Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 379: Cũng chẳng phải chuyện gì to tát

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:08:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong ba nhà Hứa, Trình, Lã, thì nhà họ Hứa là nghèo nhất.

 

Nhà họ Trình ở ven biển, quanh năm khơi đ.á.n.h cá, bắt hải sản đem bán trấn nên tích cóp ít tiền.

 

Tuy sửa sang nhà cửa tốn một khoản, Trình Đồ thương ở đầu cần uống t.h.u.ố.c cũng tốn kém, nhưng gom góp thì trong tay vẫn còn chút đỉnh.

 

Nhà họ Lã thì càng cần bàn, Lã Kinh nhờ cái nghề đóng tàu mà còn mua cả một chiếc xe lừa nhỏ.

 

Chỉ riêng nhà họ Hứa, hầu như chỉ trông chờ đồng ruộng, nhân khẩu trong nhà đông, mấy năm còn bốn nhà Hứa Trọng là gánh nặng lớn.

 

Giúp bốn nhà Hứa Trọng dọn dẹp hậu quả mấy vụ rắc rối, chẳng lẽ tốn bạc ?

 

Gần một năm nay, gia đình Hứa Trọng tổ tiên thần tiên nào thức tỉnh , dẫn dắt họ kiếm chút tiền, nhưng dọc đường chạy nạn cũng tiêu xài gần hết .

 

Gia đình Hứa Trọng thì bạc đấy, nhưng Hứa đại ca và Hứa lão tam thể nào mở miệng mượn bạc của Hứa Trọng .

 

Bởi lẽ cái thời buổi , nhà nào cũng sống khó khăn cả.

 

Hứa lão hán hừ mạnh một tiếng: "Nếu mấy kẻ cứ luôn gây chuyện lớn chuyện nhỏ, hại chúng bỏ bạc bỏ lương, bỏ cả mặt mũi để dẹp loạn thì trong tay Đại nhi, Tam nhi kiểu gì chẳng còn dư ít tiền!"

 

Còn "mấy kẻ" đó là ai, ông .

 

Hứa Duyệt Khê gượng, thầm nghĩ thế thì khác gì điểm danh phê bình chứ.

 

Trình Dao cũng ngượng ngùng, chỉ Hứa Không Sơn là ngẩn ngơ Hứa lão hán, cứ như thể ông đang về ai .

 

Trước khi Hứa lão hán kịp mắng mỏ thêm, Hà Tú Vân tiếp lời:

 

"Lão tam, Văn Phong và Trình Đồ đều cùng một ý, đó là tiếp tục chạy nạn.

 

Những khác còn ai ý kiến gì ? Nếu thì chúng cứ quyết định theo lời Khê nhi, vài ngày tới sẽ khởi hành chạy nạn đến Đàm Châu."

 

Mọi đều phân tích lợi hại rõ ràng, Hứa lão hán và Hứa đại ca dù còn lo ngại cũng gì thêm, đành ngậm ngùi đồng ý.

 

Hà Tú Vân trầm ngâm: "Đại nhi và Tam nhi ở , những khác về dọn dẹp đồ đạc , tối nay Khê nhi cùng đến nhà Triệu Lý chính ăn cơm."

 

Hứa Duyệt Khê nhấp nhổm, nhưng cuối cùng vẫn yên.

 

Chờ gần hết, Hà Tú Vân Hứa Duyệt Khê đang bên cạnh, với Hứa đại ca và Hứa lão tam đang ngơ ngác:

 

"Tình cảnh của hai nhà các con, và cha các con bàn bạc kỹ . Trong tay chúng còn sáu lượng bạc dưỡng già, nếu các con cần gấp thì cứ bảo, mỗi nhà cầm ba lượng mà lo liệu."

 

Hứa đại ca ngẩn , vô thức sang Hứa Duyệt Khê.

 

Hà Tú Vân ngắt lời khi ông kịp lên tiếng:

 

"Không cần để ý đến nhà lão nhị, nhà nó bây giờ thiếu sáu lượng bạc .

 

Vả , hồi lão nhị lúc thì mượn lúc thì trộm của các con, các con cùng lắm cũng chỉ mắng vài câu chứ bao giờ thật sự chấp nhặt.

 

Bây giờ, cũng đến lúc nhà lão nhị thấu hiểu cho các con ."

 

Hứa đại ca và Hứa lão tam im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng từ chối.

 

Ôi.

 

Thời buổi , một đồng tiền cũng đủ khó cả một gia đình già trẻ lớn bé.

 

Nhìn theo bóng dáng đại bá và tam thúc rời , Hứa Duyệt Khê ghé sát Hà Tú Vân, hì hì:

 

"Bà nội, con còn chút việc ở quận thành xong, tối nay cùng bà sang nhà Triệu gia gia ăn cơm ạ. Có chuyện gì bà cứ về bảo con một tiếng là ."

 

Hà Tú Vân khẽ nhéo tai cô: "Con định bày trò gì nữa đây? Đừng gây chuyện lớn quá đấy, chúng còn tranh thủ chạy sớm, nếu đại bá, tam thúc với ông bà già đủ bản lĩnh để dọn bãi chiến trường cho con nữa ."

 

Hứa Duyệt Khê gãi đầu: "Cũng chẳng chuyện gì to tát ạ, con tìm Vọng Dã với bọn Triệu Mộc một chuyến."

 

Hà Tú Vân thắc mắc: "Vọng Dã dạo cái gì thế nhỉ? Cứ vài ngày mới thấy về một , đại bá mẫu của con lo sốt vó lên , mà hỏi tới hỏi lui cũng chẳng đầu đuôi gì."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-379-cung-chang-phai-chuyen-gi-to-tat.html.]

 

"À, với đang tìm cách kiếm tiền kiếm lương ở chợ mà."

 

Mưa lớn dạnh, dân làng kéo chợ xem náo nhiệt càng đông hơn, nơi đó giờ chẳng khác nào một khu chợ tạp hóa, cái gì cũng đem bán.

 

Triệu Mộc thậm chí còn thấy những dân vì quá đói khổ, còn gì ăn mà bán cả con cái, bán cả các trang viên.

Mèo Dịch Truyện

 

Chứng kiến cảnh đó, khỏi nhíu mày.

 

Mấy ngày nay, cùng Hứa Vọng Dã, Điền Đại Ngưu và Thu cô nương ở bên ngoài, còn Phùng Thuyền cùng đám đàn em ở bên trong, rà soát kỹ lưỡng một lượt thì phát hiện một chuyện động trời.

 

- Những trong trang viên cha , thích, phần lớn đều mất tích.

 

Những còn hoặc đồng hương ở bên ngoài trang viên thì nuôi dưỡng t.ử tế, thỉnh thoảng phái ngoài dạo một vòng, dẫn thêm trang viên.

 

Để xác minh thực hư, khi Hoắc Tinh Lam rước quận thành, Hứa Vọng Dã tự bán trang viên, khăng khăng là trẻ mồ côi từ nhỏ.

 

Phùng Thuyền và đám đàn em thì canh chừng khi việc, luôn chú ý đến động tĩnh của Hứa Vọng Dã.

 

Nửa canh giờ , một đàn em của Phùng Thuyền lấy cớ mua màn thầu để ngoài truyền tin cho Điền Đại Ngưu - Hứa Vọng Dã biến mất .

 

Khắp trang viên đều thấy bóng dáng Hứa Vọng Dã .

 

Triệu Mộc đang lo lắng yên, đột nhiên ai đó vỗ nhẹ hông từ phía .

 

Anh giật đầu , thấy là Hứa Duyệt Khê đang dẫn theo năm hộ vệ. Vừa thở phào nhẹ nhõm, áy náy kéo cô góc khuất, khó khăn mở lời:

 

"Hứa Vọng Dã, ..."

 

Hứa Duyệt Khê quanh đám đông trong chợ đông gấp mấy ngày mưa: "Vào quận thành ?"

 

Hứa Vọng Dã từng học, cũng từng học qua quan học, thể tự quận thành.

 

Triệu Mộc lắc đầu, nghiến răng kể hết chuyện một lèo.

 

"Người biến mất ?"

 

Hứa Duyệt Khê lẩm bẩm lặp một , gương mặt nhăn nhó đầy lo lắng.

 

Triệu Mộc bất an xoa tay: "Phùng Thuyền âm thầm hỏi thăm những già trong trang viên, nhưng... nhưng đều tin tức gì.

 

xem, họ cô thể đưa ? Ôi! Biết thế cũng cùng trang viên, hai còn dễ bề chăm sóc..."

 

Hứa Duyệt Khê thuận miệng an ủi vài câu, cô nhíu mày suy nghĩ một lát chậm rãi sang Đồng Văn.

 

Theo lời Đồng Văn, họ vì nghi ngờ chuyện lương thảo nên đắc tội với Chỉ huy Thiêm sự Ngụy Bằng, cách chức, chịu năm mươi đại bản đuổi khỏi quận thành.

 

Dựa những gì cô về năm Đồng Văn mấy ngày qua, họ hạng lấy đức báo oán.

 

"Đồng đại ca, họ Vọng Dã của hiện rõ tung tích, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Nếu các tin gì thì cứ thẳng với , đừng che giấu nữa."

 

Đồng Văn cúi đầu Hứa Duyệt Khê, Triệu Mộc đang ngơ ngác, đó liếc mắt hiệu với các , đưa hai sâu trong rừng vắng.

 

Đồng Văn ngậm một ngọn cỏ dại, như :

 

"Sao cô còn chuyện giấu giếm? Hơn nữa, sự sống c.h.ế.t của họ cô thì liên quan gì đến chúng ?"

 

Hứa Duyệt Khê ngẩng đầu : "Lúc chỉ đoán thôi, giờ thì chắc chắn , các quả thực chuyện giấu và chị ."

 

Năm Đồng Văn: "..."

 

Hứa Duyệt Khê đẩy một cái, thúc giục: "Nhanh lên , mạng nhỏ của họ đang trong tay các đấy."

 

Đồng Văn kịp mở miệng, Đồng Song híp mắt :

 

"Yên tâm, họ cô sẽ . Nếu đoán sai, thể đưa đến một trang viên khác của Ngụy Bằng để huấn luyện khổ sai, đợi khi thời cơ chín muồi sẽ đưa tiền tuyến để chi viện cho phản quân."

 

 

Loading...