Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 345: Là một người có bản lĩnh
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:08:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Phú quý cầu trong nguy hiểm, Khấu , ngươi thấy đúng ? Ngồi lên ghế Chỉ huy sứ Vệ sở chính là một bước lên mây, thể mạo hiểm chút đỉnh chứ?"
Trên bàn tiệc, Bành sư gia mỉm ngắt lời khiêu khích và nghi ngờ của Trịnh đại nhân: "Nghe danh Khấu từng lăn lộn biển, chắc hẳn đạo lý gió càng to sóng càng lớn thì giá tôm cá mới càng đắt."
Suốt gần nửa canh giờ, Hứa Duyệt Khê cạnh đó Bành sư gia dốc sức "hố" Đại đương gia.
Sau hơn một tháng gặp, kỹ năng "vẽ bánh" của Bành sư gia thăng tiến vượt bậc.
Hứa Duyệt Khê chẳng cần hỏi kỹ cũng nhận trong lòng Đại đương gia đang thầm nghiêng về phía Quỳnh Châu, tức là phe phản quân do hậu duệ tiền triều dẫn dắt.
Trịnh đại nhân đến từ triều đình còn thấu hơn cả cô, sắc mặt lão ngày càng khó coi:
"Chức Bách hộ chỉ là khởi điểm thôi. Nếu Khấu đương gia lập quân công, đừng là Thiên hộ Chỉ huy sứ nhỏ nhoi, ngay cả phong hầu bái tướng cũng thành vấn đề."
Trịnh đại nhân thì lắm.
thực chất cũng chỉ là đang vẽ bánh mà thôi.
Hơn nữa cái bánh quá viển vông, chẳng mấy hấp dẫn, bởi nó kèm theo một điều kiện tiên quyết: lập quân công.
Chẳng giống như lời hứa của Bành sư gia: chỉ cần nhận thư bổ nhiệm, dẫn binh đến Vệ sở là lập tức trở thành nửa vị Chỉ huy sứ.
Đại đương gia lấy lệ đáp ứng Trịnh đại nhân vài câu, ôn hòa mời uống rượu:
"Chuyện liên quan đến tương lai của Thanh Vân Trại, là trại chủ tuy thể quyết định, nhưng vẫn cần bàn bạc với các vị đương gia ở đây."
"Hay là hai vị cứ tạm nghỉ trong trại một đêm, để chúng thảo luận kỹ lưỡng mới đưa quyết định cuối cùng?"
Lục đương gia và Cửu đương gia thoáng liếc mắt . Đại đương gia rõ ràng là đắc tội bên nào, định lấy cớ bàn bạc để đẩy một kẻ gánh tội đây mà.
Thế nhưng tính mạng đang trong tay , dù họ thấu tâm can thì cũng chẳng dám hé răng nửa lời.
Đành Bành sư gia hớn hở nhận lời, nhân lúc Trịnh đại nhân còn đang lưỡng lự mà cố tình thêm dầu lửa.
Trịnh đại nhân đầy rẫy lo âu, vốn dĩ lão chẳng ở sào huyệt sơn tặc, nhưng thể tỏ yếu thế mặt quân phản loạn nên đành đồng ý.
Đại đương gia hài lòng gật đầu, tiếp tục mời rượu.
Sau khi quan sát sơ bộ tình hình, Hứa Duyệt Khê đột nhiên ôm bụng, về phía Đại đương gia:
"Đại đương gia, con... bụng con khó chịu quá, vệ sinh một lát."
Đại đương gia nhíu mày, định gì đó thì Bành sư gia thong thả lên tiếng:
"Xem Đại đương gia lòng thuộc hạ trong trại, ngay cả mấy chuyện vụn vặt thế cũng bẩm báo với ngài mới xong."
Đại đương gia nặn một nụ , liếc Hứa Không Sơn đang lưng Bành sư gia và Phó Tài đang lẳng lặng ăn cơm ở phía bên :
"Ha ha, Bành đại nhân . Chút chuyện nhỏ , ngươi cứ tự ."
"Sẵn tiện ghé qua nhà bếp gọi cha ngươi tới đây. Ta thấy hai vị đại nhân hài lòng với bàn tiệc hôm nay, nên định tiến cử cha ngươi với họ."
Hứa Duyệt Khê thầm mắng c.h.ử.i trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn ngoan ngoãn lời.
Trước khi vệ sinh, cô rẽ qua nhà bếp trung tâm để gọi cha .
Hứa Trọng đang bận rộn món tráng miệng, liền đưa cho cô một bát: "Con đến đúng lúc lắm, , mau ăn lúc còn nóng cho ấm bụng."
Hứa Duyệt Khê đảo mắt quanh bếp một lượt nhưng chẳng thấy ai khác.
Đừng là đám lão Bạch, lão bà họ Liễu sắp xếp việc ở đây, ngay cả những tên sơn tặc khác cũng chẳng thấy bóng dáng .
Mèo Dịch Truyện
Những kẻ đang phụ giúp Hứa Trọng rửa rau, thái thịt, nhào bột đều là tín do Đại đương gia cử đến để giám sát ông.
Hứa Duyệt Khê đưa mắt cha gọi đám tín của Đại đương gia bưng đồ tráng miệng khỏi bếp. Cô vội vàng ăn sạch bát đồ ngọt, cuối cùng cũng chờ cần gặp.
Bổ khoái Ngô Dữ cố tỏ bình tĩnh bước bếp, vội vã :
"Các chạy nạn bao lâu nay, tới quận thành thì thôi , để bắt tận ổ sơn tặc thế ?"
Hứa Duyệt Khê: "... Chuyện thì dài lắm."
Cô còn hỏi chuyện Lục huyện lệnh đầu quân cho phản quân là thế nào, tình hình huyện Thiên Hải dạo , và cả...
Ngô Dữ xua tay cắt ngang: "Thôi bỏ , mấy chuyện đó quan trọng. Sư gia nhờ nhắn rằng, ngày mai ngài sẽ tìm cớ hỏi xin Đại đương gia đón cha con , các hãy chuẩn ."
"Ơ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-345-la-mot-nguoi-co-ban-linh.html.]
Vì sợ đám sơn tặc phát hiện, dứt lời xách thùng cơm chạy biến, Hứa Duyệt Khê còn kịp rằng e là đợi đến ngày mai .
Hứa Duyệt Khê bước khỏi bếp, thấy tên sơn tặc giám sát biến mất, cô đoán chắc là do Ngô Dữ giúp một tay.
Cô tìm một nhà vệ sinh vắng gần đó, nhưng mới định đẩy cửa thì ai đó bịt miệng, kéo mạnh trong.
Nghiêm Yên hiệu cho cô im lặng, ghé sát tai cô thì thầm:
"Mau tìm La Quỳ, bảo đưa các xuống núi khi trời tối. Bất luận xảy chuyện gì cũng tuyệt đối đầu ."
Tim Hứa Duyệt Khê đập thình thịch, đang định hỏi cho rõ ràng.
Nghiêm Yên chỉ mỉm lắc đầu, hé cửa quan sát xung quanh một lát, đó nhanh ch.óng rời .
Hứa Duyệt Khê: "..."
"Ngươi rốt cuộc là phe nào ?"
Một giọng đột ngột vang lên từ phía đầu.
Hứa Duyệt Khê giật nảy . Cô bước ngoài thì thấy An Ly từ mái nhà nhảy xuống, đang xoa cằm cô bằng ánh mắt đầy nghi hoặc:
"Phe phản quân thì hẹn ngày mai đưa các , triều đình lệnh cho mật thám đưa các xuống núi khi trời tối."
"Còn bản ngươi bắt tay với tên họ Hà bên cạnh Đại đương gia và gã hôm nọ cùng g.i.ế.c , định mượn mâu thuẫn giữa Đại đương gia và Lục đương gia để gây chuyện..."
An Ly nghĩ nghĩ vẫn tài nào hiểu nổi.
Hứa Duyệt Khê cẩn trọng quan sát xung quanh, hạ thấp giọng: "Sao ở đây? Không sợ phát hiện ? Huynh liên lạc với của triều đình ?"
An Ly phớt lờ câu hỏi cuối cùng, bình thản :
"La Quỳ? Hình như là tên . Hắn đang dẫn của Lục đương gia bí mật khống chế các lối trọng yếu trong Thanh Vân Trại, thanh trừng tay chân của Đại đương gia."
"Hiện giờ trong trại, ngoại trừ khu vực quanh võ đài thì nơi nào cũng đang vô cùng hỗn loạn."
Đại đương gia tin tưởng các đương gia khác nên bố trí của vây quanh võ đài.
Việc cái lợi, nhưng cũng cái hại.
Cái hại chính là bộ nhân lực đều dồn về võ đài, dẫn đến việc lơ là canh phòng ở những nơi khác.
Hứa Duyệt Khê trợn tròn mắt. Cô nhờ Vương tiêu sư nhắn tin cho La Quỳ, nhưng ngờ La Quỳ hành sự nhanh gọn đến thế.
An Ly cũng đưa nhận xét: "Quả là một kẻ bản lĩnh."
Nếu bản còn cách cứu vãn sắp c.h.ế.t đến nơi, lẽ cũng sẽ truyền dạy bộ sở học của cho La Quỳ chừng.
*
La Quỳ nheo mắt, lướt qua bốn kẻ đến tố cáo từ xuống .
Nếu nhớ lầm thì bốn lên Thanh Vân Trại cùng đợt với bọn Hứa Không Sơn, hiện đang việc tại nhà bếp trung tâm.
Lão Bạch năng khẩn thiết, ngón tay ngừng chỉ về một hướng:
"Đại ca , thật sự lừa ngài , chính mắt thấy Hứa Vọng Dã dẫn theo một đám về hướng đó!"
"Bọn họ chắc chắn là định bỏ trốn đấy, các ngài mau bắt ! Tuyệt đối thể để bọn chúng chạy thoát !"
Lão bà họ Liễu cạnh định gì đó nhưng cuối cùng vẫn im lặng, ngăn cản.
Kể từ khi bắt lên Thanh Vân Trại, bốn bọn họ luôn đám sơn tặc ức h.i.ế.p đủ đường.
Có vì tức tối quá mà lén nhổ nước miếng nồi cơm, kết quả bắt quả tang, bà còn đ.á.n.h gãy mất hai cái răng.
Biết Hứa Không Sơn địa vị khá cao trong trại, họ từng mang theo lòng thành đến tìm để mong che chở.
Tuy cô xin , lời nhún nhường, nhưng Hứa Không Sơn đừng là nể tình đồng hương mà che chở, giúp đỡ bọn họ một phen.
Thậm chí ngay cả một câu quan tâm cũng chẳng buồn , hại bọn họ ở Thanh Vân Trại sống vô cùng thê t.h.ả.m.
Từ ngày hôm qua, bọn họ ngay cả cơm cũng mà ăn, chỉ thể nhân lúc nấu cơm mà lén lút ăn vụng vài miếng.
Tất cả chuyện đều là của nhà họ Hứa!
Lão Bạch tố cáo là vì tính toán cho bọn họ, là nhà họ Hứa đáng đời!