Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 401: Có gì không tốt sao?

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:09:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bình thường Hứa Trọng trông vẻ ngoài tay nghề nấu nướng thì việc năng đều mấy đáng tin.

 

ông thể gầy dựng một sự nghiệp nhỏ ở thời hiện đại, đương nhiên hạng ngu ngốc chẳng hiểu sự đời.

 

Chẳng qua bình thường Khe nhi chủ, ông ham hưởng thanh nhàn nên mới tỏ thiếu quyết đoán mà thôi.

 

Một khi đối mặt với lĩnh vực liên quan đến sự nghiệp của , Hứa Trọng vẫn tỏ vô cùng bản lĩnh.

 

Ông gõ nhẹ ngón tay lên ghế băng, lúc trông đặc biệt trưởng thành và vững chãi:

 

"Trước đây , định mở một tiệm ăn riêng tại thành Tàm Châu, việc ý kiến gì chứ?"

 

Trình Dao cùng ông trải qua bao sóng gió suốt mười mấy năm, hiểu rõ tính nết của Hứa Trọng:

 

"Lúc ở hiện đại ông khởi nghiệp, từ quầy bánh nướng vỉa hè cho đến khi trở thành trụ cột tiếng tăm trong ngành ẩm thực, bao giờ ngăn cản ông ?"

 

Hứa Trọng thoáng thẩn thờ, đúng , chớp mắt một cái mà mấy chục năm trôi qua.

 

Ngay từ đầu, ông hạ quyết tâm khắp nơi học nấu ăn, tinh tiến tay nghề, chính là nhờ sự ủng hộ hết của Trình Dao.

 

Hiện tại ông mới ngoài ba mươi, đang là thời điểm vàng để gây dựng sự nghiệp, thứ vẫn còn kịp.

 

Phụ lên tiếng, mẫu cũng phản đối, đám trẻ Hứa Duyệt Khe còn thể gì nữa?

 

Đương nhiên là lực ủng hộ phụ .

 

Hứa Duyệt Khe liếc đôi bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của phụ mẫu cùng nụ ngọt ngào môi họ, thầm trợn trắng mắt:

 

"Khụ khụ, con mới bảy tuổi thôi, đừng mấy chuyện 'thiếu nhi nên xem' ngay mặt con nhé."

 

Trình Dao lập tức buông tay , lườm Hứa Trọng một cái đầy trách móc.

 

Hứa Trọng ngượng ngùng rụt tay , bắt đầu phân tích lợi hại cho gia đình :

 

"Trang viên đắt thì đắt thật, nhưng nó ở gần phủ Tàm Châu, giao thông thuận tiện, đây chính là lợi thế lớn nhất.

 

Đối tượng khách hàng của tiệm ăn riêng vốn là những tiền, tính theo thời chính là quan viên, hương , thương gia. Các con thử nghĩ xem, những đó sẽ sống ở ?"

 

Hứa Không Sơn suy nghĩ đáp: "Nếu là con, trong lúc Lĩnh Nam đang loạn lạc thế , con nhất định sẽ ở bên ngoài thành Tàm Châu, mà dọn trong thành, ở càng gần quan phủ Vương phủ thì càng ."

 

Không chỉ những hạng phụ nêu, mà phàm là con thì ai chẳng tham sống sợ c.h.ế.t.

 

Nhất là mấy kiểu quen sống sung sướng tiền bạc, họ càng cam lòng mà c.h.ế.t sớm.

 

Hứa Trọng gật đầu: "Vì , vị trí của tiệm ăn quá xa thành Tàm Châu.

 

Như thế, dù xảy chuyện gì, họ cũng thể lập tức xe ngựa về thành.

 

Nếu ở quá xa, món ăn dù ngon đến mấy thì cũng sẽ tâm lý e ngại, dám và cũng khỏi thành để lặn lội đường xa tới ăn ."

 

"Ngoài ," ông tiếp tục , "ở trấn Lâm Hải thì còn tạm , nhiều quân ăn chơi trác táng, mấy gã lưu manh cũng sai nha dọa cho khiếp vía. Rắc rối lớn nhất mà chúng từng gặp chỉ chuyện vị công t.ử Đường gia ở Dương Châu và vụ quán phấn vu khống c.h.ế.t , mà vụ cũng chỉ là vạ lây thôi."

 

" ở Tàm Châu chúng chân ướt chân ráo, chẳng chỗ dựa, đụng một tên công t.ử bột thôi cũng đủ chúng khốn đốn .

 

Mấy ngày nay dậy sớm thức khuya để quan sát, ở Minh Tam thôn dường như quan hệ với quân lính và tiểu trấn thủ thành Tàm Châu, thậm chí còn việc cho quan phủ.

 

Tào lý chính đối xử với chúng cũng khá , nếu thực sự xảy chuyện, Tào lý chính và dân Minh Tam thôn chắc chắn sẽ khoanh tay ."

 

Những lời khiến bốn Hứa Duyệt Khe gật đầu lia lịa.

 

Sau khi xong hai yếu tố quan trọng nhất, Hứa Trọng tiếp tục:

 

"Hơn nữa, tiệm ăn kiếm nhiều tiền thì chú trọng việc quảng bá thương hiệu và tích lũy danh tiếng ngay từ đầu.

 

Tào lý chính cũng , địa vị của Minh Tam thôn ở Tàm Châu hề tầm thường. Một nhóm ngoại tỉnh như chúng mà mở tiệm ăn ở Minh Tam thôn, đó chẳng là minh chứng hùng hồn nhất cho đẳng cấp của tiệm ?

 

Khe nhi, con hãy dựa điểm mà nghĩ một chiến lược quảng bá, sáng mai báo cáo cho ."

 

Hứa Duyệt Khe: "... Cha, con là con gái ruột của cha chứ nhân viên quyền, cha thể sai bảo con như thế? Phải trả bạc công xá đấy nhé."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-401-co-gi-khong-tot-sao.html.]

Hứa Trọng cạn lời: "Hồi con mới nghiệp, công cho con suốt bao lâu, thấy con đòi tiền?"

 

Hứa Duyệt Khe hậm hực đáp: "Thế mà cũng so sánh ? Lúc đó đối xử với con là thái độ với con gái, con đương nhiên sẵn lòng công. Còn cha bây giờ là thái độ với nhân viên, thì trả lương thôi!"

 

Việc nào việc đó!

 

Hứa Trọng cuối cùng cũng hiểu tại khi nghiệp Duyệt Khe tìm việc .

 

là cái tính bướng bỉnh trời sinh, chịu khép khuôn khổ!

 

Haiz.

 

thì cũng là cốt nhục của ông và Trình Dao.

 

Hứa Trọng tự hào cảm thán, con bé, liền sang Hứa Không Sơn và Hứa Ngưng Vân.

 

Hứa Ngưng Vân đương nhiên là về phía , tỷ tỷ cúi đầu chăm chú chọn d.ư.ợ.c liệu, coi như thấy ánh mắt cầu cứu của phụ.

 

Còn Hứa Không Sơn thì ngẫm nghĩ một hồi, cảm thấy ba lý do cha đưa gần như kẽ hở, liền thành thật khen ngợi:

 

"Cha, cha đúng là gừng càng già càng cay!"

 

Hứa Trọng sờ sờ mặt , lý sự cùn:

 

"Ta già chỗ nào? Bây giờ còn tới bốn mươi, vẫn còn thừa thời gian để gây dựng sự nghiệp rực rỡ hai!

 

Còn về những thủ đoạn ... năm xưa bảo con chọn học ngành tài chính quản lý để tiếp quản sự nghiệp của thì con chịu, cứ đ.â.m đầu văn học học lên tận tiến sĩ, giờ mới thấy tìm việc khó thế nào ."

 

Hứa Không Sơn nhún vai: " con một là nấu nướng, nấu nồi cháo cũng thể nổ nhà bếp, hai là chẳng hứng thú gì với việc quản lý nhà hàng cả. Cha thà để Khe nhi tiếp quản, con bé còn tạo mấy cái nhà hàng nổi đình nổi đám theo xu hướng cho cha đấy."

 

Hứa Trọng thấy đau cả đầu: " đối với ngành ẩm thực, quảng bá chỉ là công cụ để tới thôi, tay nghề nấu nướng mới là cái gốc của thứ..."

 

Hứa Duyệt Khe gõ gõ xuống ghế băng: "Thôi , chẳng là tám mươi tám lượng ? Mua luôn, con thừa bạc!

 

chúng thể mời Tào lý chính và cha Tào Tiểu Hổ ở đối diện đến nhà dùng bữa, nhân cơ hội đó mà mặc cả, ít nhất cũng bớt vài lượng bạc."

 

Hứa Trọng đầy bí hiểm, lắc lắc ngón tay:

 

"Số bạc cần con bỏ , tính kỹ , Tào lý chính chẳng thu hồi mười mẫu ruộng ? Chúng sẽ lấy mười mẫu ruộng đó để thương lượng."

 

Hứa Duyệt Khe đảo mắt một vòng, lập tức phản ứng ngay:

 

"Cha, cha định dùng chiêu 'tay bắt giặc' ? Con thấy Tào lý chính cũng là sỏi trong đầu đấy, chắc ông đồng ý ."

 

Trình Dao con gái , liên tưởng đến con đường phất lên của Hứa Trọng năm xưa, bà cũng hiểu vấn đề.

 

Hứa Không Sơn và Hứa Ngưng Vân , một mải mê nghiên cứu tiến sĩ, một chuyên tâm y thuật, cả hai đều mấy quan tâm đến chuyện kinh doanh lọc lõi bên ngoài.

 

Sau khi xong toan tính của Hứa Trọng, Hứa Không Sơn và Hứa Ngưng Vân đồng thời rơi im lặng:

 

"Đi lừa Minh Tam thôn như , liệu cha..."

 

Hứa Duyệt Khe sảng khoái tán đồng ý kiến , hùng hồn tuyên bố:

 

"Có gì mà chứ? Chúng quỵt bạc của họ !"

 

Ở gian phòng đối diện,

 

Tiểu Trừng Trừng đặt trong một chiếc nia lớn lót mấy lớp vải mịn, cả nhà Hứa đại vây quanh con bé, bệt đất.

 

Chỉ Tôn Hòa và Trịnh Tụ là giường.

 

Hứa đại học hành nhiều, kinh nghiệm sống cũng hạn chế, tầm rộng, liền hỏi Hứa Văn Phong và Hứa Vọng Dã:

 

"Các con nghĩ thế nào? Nói là chuyện học hành của Vọng Dã nhất định tiếp tục, thể để uổng phí tâm huyết của Khe nhi .

Mèo Dịch Truyện

 

Ngoài , cũng tính đến tương lai của Đại Xuyên, Đại Hải và Trừng Trừng nữa."

 

Đại Hải đang mải chọc bé Trừng Trừng đang khua tay múa chân đòi , thấy hai chữ ' học', mặt mũi bé lập tức xị xuống.

 

 

Loading...