Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 41: Tiểu tử này cũng thích khoe khoang gớm

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:01:40
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Ngưng Vân thấy chuyện giải quyết xong xuôi, bấy giờ mới gạt bỏ tảng đá trong lòng, tiếp tục thu tiền, phát vòng, nhặt vòng, dỗ dành khách thu tiền...

 

Thao tác thuần thục như thể công suốt mười năm ròng .

 

Khi hỏi họ tên, tỷ thản nhiên đáp: "Ta họ Hứa, tên là Hứa Ngưng Vân."

 

Người hỏi thấy tỷ đường đường chính chính, lấy nửa điểm chột , liền nhanh ch.óng gạt bỏ nghi ngờ trong lòng.

 

Trùng họ với mà kẻ gây chuyện nhắc tới thì , ông chủ bà chủ thành khẩn như thế, giống hạng chuyên chuyện như kẻ .

 

Chứng kiến tỷ dắt mũi thêm một , Hứa Vọng Dã khỏi nghẹn lời.

 

Không ngờ Hứa Ngưng Vân ngày thường ít , chỉ lầm lũi việc chẳng mấy khi phô trương, mà lúc dắt mũi mặt đổi sắc, mắt chẳng thèm chớp lấy một cái...

 

Anh lắc lắc đầu, tiếp tục cúi việc.

 

Vụ náo loạn nhanh ch.óng biến thành tin đồn vỉa hè, lan truyền khắp hội chùa.

 

Đặc biệt là khi mấy vị bổ khoái áp giải ba đến cổng chính chùa Độ Viễn.

 

Mọi chân tướng, hỏi bổ khoái thì chẳng nhận tin tức gì, thế nên chuyện gì cũng thể thêu dệt .

 

Lời đồn lan truyền rộng rãi nhất chính là hai quầy bánh xèo áp chảo tranh giành , một bên bán rẻ nhưng vị quá tệ, ghen ghét bên ăn nên thuê mấy tên lưu manh đến cố tình gây sự.

 

cũng tận mắt thấy mấy kẻ áp giải đến cổng chính chùa Độ Viễn, vị Thiên hộ trấn giữ chùa mang vẻ mặt đầy nghiêm trọng, thầm đoán định bên trong chắc chắn còn ẩn tình khác.

 

Đêm đến, quầy bánh xèo áp chảo của nhà họ Hứa một nhóm thị vệ vây quanh, một nữa khơi dậy sự tò mò của dân chúng.

 

Hứa Duyệt Khê ăn mì lươn xào hạ thấp giọng kể chuyện lén hôm đó cho ca ca và tỷ tỷ.

 

khi Thất Lang chủ động thừa nhận vỗ lưng cô là , nhưng Hứa Duyệt Khê vẫn thấp thỏm yên một hồi lâu, mãi đến khi thấy ai tìm tới mới tạm buông lỏng cảnh giác.

 

"Muội đang nghĩ, đám đó lẽ là lưu manh quanh đây, thấy nhà dễ bắt nạt nên mới cướp nghề của chúng để kiếm tiền.

 

Đầu tiên là sạp ném vòng, dùng bạc mồi nhử để thu hút . kinh doanh ném vòng định, nên họ bày thêm sạp bánh xèo áp chảo, nhân lúc hội chùa mà kiếm một vố lớn.

 

Còn việc mượn cớ mua công thức để đ.á.n.h đuổi chúng khỏi hội chùa, chuyện dễ hiểu, chính là độc quyền mà. Độc quyền mới kiếm nhiều tiền..."

 

Hứa Không Sơn và Hứa Vọng Dã đưa mắt , cảm thấy suy đoán của Hứa Duyệt Khê cũng lý.

 

Hứa Ngưng Vân nhíu mày: "Sao tỷ thấy..."

 

Ba Hứa Duyệt Khê cùng rướn cổ định tiếp thì thấy một đám thị vệ chen tới, bao vây lấy sạp ném vòng.

 

Hứa Duyệt Khê trố mắt , hiệu cho Hứa Không Sơn, nhanh ch.óng lùa nốt mấy miếng mì lươn xào, lau miệng tươi tiến gần một thị vệ:

 

"Đại ca , các rầm rộ thế chuyện gì ?"

 

Thị vệ liếc con nhóc cao đến thắt lưng , gì, chỉ vẫy tay lệnh cho các thị vệ khác nhường một lối nhỏ.

 

Hứa Duyệt Khê thấy dân chúng ngang qua đều vô thức dừng bước, âm thầm vểnh tai ngóng, ánh mắt cũng liếc về phía . Cô thầm nghĩ, hóng hớt xem kịch đúng là bản năng của con .

 

Đám thị vệ tuy bao vây sạp ném vòng nhưng xua đuổi những đang chơi, thoạt cũng ác ý. Hứa Duyệt Khê đầu nở một nụ trấn an phụ và mẫu đang lo lắng sang.

 

Chờ bao lâu, một vị phu nhân xinh đầu cài trâm vàng, sự vây quanh của nha và sai vặt, dắt theo một vị tiểu công t.ử còn thấp hơn cả Hứa Duyệt Khê tới.

 

Vị tiểu công t.ử dụi mắt, miệng trễ xuống thật cao, rõ ràng là đang hờn dỗi.

 

Mỹ phụ nhân liếc Hứa Duyệt Khê một cái, bình thản giơ tay lên.

 

Nha phía lập tức bước , mỉm lấy một túi tiền đưa cho Hứa Duyệt Khê:

 

"Tiểu cô nương, công t.ử nhà chúng một món mộc điêu Trạng nguyên giống như tiểu công t.ử nhà họ Thích, thể tạo điều kiện một chút ?"

 

Hứa Duyệt Khê nương theo ánh đèn kỹ vị tiểu công t.ử mấy , nhanh ch.óng nhận đây là một trong hai vị tiểu công t.ử ném trúng hộp mù mộc điêu trong nhóm mà Vương nhị công t.ử dẫn tới hôm đó.

 

... cũng giống như Vương nhị công t.ử rời trong tiếc nuối, mở mộc điêu Trạng nguyên, mà ném trúng một bức mộc điêu Đại nho.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-41-tieu-tu-nay-cung-thich-khoe-khoang-gom.html.]

 

"Tỷ tỷ , chỗ chúng là sạp ném vòng, sạp bán mộc điêu ạ."

 

Thấy cô nhận túi tiền, nha ngượng ngùng. Nàng dĩ nhiên đây là sạp ném vòng.

 

tiểu công t.ử nhà nàng từ hôm đó về nhà là cứ ủ rũ, vui suốt mấy ngày liền.

Mèo Dịch Truyện

 

Hôm nay khi gặp tiểu công t.ử nhà họ Thích một , càng lóc đòi về nhà loạn, thế nào cũng chịu dùng bữa.

 

Phu nhân lo lắng thôi, dỗ dành hồi lâu mới tiểu công t.ử nhà cảm thấy Đại nho oai phong bằng Trạng nguyên, tự cho rằng kém tiểu công t.ử nhà họ Thích một bậc nên uất ức trong lòng, liền lập tức sai chuẩn xe ngựa chạy đến hội chùa.

 

Nha quan sát Hứa Duyệt Khê vài , thấy cô bé tuổi tuy còn nhỏ nhưng thể chủ. Mấy đứa trẻ lớn hơn sạp rõ ràng tin tưởng cô, ai việc nấy, chỉ thỉnh thoảng liếc sang.

 

Nha kéo Hứa Duyệt Khê một góc, thấp giọng kể đầu đuôi sự việc.

 

Hứa Duyệt Khê vị tiểu công t.ử đang sáng rực mắt cầu xin mẫu lệnh cho thị vệ ném vòng:

 

"...Hôm đó tổng cộng chỉ hai món mộc điêu ném trúng, một cái Vương nhị công t.ử lấy mất, cái còn chính là do tiểu công t.ử nhà tỷ ném trúng đấy."

 

Nha gượng, chuyện tiểu công t.ử nhà chỉ ghen tị với mộc điêu Trạng nguyên của tiểu công t.ử nhà họ Thích, mà còn thèm mộc điêu Quan Nhị Gia của Vương nhị công t.ử và hạc giấy nghìn con bằng ống trúc của tiểu công t.ử nhà họ An.

 

Không vì gì khác, chỉ vì bốn chữ 'độc nhất vô nhị'.

 

Mộc điêu Đại nho oai bằng mộc điêu Trạng nguyên, giống hai món chỉ một cái duy nhất. Tiểu công t.ử vốn tính tình ngang ngược bá đạo, thể cam lòng dùng tạm?

 

Nha liên tiếp lấy hai túi tiền, ép tay Hứa Duyệt Khê:

 

"Tiểu cô nương, cứ nghĩ cách giúp một tay . Tiểu công t.ử nhà vui mấy ngày , sức khỏe vốn , cứ nhịn ăn liên tiếp như thì chịu nổi.

 

Chúng cũng mong cầu gì nhiều, chỉ hy vọng hoặc là một cái mộc điêu Trạng nguyên giống hệt nhà họ Thích, hoặc là một cái khác cũng độc nhất vô nhị, xem..."

 

Hứa Duyệt Khê thấy mấy chữ 'tiểu công t.ử nhà họ Thích', chắc chắn là Thất Lang.

 

Cái tên nhóc cũng thích khoe khoang thật đấy.

 

Chỉ một cái mộc điêu Trạng nguyên thôi mà, rốt cuộc cho bao nhiêu xem ?

 

Cô đón nhận ánh mắt khẩn cầu của nha , đẩy trả bạc :

 

"Tỷ tỷ, câu thể khó , nhưng dùng bạc mua hộp mù quả thực thể giải quyết nỗi lo mắt, nhưng xét cho cùng đó do tiểu công t.ử tự tay ném trúng.

 

Sau các vị tiểu công t.ử khác hỏi tới , nếu thật là mua về thì chỉ chuốc lấy sự chế giễu, còn nếu dối là tự ném trúng thì lương tâm yên.

 

Như chi bằng cứ theo cách của , tỷ thấy thế nào?"

 

Nha trả túi tiền nữa, trong lòng chút vui.

 

Chẳng qua cũng chỉ là một bức tượng gỗ thô kệch.

 

Nếu tiểu công t.ử nhất định đòi ném cho bằng , thì phu nhân sớm sai thợ mộc trong phủ cho , việc gì cất công chuẩn xe ngựa đến tận hội chùa .

 

Tiểu cô nương cũng thật điều.

 

khi xong lời Hứa Duyệt Khê , đôi mày nàng lập tức dãn , khỏi nảy sinh chút hổ thẹn, liền ép một túi tiền tay cô:

 

"Được, cứ theo cách . Túi tiền đừng từ chối nữa, coi như phu nhân nhà cảm ơn chu đáo và hiểu chuyện."

 

Túi tiền nặng trịch trao tay, Hứa Duyệt Khê vô thức bóp bóp.

 

Ừm... nặng hơn hai lượng bạc chắc .

 

Hứa Duyệt Khê mỉm nhận lấy túi tiền, vài câu mát lòng mát , ánh mắt cố kìm nén sự mong chờ đến rơm rớm của tiểu công t.ử, cô lôi mấy chiếc hộp mù mộc điêu, đặt ở những vị trí khác trong mấy hàng ở giữa lệch về phía :

 

"Một văn tiền hai vòng trúc, tiểu công t.ử tự tay ném thử ?"

 

Tiểu công t.ử chớp chớp mắt thật nhanh, cái cái , đoạn đầu mẫu với vẻ mong đợi.

 

 

Loading...