Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 341: Nàng ta mưu cầu điều gì?
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:08:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt Đại đương gia và Lục đương gia lập tức đổi, sai gọi ba vị đại phu mau ch.óng đến cứu , chẳng còn tâm trí mà quan tâm xem Nhị đương gia c.h.ế.t thế nào nữa, họ gạt đám thảo khấu sang một bên, vắt chân lên cổ chạy tìm Phó Tài.
Mấy vị đương gia khác rõ toan tính của hai , thấy Đại đương gia và Lục đương gia chạy nhanh như thì đều ngây .
"Tên Phó Tài đó là cái thớ gì chứ, quan trọng bằng Lão nhị ? Bạc cũng đưa , thấy là..."
"Câm miệng! Ngươi thì cái gì chứ?!"
Tứ đương gia và Cửu đương gia đồng thời quát lớn.
Sắc mặt hai hết xanh trắng, một cái, đều nhận điều gì đó .
Đầu tiên là Tô Liệt c.h.ế.t một cách khó hiểu, đến Khôi Ngũ, đó là Nhị đương gia, bây giờ đến lượt Phó Tài...
Tứ đương gia lạnh lùng lệnh: "Hai mươi một đội phiên tuần tra, bỏ sót bất kỳ nơi nào. Nếu bắt gặp kẻ nào khả nghi, quen mặt mà ai bảo lãnh, lập tức bắt giải về ngọn núi của Đại đương gia!"
Trong đám thảo khấu đang vây quanh, của Đại đương gia là đông nhất, bọn chúng chẳng buồn để tâm đến lời của Tứ đương gia.
Thấy ai nhúc nhích, Cửu đương gia lớn tiếng quát: "Còn mau ! Nếu cái đầu dùng để gì, thì lát nữa sẽ bảo Đại đương gia c.h.ặ.t hết !"
Đám sơn tặc bèn vội vàng theo lời Tứ đương gia, chia thành từng đội hai mươi , bàn bạc xong xuôi bắt đầu tuần tra.
Tứ đương gia trầm ngâm theo đám sơn tặc tuần tra. Nếu trong sơn trại của triều đình quân phản loạn thì đúng là hỏng bét.
Nàng khẽ thở hắt một , nhanh ch.óng về phía ngọn núi của Đại đương gia.
Cửu đương gia cũng suy nghĩ tương tự như nàng.
Nếu do triều đình quân phản loạn nhúng tay , thì chắc chắn trong sơn trại kẻ nảy sinh lòng riêng, dọn dẹp từng chướng ngại một để độc chiếm lợi ích!
Hứa Duyệt Khê theo, nàng trơ mắt Hạ Xuân mấy tên sơn tặc khiêng cáng tre, chạy thục mạng cứu Phó Tài.
Nàng nhướng mày Vương tiêu đầu: "Ông mạo hiểm Thanh Vân Trại coi như trả xong ân tình cho Hoắc Tinh Lam , tìm thấy cũng còn quan trọng nữa."
Vương tiêu đầu đoán ẩn ý trong lời nàng, im lặng một lát chậm rãi gật đầu.
"Cô ở ? Hiện giờ sơn trại đang yên , để đưa cô về."
Hứa Duyệt Khê hất cằm về phía ngọn núi của Thập nhất đương gia, ánh mắt đầy vẻ suy tư.
Gói bột Đoạn Trường Thảo tinh chế nàng tặng cho Phó Tài là để phòng .
Không ngờ Phó Tài tàn nhẫn đến thế, tay dùng lên chính để li khai sâu sắc mối quan hệ giữa Đại đương gia và Lục đương gia, nhằm đạt lợi ích tối đa.
là một thương gia xuất chúng!
Nửa canh giờ , khi Hạ Xuân đến t.h.u.ố.c cho Hứa Không Sơn, bà vô tình tiết lộ rằng Phó Tài cứu chữa kịp thời nên giữ mạng.
Giọng điệu Hạ Xuân đầy vẻ kỳ quặc:
"Phó Tài thứ độc đó dọa cho khiếp vía , bảo Thập nhất đương gia gì nữa, chỉ cầu về trướng Lục đương gia, một tên bách hộ, đội suất, thậm chí là tiểu lâu la cũng , chỉ cần Lục đương gia tay giữ cái mạng nhỏ cho ."
Bà liếc ngoài cửa khẽ hỏi: "Các , điều tra điều tra thì độc đó là do của ai hạ ?"
Hứa Duyệt Khê và Hứa Không Sơn , đồng loạt lắc đầu.
Buổi trưa, Hứa Không Sơn ăn cơm xong của Lục đương gia gọi , là thấy vết thương của mấy ngày khỏi nên đặc biệt để hai vị đại phu khác đến xem giúp.
Hắn gọi thì ngay đó Hứa Trọng cũng âm thầm 'mời' lên ngọn núi của Lục đương gia.
Hứa Không Sơn lúc nãy về mới nhận tin của Khê nhi, thấy cha quả nhiên ở đây nên đang mải nghĩ cách cứu , lấy thời gian mà bận tâm chuyện khác.
Hứa Duyệt Khê cũng đang nghĩ cách, ngày mai của triều đình và quân phản loạn đều sẽ tới, nếu họ thể trốn khỏi Thanh Vân Trại sớm thì chỉ thể theo đề nghị của La Quỳng, tay từ phía của triều đình thôi.
Hạ Xuân hạ thấp giọng: "Thứ độc đó do Lục đương gia hạ, cũng chẳng do Đại đương gia hạ, mà là do tên sơn tặc Tứ đương gia cài gián điệp bên ngọn núi của Đại đương gia lén lút hạ."
Hứa Duyệt Khê nhẩm tính một lượt: "..."
Hứa Không Sơn gãi đầu: "Nàng mưu cầu điều gì chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-341-nang-ta-muu-cau-dieu-gi.html.]
Tứ đương gia vốn khó khăn lắm mới tồn tại trong khe hẹp, cần thiết hạ độc, một khi phát hiện thì đúng là tự biến thành bia đỡ đạn .
Hạ Xuân t.h.u.ố.c xong cho Hứa Không Sơn, chậm rãi thu dọn hòm t.h.u.ố.c nhỏ:
"Tứ đương gia cũng giải thích như , nàng liên tục kêu oan, khăng khăng .
Người khác tin thì rõ, nhưng thấy Đại đương gia vẻ tin . Đại đương gia cho rằng Lục đương gia mua chuộc tên sơn tặc mà Tứ đương gia cài ngọn núi của , hòng khống chế cả Phó Tài và Hứa Trọng trong tay."
Bây giờ mấy vị đương gia vẫn còn đang tranh cãi dữ dội, bao giờ mới xong chuyện."
Hạ Xuân ngước mắt Hứa Duyệt Khê: "Hay là để châm thêm mồi lửa nhé?"
Hứa Duyệt Khê lắc đầu lia lịa: "Không , vụ kho lương một , vụ Phó Tài một , cả hai đều liên quan đến độc, đoán tỷ để mắt tới từ lâu , nhất là đừng tay nữa."
Hơn nữa, bây giờ bọn họ đều tụ tập ở chỗ Đại đương gia, tỷ thể hạ độc c.h.ế.t sạch bọn họ , nếu cả Thanh Vân Trại chẳng sẽ đại loạn ?"
Hạ Xuân hậm hực từ bỏ ý định, bà thở dài một tiếng:
"Vậy thì cứ chờ xem bọn họ bàn bạc kết quả gì ."
Suốt cả buổi chiều, các vị đương gia đều tụ tập tại ngọn núi của Đại đương gia để thương thảo, khiến đám lâu la trong Thanh Vân Trại ai nấy đều hoang mang lo sợ, chỉ e tiếp theo c.h.ế.t chính là .
Lúc hoàng hôn, Hứa Trọng vẫn về.
Hứa Vọng Dã, Triệu Mộc và bà lão họ Điền tới.
Sắc mặt Hứa Vọng Dã đặc biệt nghiêm trọng:
"Ta hỏi thêm mười mấy tên sơn tặc xuất từ thôn Thanh Vân, bao gồm cả La Quỳng, ai nấy đều lời của tên sơn tặc mặt bớt xanh đáng tin."
Thậm chí còn bảo Phùng Thuyền hỏi nương t.ử của , câu trả lời cũng y hệt, thể tin lời ."
Nơi Đại đương gia ở cấm nghiêm ngặt, Triệu Mộc lén lút trốn , vội vàng bỏ một câu chạy biến:
"Phó Tài và Tứ đương gia đều bãi bỏ vị trí đương gia ."
Phó Tài là chủ động xin rút lui vì sợ đầu độc c.h.ế.t.
Còn Tứ đương gia thì sự công kích đồng loạt của Đại đương gia và Lục đương gia ép từ chức, giờ ngay cả chức bách hộ đội suất cũng giữ nổi, chỉ thể một tên tiểu lâu la.
Hiện giờ nàng đang tìm cách cầu xin sự che chở của Đại đương gia.
Ngoài , khi Phó Tài đương gia nữa, vẫn Đại đương gia và Lục đương gia tranh giành.
Cuối cùng, ngọn núi của Tứ đương gia và Thập nhất đương gia đều thuộc về Lục đương gia.
Còn bản cựu Thập nhất đương gia là Phó Tài vẫn sắp xếp ở chỗ của Đại đương gia.
Hứa Duyệt Khê mà đau cả đầu, định gì đó khi xâu chuỗi chuyện, thì bà lão họ Điền bỗng lộ vẻ mặt kỳ quặc, liếc Hứa Vọng Dã một cái:
"Lúc việc ở núi, thấy tên sơn tặc mặt bớt xanh quan hệ với lén đưa cho lão Bạch một gói đồ gì đó, bảo đổ trong cơm."
Hứa Duyệt Khê và Hứa Không Sơn đưa mắt : "..."
Loạn.
Mèo Dịch Truyện
Thật sự quá loạn .
Mọi chuyện rối tung rối mù như một nồi cháo .
"Còn một chuyện nữa là..." Bà lão họ Điền lưỡng lự, "Trước khi qua đây, thấy lão Bạch nhảy xuống hồ lấy nước núi, xem, lối thoát nhỏ khi nào đáy hồ ?"
Mọi ngơ ngác .
Hứa Vọng Dã nghiến răng dậy: "Ta hứa với chuyện cứu , thì xuống đáy hồ thám thính một phen thôi, thể trì hoãn thêm nữa."
Cứ tiếp tục thế , e là họ sẽ đuổi kịp đoàn chạy nạn mất.
Mấy trong phòng phân công nhiệm vụ xong xuôi tiếp tục chia hành động.