Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 381: Một mẻ hốt gọn

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:08:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Duyệt Khê tìm gặp Hà Tú Vân và hai vị lý chính, về việc lập tức lên đường rời khỏi quận thành.

 

Hà Tú Vân trong lòng khó hiểu, liền hỏi miệng: "Không cháu còn việc xong ? Bên chỗ lão Triệu, lão Trịnh, mỗi bên đều tình cảnh riêng, vẫn đang khổ công khuyên nhủ đấy."

 

Chẳng còn cách nào, chạy nạn bấy lâu, đường xa như , khó khăn lắm mới định , cùng suy nghĩ với Hứa lão hán và Hứa lão đại nhiều.

 

Không định ở bên ngoài quận thành xem khi nào thể thành, thì cũng là vẫn mong ngóng khi triều đình thắng lợi sẽ về làng Sơn Bắc.

 

Đặc biệt là Hà tú tài thành, ông cùng Lâm tú tài và nhạc phụ khó khăn lắm mới nảy sinh bất đồng, chính là vì chuyện .

 

Hứa Duyệt Khê gãi đầu, trầm ngâm : "Bà nội, là do cháu nghĩ sai , chuyện đó dù cháu thì vẫn thành công thôi."

 

Đồng Văn hết sự thật với cô.

 

Năm bọn họ ngoài mặt là quân cờ Đô chỉ huy sứ chán ghét vứt bỏ, khi tra lương thảo vận chuyển tiền tuyến vấn đề chỉ trích Ngụy Bằng, nhưng Ngụy Bằng c.ắ.n ngược một cái, gán cho cái danh loạn quân tâm, để mặc cho Ngụy Bằng xử trí.

 

Thực chất họ Đô chỉ huy sứ giao nhiệm vụ bí mật điều tra Ngụy Bằng, tóm gọn từng quan lớn quan nhỏ, lính canh, tiểu liên quan đến ...

 

Dù chẳng may bắt, bọn họ cũng thể thoái thác rằng thâm thù đại hận với Ngụy Bằng, liên quan đến triều đình và đại cục.

 

Hứa Duyệt Khê xong, cả sững sờ.

 

bảo mà, trong quận thành lẽ nào ai cũng là hạng "cứt chuột" như Phương quận thủ.

 

Kiểu gì thì cũng vài vị quan chứ.

 

hết nạn dân gây rối đến Thần nữ xuất thế, các quan viên trong quận thành dường như chẳng hề cử trấn áp quản lý.

 

Ngay cả khi Hoắc Tinh Lam quận thủ nghênh đón thành, rêu rao danh hiệu Thần nữ, tổ chức các hoạt động mê tín dị đoan rầm rộ, cũng chẳng vị quan cương trực nào mắng nhiếc ngăn cản.

 

... Tất nhiên, cũng một phần nguyên nhân là những quan viên "bất kính" với Thần nữ đều bãi chức giam giữ.

Mèo Dịch Truyện

 

là các quan viên trong quận thành đang dùng kế "dụ rắn khỏi hang"!

 

Định đợi đến khi lũ quan cấu kết với Ngụy Bằng trong quận thành lộ diện hết, mới một mẻ hốt gọn!

 

Hứa Duyệt Khê nghĩ việc Thích tướng quân dẫn theo mấy vạn tướng sĩ mà quân phản loạn đ.á.n.h cho t.h.ả.m bại liên tiếp... cô chẳng dám nghĩ sâu thêm nữa.

 

Không , nước trong quận thành quá sâu, đúng là nơi thị phi, thể ở lâu!

 

Vừa mưa tạnh, mặt đường đều mặt trời phơi khô, bọn họ vẫn nên mau ch.óng lên đường, tiến về Đàm Châu thôi!

 

Bị Hứa Duyệt Khê nũng một hồi, Hà Tú Vân đành đồng ý, chủ động mặt bàn bạc với Triệu lý chính và Trịnh lý chính.

 

Lần , gì cũng thể chờ thêm nữa.

 

Những ai , chịu , cứ mặc kệ họ ở .

 

Sống c.h.ế.t, tương lai gặp chuyện gì, tất thảy đều dựa vận may .

 

Hứa Duyệt Khê dỗ dành bà nội gánh vác đại cục, còn thì chạy tót bếp ăn chực.

 

Hứa Trọng múc cho cô một bát cơm cháy, gắp thêm ít thức ăn thừa, ngon gì sánh bằng.

 

Hứa Duyệt Khê ăn bát cơm cháy thơm phức, quanh bếp một vòng:

 

"Cha, mẫu con ? Bà ăn cơm ?"

 

Hứa Trọng vẫn đang chuyện với đại biểu tỷ của Hứa Duyệt Khê là Trình Hữu về độ lửa khi nấu cơm cháy, cô hỏi liền thuận miệng đáp:

 

"Nửa canh giờ đến tìm, bà liền rời bếp, đến giờ vẫn về ."

 

Hứa Duyệt Khê "ồ ồ" hai tiếng, ăn về phía Hứa Văn Phong.

 

Hứa Văn Phong đang nhào bột, bột mì trắng mà là bột ngũ cốc xay, lát nữa dùng để hấp bánh bao ngũ cốc.

 

Thấy Hứa Duyệt Khê sang, Hứa Văn Phong mỉm cô:

 

"Khê nhi, mấy ngày nay Vọng Dã ? Chú chợ tìm mấy đều thấy , nương chú khâu cho nó đôi đế giày chân, để lúc lên đường cho thoải mái hơn."

 

Hứa Duyệt Khê vùi đầu bát, ấp úng:

 

"Cái ... Vọng Dã đường ca sẽ sớm về thôi ạ... Cha, con còn việc, tìm mẫu đây."

 

Hứa Văn Phong Hứa Duyệt Khê bưng bát chạy còn nhanh hơn thỏ, trong lòng càng thêm thắc mắc.

 

Vọng Dã vốn là đứa trầm thật thà, chắc là... chắc là... lẽ sẽ chuyện gì quá giới hạn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-381-mot-me-hot-gon.html.]

Vả còn Khê nhi và Không Sơn ở đó mà.

 

Hứa Duyệt Khê chạy đến đại sảnh, chỉ kịp thấy bóng lưng một nữ t.ử đang rời .

 

Cô chạy đến xuống cạnh mẫu , đặt bát lên bàn: "Mẫu , ai ạ, vội thế, dùng bữa ?"

 

Trình Dao hồn, nhặt một miếng cơm cháy nhỏ trong bát cô, chậm rãi ăn xong mới lên tiếng:

 

"Là... Tưởng Hy, chính là nương của Hoắc Tinh Lam."

 

Thấy Khê nhi lập tức thẳng lên, Trình Dao đưa túi tiền Tưởng Hy đưa cho qua, tiếp:

 

"Cô đến chuyến là để cảm ơn, đồng thời mời cùng Dương Châu."

 

Hứa Duyệt Khê chẳng buồn ăn cơm nữa, mở túi tiền xem, bên trong là một tờ khế đất ở Đàm Châu, mười mẫu ruộng .

 

Hứa Duyệt Khê nảy sinh thắc mắc: "Bà mời Dương Châu, đưa khế đất ở Đàm Châu?"

 

Trình Dao vuốt mặt: "... Cô mua mười mẫu ruộng ở khắp các châu tại Giang Nam, Dương Châu mua nhiều nhất, dốc đó gần nửa gia sản.

 

Ta nghĩ chúng Đàm Châu nên từ chối lòng của cô .

 

Tưởng Hy liền để tờ khế đất Đàm Châu , còn đưa thêm hai phong thư tiến cử do đích cha cô , thể tiến cử hai thư viện Nam Xuyên ở Đàm Châu."

 

Hứa Duyệt Khê nghẹn nửa ngày mới thốt lên một câu:

 

"Nhà bà giàu như , còn gả cho cái ông Hoắc tú tài ..."

 

Chẳng lẽ là kẹo ăn nhiều quá , nên nếm thử chút vị đắng?

 

Hứa Duyệt Khê nhớ tình cảnh của Tưởng Hy hồi ở làng Sơn Bắc, thầm nghĩ thì bà đúng là chịu khổ giỏi thật đấy.

 

Trình Dao thở dài: "Ta mới hỏi cô câu đó, cô ... Hoắc tú tài là đầu tiên trèo tường dẫn cô xem hội đèn l.ồ.ng."

 

Tưởng Hy tự nhận nhà quản giáo nghiêm, từ nhỏ cô từng bất cứ chuyện gì quá khuôn phép.

 

Bất kể là trèo tường, hội đèn l.ồ.ng, Hoắc tú tài, đối với cô đều là những điều mới mẻ và kích thích.

 

Hứa Duyệt Khê hiểu ý gật đầu: "Chuyện chẳng giống mấy cô nàng ngoan hiền thời hiện đại thích mấy gã đầu gấu chạy mô tô ?"

 

Trình Dao Khê nhi hết đến khác, hiểu bắt đầu cảm thấy đồng cảm với cha của Tưởng Hy.

 

"Haizz..."

 

Hứa Duyệt Khê cất kỹ khế đất và thư tiến cử trong Không gian theo lời Trình Dao, vét nốt bát cơm cháy chùi miệng, định chính sự.

 

Hứa Mộng Chương dẫn theo Đại Xuyên, Đại Hải và Trình Linh chạy đến: "Khê nhi, Vương tiêu đầu tìm kìa."

 

Đại Xuyên ngừng hoa tay múa chân:

 

"Chú còn dẫn theo mấy lạ mặt, cao to vạm vỡ lắm, nào nấy bên hông đều đeo một thanh đại đao!"

 

Hứa Duyệt Khê và Trình Dao , nhét cái bát tay Hứa Mộng Chương:

 

"Mang giúp bếp , với mẫu ngoài xem ."

 

Hứa Mộng Chương cúi đầu cái bát trong tay, hai Hứa Duyệt Khê đại sảnh, thuận tay nhét cái bát cho Đại Xuyên:

 

"Mang giúp Khê nhi bếp , theo xem thế nào."

 

Đại Xuyên trợn tròn mắt, thấy Mộng Chương đường ca chạy mất, vội nhét cái bát tay Đại Hải:

 

"Mang giúp Khê nhi tỷ tỷ bếp nhé, cũng xem đây."

 

Đại Hải ôm cái bát quanh quất, Trình Linh đầu óc linh hoạt chạy theo từ sớm : "..."

 

Hứa Duyệt Khê dắt tay mẫu , khi cửa còn đang nghĩ Vương tiêu đầu dẫn đến tìm gì.

 

Sau khi đến nơi dừng chân, Vương tiêu đầu hội hợp với nhà và bốn vị tiêu sư , tìm đủ cách để kiếm lương thực.

 

Mấy hôm Hứa Duyệt Khê còn ai đó nhắc tới chuyện thấy Vương tiêu đầu ở chợ, chú đang cùng các tiêu sư khác thuê.

 

Chính là giúp thương gia khuân vác hành lý, hàng hóa, sẵn tiện hộ vệ luôn.

 

Tiền công cũng thấp, một ngày thể kiếm lượng lương thực bằng khác mấy ngày.

 

Hứa Duyệt Khê đang thấy lạ, đẩy cửa đó, mắt cô khỏi sáng lên.

 

 

Loading...