Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 362: Còn một chuyện nữa......

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:08:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Ngưng Vân đang bắt mạch cho từng , thấy ai tiếp lời liền nhịn :

 

"Mẫu , còn lo cho Khê nhi ? Đầu óc thông minh lắm, ngoài sáng thì đại ca và đường ca bảo vệ, trong tối đám thúc thúc Triệu, Trịnh, Hà, Điền chẳng đều lời , gặp chuyện gì họ cũng sẽ tay bảo vệ mà."

 

Trình Dao ngẫm cũng thấy lý, Triệu Thụ, Trịnh Bảo đều là những lương thiện, nếu họ cũng chẳng rời khỏi đoàn chạy nạn để tìm nước cho .

 

Trước khi tách , Triệu Mộc và bà lão nhà họ Điền còn thề thốt chắc nịch theo kiểu lời gói vàng.

 

Nếu thật sự gặp chuyện, Khê nhi chắc chắn sẽ là bảo vệ ở phía cùng.

 

Hứa Không Sơn khẽ gãi vết sẹo vết thương, chỗ đó đang lên da non nên ngứa:

 

"Còn hết , Phó Tài, chính là vị chưởng quầy ở dịch trạm từng bỏ bạc thuê cha nấu cơm , chính là Thập nhất đương gia của Thanh Vân Trại.

 

Ông tìm cách che chở cho chúng con, thậm chí chúng con bảo gì là ông nấy."

 

Vụ đốt kho lương trung tâm đó, cũng may nhờ Phó Tài giúp cầm chân đám đương gia.

 

Hơn nữa, trong cuộc nội đấu giữa Đại đương gia và Lục đương gia, Phó Tài đóng vai trò cực kỳ quan trọng.

 

Hứa Không Sơn đằng nào cũng ngủ , liền kể chuyện từ lúc bắt đầu thôn Thanh Vân.

 

Tất nhiên là vì mặt Hứa Vọng Dã, Hứa Mạnh Cửu và Phùng Thuyền nên kể quá chi tiết.

 

Chẳng hạn như vụ kho lương trung tâm, lờ vai trò của Khê nhi, chỉ kho lương chẳng hiểu cháy, Đại đương gia còn mất một tên tâm phúc, lẽ là do hai bên nội đấu với .

 

Trình Dao và Hứa Mạnh Cửu mà thót tim, thỉnh thoảng liếc Hứa Duyệt Khê, thầm nghĩ như thế mà còn bảo là nguy hiểm ?

 

Hứa Mạnh Cửu càng siết c.h.ặ.t t.a.y, lo lắng : "Cũng may là Vọng Dã đường nhanh trí, bắt chuyện với tên sơn tặc vết bớt xanh , còn quên địa lao cứu .

 

Nếu thì......"

 

Nếu thì việc họ thể bình an thoát khỏi Thanh Vân Trại quả thực là điều khó .

 

Phùng Thuyền gật đầu lia lịa, chủ động chen : "Còn nữa , chính nhận Giang Yến trong mấy trăm ở địa lao đấy."

Mèo Dịch Truyện

 

"Khụ, tức là nương t.ử của tên sơn tặc vết bớt xanh ."

 

Mọi bỗng im lặng một cách quái dị, vì gì khác, chỉ là cảm thấy chen giữa họ chút lạc quẻ.

 

Tên lưu manh từng dẫn cướp bóc, còn Hứa Không Sơn và Hứa Vọng Dã hợp sức đ.á.n.h cho một trận cơ mà.

 

Phùng Thuyền thì cứ vờ như gì, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía Hứa Mạnh Cửu.

 

Hứa Mạnh Cửu vẫn còn nhớ , trong đêm đông tuyết giá căm căm, chính và đám đàn em nhận việc canh cổng, bèn giúp một câu để giữ thể diện:

 

"Cũng tính cho ngươi một phần công lao. Vọng Dã đường mới địa lao, rõ sự tình bên trong, tìm trong vòng vài canh giờ ngắn ngủi quả thực chuyện dễ dàng."

 

Mắt Phùng Thuyền sáng bừng lên ngay lập tức.

 

Hứa Không Sơn khẽ khụ một tiếng để kéo câu chuyện , kể một đến việc hai ngày ở một ngôi làng nọ bắt một đám ác ôn, trong đó một kẻ họ Hoàng đến từ thôn Sơn Bắc.

 

Trình Dao mà lòng bồn chồn, lúc bà mới sực nhớ những lời Hoàng Tiểu Nhị từng :

 

"...... Sau khi rời khỏi ngôi làng đó, chúng gặp hơn mười cùng thôn, ai nấy đều t.h.ả.m hại vô cùng, lóc cầu xin Triệu lý chính cứu giúp, cho một miếng ăn thôi cũng .

 

Triệu lý chính trải qua vụ của Hoàng Tiểu Nhị nên dám tùy tiện cứu , hơn nữa bạc và lương thực của họ đều cướp sạch, Triệu lý chính cứu một thì những khác sẽ nghĩ ? Cứu một , tính thế nào?"

 

Chưa kể những đó khi Triệu lý chính từ chối mắng lão ngay tại chỗ là xứng lý chính, thậm chí còn nguyền rủa Triệu Thụ, Triệu Mộc sẽ bao giờ về nữa.

 

Triệu lý chính vốn dĩ thấy họ quá t.h.ả.m hại nên cũng định bớt chút lương thực tiếp tế.

 

thấy những lời đó, lòng lão cũng nguội lạnh hẳn.

 

Những mặt ở đó đều gì, tất cả rơi một lặng kéo dài.

 

Hứa Ngưng Vân khi bắt mạch xong và đơn t.h.u.ố.c cho từng thì lên tiếng tiếp lời:

 

"Hiện tại quận thành chỉ cho chứ cho , bên ngoài cổng thành tụ tập một lượng lớn nạn nhân chạy nạn, lo sớm muộn gì cũng sẽ xảy chuyện."

 

Hứa Duyệt Khê lập tức thấy hứng thú, cô lấy thịt khô chia cho , nhai chậm rãi hỏi:

 

"Tỷ tỷ, tỷ vẫn , căn đại trạch là tỷ thuê ? Thật sự lớn nha. Còn năm vị hộ pháp , trông dữ tợn thật đấy."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-362-con-mot-chuyen-nua.html.]

Hứa Ngưng Vân nuốt miếng thịt khô chậm rãi đáp: "Không thuê , khi khỏi quận thành, đến ngôi làng dừng chân.

 

Ban đầu thuê một tiểu viện ở cuối làng.

 

Chủ nhân của căn nhà định lên đường đến Đàm Châu, nhưng con trai cả của ông liệt hai chân, thể di chuyển dễ dàng, ông nhờ tay chữa trị...... nên cho mượn trạch t.ử để ở tạm."

 

"Còn đám Đồng Văn là do cứu mạng."

 

Hứa Ngưng Vân xong liền liếc Hứa Duyệt Khê một cái.

 

Hứa Duyệt Khê lập tức hiểu , một chuyện thể mặt Phùng Thuyền .

 

Cô chớp mắt lia lịa: "Đã canh ba , mệt chứ thì mệt lắm , chuyện gì thì để ngày mai tiếp ."

 

Trình Dao dặn dò nghỉ ngơi sớm chút do dự kéo Hứa Trọng rời .

 

Bà còn nhiều chuyện hỏi.

 

Hứa Không Sơn dậy, gọi Hứa Vọng Dã và Phùng Thuyền dìu một tay, bàn định ngủ chung một phòng cho xong.

 

Hứa Mạnh Cửu qua giữa Hứa Duyệt Khê và Hứa Ngưng Vân, đoán hai lẽ chuyện riêng nên cũng về tây sương phòng nghỉ ngơi.

 

Hứa Ngưng Vân cất kỹ đơn t.h.u.ố.c dẫn Hứa Duyệt Khê đến một căn phòng.

 

Hứa Duyệt Khê cởi áo ngoài nhảy lên giường vội vàng mở miệng: "Tỷ tỷ, Không gian của thăng cấp ! Chứa bao nhiêu là vàng bạc châu báu và lương thực luôn!"

 

Hứa Ngưng Vân bật , xoa xoa đầu cô xuống bên cạnh, thở dài một thườn thượt:

 

"Thế thì quá , tỷ cũng đang chút lo lắng đây."

 

Tỷ dừng một chút, hạ thấp giọng kể những gì trải qua, trọng tâm là việc Lục huyện lệnh mời tỷ lẻn phủ quận thủ và chuyện Lục huyện lệnh đầu quân cho phản quân.

 

"Còn cả mẫu của Phương quận thủ...... bao gồm cả việc Thích tướng quân liên tục đ.á.n.h thua trận, tỷ suy nghĩ bao nhiêu ngày mà vẫn thể hiểu nổi."

 

Hứa Ngưng Vân xong liền khổ một tiếng:

 

"Tỷ cũng những chuyện chúng thể xen , nhưng Lục huyện lệnh...... ông giống hạng nhu nhược sẽ đầu hàng phản quân."

 

Hứa Duyệt Khê lâu lắm mới ngủ một giấc thoải mái thế , cô nhịn mà rúc trong chăn:

 

"Ở trong Thanh Vân Trại, gặp Bành sư gia và Ngô bộ khoái, hai họ đại diện cho Quỳnh Châu để chiêu mộ sơn tặc phản quân."

 

Hai , đồng thời thở dài một tiếng.

 

Hứa Ngưng Vân dậy, treo một chiếc túi thơm lên đầu giường:

 

"Thôi bỏ . Đừng về những chuyện liên quan đến chúng nữa, nghĩ kỹ , là đây tiếp tục chạy nạn?"

 

Hứa Duyệt Khê hì hì : "Tỷ tỷ, chính tỷ ngoài quận thành tụ tập đông dân tị nạn, e là sớm muộn gì cũng biến. Muội nghĩ thế , là chúng Đàm Châu ?"

 

Hứa Ngưng Vân sững .

 

Đàm Châu?

 

Trong thời gian mới xuyên tới đây, hễ chút thời gian rảnh rỗi là Hứa Duyệt Khê nhắc đến chuyện chạy nạn.

 

Và nơi cô nhắc đến nhiều nhất chính là Đàm Châu.

 

Không vì lý do gì khác, Đàm Châu ở hậu thế chính là quê hương của hai họ.

 

Hứa Duyệt Khê tiếng mưa rơi rả rích ngoài hiên, chỉ thấy mí mắt trĩu nặng:

 

"Còn một chuyện nữa......"

 

Hứa Ngưng Vân vểnh tai im lặng lắng .

 

Một lúc lâu , tiếng ngáy khẽ khàng vang lên bên tai.

 

Hứa Ngưng Vân bất lực dém chăn cho Khê nhi.

 

Có lẽ vì tề tựu đông đủ, giấc ngủ của cô vô cùng an .

 

Ngày hôm , Hứa Duyệt Khê đ.á.n.h thức bởi một giọng đầy hoảng loạn.

 

 

Loading...