩn , ảo giác nhưng khoảnh khắc trông La Quỳ vẻ khác hẳn ngày thường.
Các đương gia khác cũng ngẩn .
Danh tiếng của La Quỳ thì bọn họ đều qua.
Cả Thanh Vân Trại , là kẻ gương mặt tiểu bạch kiểm nhất, cũng là kẻ từng Tứ đương gia sủng ái nhất.
Sau khi Tứ đương gia chán ghét La Quỳ, ít sơn tặc ý đồ đen tối ám chỉ nọ, nghĩ rằng La Quỳ quen ăn bám phụ nữ nên sẽ dễ dãi, nhưng đều đồng ý.
Thất đương gia lộ vẻ quái dị: "Ngươi... cấu kết với lão Lục từ khi nào thế?"
Ánh mắt ông đảo qua đảo giữa La Quỳ và Lục đương gia.
Lục đương gia: "..."
Cái ánh mắt gì thế ?
Ông hề sở thích đoạn tụ phân đào nhé!
Bị chằm chằm, La Quỳ hề nao núng, nở một nụ điển trai với Tứ đương gia thành thật trả lời:
" Tứ đương gia thương xót, vết thương lành hẳn, mấy ngày cơm ăn nên đến đầu quân cho một đồng hương ở làng Thanh Vân."
"Anh việc trướng Lục đương gia, hôm nay sắp xếp cho cùng Vương đến đưa cơm cho em ở kho."
Anh Vương chính là tên sơn tặc dẫn đầu chỉ tay La Quỳ.
Tứ đương gia thấy trong nụ của La Quỳ vài phần quen thuộc, vẫn là vẻ nhu nhược, vô dụng, chỉ gương mặt là coi :
"Hắn ngươi là ngất xỉu đầu tiên... Có ngươi ăn cơm nước mà Lục đương gia chuẩn cho lính canh kho ?"
La Quỳ chằm chằm Tứ đương gia, lắc đầu: "Không ạ, nào dám. Cả sơn trại còn chỗ cho dung , khó khăn lắm mới Lục đương gia thu nhận, dám gây thêm chuyện gì ."
Nói xong, khựng một chút, đưa mắt cánh cổng kho lửa thiêu thành than, khẽ thở dài một tiếng.
Bất chợt, La Quỳ lao tới quỳ xuống nắm lấy tay Tứ đương gia:
"Tứ đương gia, cầu xin đội suất nữa, cũng cầu xin thứ gì khác, chỉ giữ cái mạng nhỏ thôi!"
"Tứ đương gia, xin hãy nể tình hầu hạ mấy tháng trời mà giữ mạng cho với!"
"Chuyện ở kho thực sự liên quan đến , tin thể hỏi bọn họ, họ đều thể chứng cho . Tứ đương gia, c.h.ế.t !"
Hứa Duyệt Khê: "..."
Anh La ơi, quá đấy.
Tứ đương gia theo thói quen rút tay , bồi thêm một đạp: "Cút sang một bên, chúng đang bàn chính sự, chuyện của ngươi lát nữa tính ."
Thật là loạn xà ngầu.
Đại đương gia lạnh mặt những tên sơn tặc còn sống sót trận hỏa hoạn.
Mấy kẻ đó đồng loạt rùng , tranh :
"Chúng cũng giống La Quỳ, đều nhận lệnh của Lục đương gia, cùng Vương đến đưa cơm."
"Cơm nước vấn đề gì, dám bảo đảm, đều lấy trực tiếp từ bếp ."
"Trên đường... đường cũng gặp ai, đều kéo khán đài xem náo nhiệt hết ..."
"Nước ư? La Quỳ bờ hồ xách một thùng nước, nhưng... nhưng chúng đều uống, cũng ăn miếng cơm nào cả..."
Kẻ tung hứng mà sắc mặt Đại đương gia càng thêm khó coi: "Hạ Xuân, cô kiểm tra các thùng gỗ đựng cơm và nước ."
Hạ Xuân hiểu ý, tập trung vùi đầu việc.
Lục đương gia còn đang tìm cách giải thích thì hai vị đại phu khác trị thương xong cho những sơn tặc bỏng, khi kiểm tra xong mấy cái xác thì lắp bắp :
"Không ai c.h.ế.t vì lửa cả, đều... đều là độc c.h.ế.t, và khi độc c.h.ế.t, họ đều trúng m.ô.n.g hãn d.ư.ợ.c..."
Lời giải thích của Lục đương gia nghẹn , trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Chỉ vài nhịp thở , tâm phúc của Đại đương gia với vẻ mặt xám xịt bước tới:
"Đại đương gia, những c.h.ế.t đều là em thuộc cánh của chúng , còn mấy kẻ sống sót đều là Lục đương gia cử đưa cơm."
Hạ Xuân bồi thêm một đòn chí mạng:
"Cơm nước độc, nhưng bên trong và ngoài thùng gỗ đựng cơm đều dính m.ô.n.g hãn d.ư.ợ.c."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-334-bac-cung-dau-co-an-thay-com-duoc.html.]
"Trong đó, món mặn duy nhất là thịt kho tàu, chiếc muôi múc thức ăn độc, cùng một loại độc với thứ g.i.ế.c c.h.ế.t những ."
Mấy tên sơn tặc đưa cơm bừng tỉnh: "Trách chúng ăn gì mà cũng m.ô.n.g hãn d.ư.ợ.c cho ngất xỉu!"
Chắc chắn là lúc khiêng thùng gỗ, tay chạm t.h.u.ố.c ở ngoài thùng, khi lau mồ hôi, uống nước c.ắ.n móng tay vô tình trúng t.h.u.ố.c mà !
Đại đương gia nhắm mắt : "Lão Lục, ông giải thích thế nào đây?"
Lục đương gia sa sầm mặt mày: "Nếu thực sự hạ độc, sẽ lộ liễu thế ."
"Hơn nữa đốt kho lương thì lợi lộc gì? Lương thực tay , mà còn căm ghét!"
Hứa Duyệt Khê nấp lưng Hứa Không Sơn, nhỏ giọng :
"Cũng thể vụ hỏa hoạn là ngoài ý ?"
Ngũ đương gia vốn tính nóng nảy, nhịn nãy giờ nên lập tức phụ họa:
"Tốn công hạ độc hạ t.h.u.ố.c như thế, thể chỉ để đốt kho? Muốn đốt thì cứ thế mà phóng hỏa chẳng nhanh hơn ?"
"Theo thấy, kẻ đ.á.n.h t.h.u.ố.c độc c.h.ế.t em canh kho, một là để yếu thế lực của Đại đương gia, hai là để lẻn kho trộm lương thực."
"Ai ngờ Khôi Ngũ trúng t.h.u.ố.c, phát hiện kẻ trộm, hai bên đ.á.n.h vô tình đổ chân nến trong kho..."
Suy đoán của Ngũ đương gia hợp tình hợp lý.
Lục đương gia thở phào một , chân thành về phía Đại đương gia:
"..."
"Không xong !" Nhị đương gia mặt mày lấm lem bụi đất chạy khỏi kho, đôi tay cầm sổ sách ngừng run rẩy: "Đại đương gia, lương thực ở kho trung tâm... mất hai phần ba !"
Đại đương gia chẳng còn tâm trí mà để ý chuyện khác, bàn tay hộ pháp túm c.h.ặ.t lấy cổ áo Nhị đương gia, lạnh giọng hỏi:
Mèo Dịch Truyện
"Ngươi cái gì?"
Nhị đương gia run rẩy đưa cuốn sổ sách cho Đại đương gia:
"Vừa nhận tin báo cháy là lập tức dẫn đến cứu hỏa ngay. Lúc tới nơi, ngọn lửa vẫn lớn lắm, thêm kho lương sát bên hồ nên đầy hai tuần hương hỏa hoạn dập tắt.
... nhưng khi dẫn kiểm tra kỹ một lượt, thì lương thực, dưa muối, gia vị trong kho hiểu vì đều mất quá nửa!
Dù tính cả lửa thiêu rụi thì lương thực vẫn hụt mất gần một nửa một cách đầy bí ẩn! Nếu các vị đương gia tin, thể hỏi Cửu đương gia!"
Tứ đương gia tình hình tồi tệ như , móng tay chăm sóc kỹ lưỡng suýt chút nữa thì gãy lìa.
Dù là tấn công phòng thủ thì đều lương thực dự trữ mới !
Bạc trắng thể ăn cơm!
Cửu đương gia nặng nề gật đầu, chậm rãi :
"Ta và Nhị đương gia mới tính toán xong, lương thực còn sót ở kho trung tâm cùng lắm chỉ đủ nuôi cả Thanh Vân Trại trong vòng bảy ngày."
Thanh Vân Trại hiện tại đến năm ngàn , dù tính vài trăm đang nhốt trong địa lao, thì chút lương thực còn cũng chẳng cầm cự bao lâu.
Đại đương gia mặt cảm xúc buông tay , khiến Nhị đương gia mất đà ngã nhào xuống đất.
Ông rõ tính chất nghiêm trọng của vấn đề, khó khăn nuốt một ngụm nước miếng:
"Các vị đương gia mau ch.óng nghĩ cách thôi, ngày qua ngày, chẳng lẽ để em để bụng rỗng mà ăn cơm ?"
Nhị đương gia liếc Lục đương gia đang im lặng một cách quái dị, run giọng hỏi: "Đại đương gia, lương thực mất đó..."
Liệu còn tìm ?
Đại đương gia nén giận suốt cả đêm, đến lúc bật vì quá tức giận.
Hắn ba thuộc hạ tín nhất, thì Tô Liệt c.h.ế.t rõ ràng địa bàn của Lục đương gia, Khôi Ngũ khi đang canh giữ kẻ đầu danh trạng thì đột t.ử trong kho lương, mà kẻ đó cũng biến mất luôn!
Người tín cuối cùng là Quan Cư thì đang cùng với Lục đương gia...
Người thì c.h.ế.t, kẻ thì phản bội, lương thực mất quá nửa chỉ còn đủ dùng trong bảy ngày... chuyện đều chỉ thẳng về phía Lục đương gia.
Ánh mắt Đại đương gia Lục đương gia trở nên lạnh lẽo vô cùng.
Giữa bầu khí ngột ngạt đến c.h.ế.t ch.óc, Lục đương gia đột nhiên lên tiếng:
"Ta một kế, thể giải quyết tình trạng thiếu hụt lương thực ."