Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 411: Tin dữ
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:09:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi xem qua loa tiệm bánh bao, Hứa Trọng thi thoảng liếc hai vị lão nhân:
"Những thứ khác thì bàn tới, chỉ sợ khi mua tiệm xong sẽ hậu họa khôn lường."
Đã đến nước mà vẫn kiên trì bán những chiếc bánh bao để mấy ngày, hấp hấp nhiều , thậm chí nhất quyết chịu hạ giá, hai vị lão nhân quả thực quá mức cố chấp.
Hứa Trọng lo rằng khi mua tiệm, hai họ sẽ ngày ngày đến gây chuyện, lúc đó chẳng ai thể khuyên can nổi.
Lý Hiểu gượng, mỗi ngày lượng dời đến Tàm Châu định cư hề ít, những định mở tiệm kinh doanh càng thiếu.
Cửa tiệm rao bán từ nửa tháng , ngay chân núi Nam Sơn, sở dĩ đến giờ vẫn bán là do mua quá nhiều e ngại.
Có cảm thấy danh tiếng của tiệm thối nát , trừ phi kinh doanh bánh bao nữa.
hai vị chủ tiệm khăng khăng, nếu mua tiệm nghề bánh bao thì trả thêm mười lăm lượng bạc.
Trong những đến xem cũng kẻ nghề bánh bao, nhưng chủ tiệm bắt họ thử vài cái để nếm, cuối cùng còn chê bai tay nghề quá kém kiên quyết bán...
Lắm chuyện, danh tiếng , giá cả hề rẻ.
Người mua tiệm là để ăn kiếm tiền, chứ đến để kẻ ngốc cho khác xoay .
Thế nên việc mua bán cứ thế đổ bể hết đến khác.
Lý Hiểu khựng một chút, khi dẫn nhà họ Hứa tiến về một cửa tiệm khác, liền giải thích một hồi:
"Ta quả thực nhận một xu bạc nào của họ cả, sở dĩ dẫn các vị qua đó đầu tiên là vì thấy nhà các vị nhiều trẻ nhỏ.
Gian tiệm đó ngay phố chính Nam Sơn, mỗi ngày qua kẻ đông, gần học đường, mặt bằng rộng rãi và , so với những chỗ khác phố thì giá cả cũng chăng hơn."
Sắc mặt Hứa Trọng mới khá lên một chút, ông và Hứa Duyệt Khe quả thực chút ý định với tiệm bánh bao đó, chủ yếu là vì địa thế thực sự .
Làm nghề ăn uống, vị trí của cửa tiệm là một yếu tố cực kỳ quan trọng.
Bằng tay nghề giỏi đến , trù nghệ cao thế nào mà ở nơi hẻo lánh qua thì phái ích gì?
Lý Hiểu là bản địa Tàm Châu, thuở nhỏ cũng từng theo học tại học đường Nam Sơn nên rõ về cửa tiệm , thở dài đầy nuối tiếc :
"Hai vị lão nhân như , hồi còn nhỏ, tiệm của họ là một trong những nơi buôn bán sầm uất nhất cả con phố dài đấy.
Chỉ điều..."
Thấy một tiểu cô nương trắng trẻo xinh xắn đang ngước , vẻ mặt đầy vẻ tò mò, Lý Hiểu mới tiếp tục kể:
"Bánh bao họ nổi tiếng là vỏ mỏng nhân nhiều, mềm xốp độ dai, ăn ngon vô cùng.
Con trai của nhị vị lão nhân cũng truyền thừa tay nghề của họ, đồng thời kế thừa luôn cả tiệm bánh bao .
Chỉ là hiểu con trai họ sa chân bài bạc, suốt ngày chẳng màng đến việc bánh, thua sạch cả gia sản, điên cuồng đến mức định đem cả tiệm bánh bao thế chấp.
Nhị vị lão nhân c.ắ.n răng nhất quyết đồng ý, đó con trai của sòng bạc c.h.ặ.t đứt cả hai tay, từ đó thể bánh bao nữa, còn gánh thêm một khoản nợ khổng lồ.
Từ đó tinh thần của hai lão nhân cũng chẳng còn minh mẫn, trả nợ con, nuôi đứa con tàn phế..."
Lý Hiểu tiếp nữa, nhưng những khác đều hiểu , hai vị chủ tiệm bánh bao là nỡ lãng phí, là kiếm thêm chút bạc để duy trì gia đình.
Tuy nhiên, bọn họ t.h.ả.m thì t.h.ả.m thật, nhưng cũng thể lấy bánh bao thiu thối để lừa gạt thực khách .
Thậm chí bọn họ còn bán với giá cao để phỉnh phờ .
Tiền bạc của thực khách cũng từ trời rơi xuống, ban đầu thể vì đồng cảm mà chiếu cố việc buôn bán của nhà .
ngày rộng tháng dài, ai còn tình nguyện kẻ ngốc để lừa gạt nữa chứ?
Nhóm Hứa Duyệt Khe dẫn đến một cửa tiệm khác.
Cửa tiệm ngay trục đường chính của phố dài, diện tích nhỏ hơn tiệm bánh bao gần một nửa, nhưng giá cả cao gấp đôi.
Vừa hỏi thì mới , cả phố dài đều mức giá như , ăn với giới học t.ử thì chẳng bỏ nhiều vốn liếng hơn .
Vô lý hơn nữa là khéo một nha nhân khác cũng đang dẫn một gia đình đến xem.
Chưa đợi Hứa Trọng và Hứa Văn Phong kịp mặc cả, gia đình chẳng thèm bớt một đồng, lập tức vung tiền mua đứt cửa tiệm ngay tại chỗ.
Hứa Trọng đành bảo nha nhân dẫn xem thêm mấy chỗ khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-411-tin-du.html.]
Lúc hoàng hôn, tại cổng thành Tàm Châu.
Hứa Vọng Dã thỉnh thoảng ngó cổng thành, đầu Hứa Không Sơn đang tán gẫu với mấy tên mục và lính canh cổng.
Hứa Không Sơn đôi khi tự nhiên như quen cũ, sơ sẩy một chút là bắt chuyện với .
"Mấy vị tiểu ca, các việc cho quan phủ, mỗi tháng bao nhiêu tiền công ? Có bao ăn ? Cơm ở nhà ăn ngon ?"
"Ồ ồ ồ, tiết lộ ? Vậy hỏi nữa... Nhà ăn ngon á? Ta tin , nhà ăn quan phủ thì mà ngon cho ?"
"Đầu bếp từ Vương phủ phái đến? Đến từ Dương Châu ? Chậc chậc, thì đúng là lợi hại thật, nhưng khẩu vị Dương Châu khác với Tàm Châu chúng , các ăn quen ?"
"Vậy thì , thì , chỉ hỏi thôi. Ây, quan phủ sai dịch , tuổi đời còn nhỏ, còn học mà..."
Lời thốt , Hứa Vọng Dã thấy rõ mấy tên lính canh cổng liếc Hứa Không Sơn một cái đầy vẻ nghi hoặc.
Ánh mắt đó như : Hả? Với cái vóc dáng của ngươi mà bảo là tuổi còn nhỏ ?
Hứa Không Sơn hớn hở vỗ n.g.ự.c:
"Năm nay mười sáu, qua sinh thần hai tháng , cao lớn vạm vỡ thế đều nhờ phụ nấu ăn cực kỳ thơm ngon, đặc biệt là..."
Thấy Hứa Duyệt Khe và Hứa Ngưng Vân dẫn theo một nhóm mặt mày ủ rũ bước khỏi cổng thành, Hứa Vọng Dã vội vàng gọi Hứa Không Sơn.
Hứa Không Sơn ngừng lời, mỉm chắp tay với mấy tên lính canh:
"Mấy vị tiểu ca, hẹn gặp . Đợi khi nào phụ mở quán ăn, các tới dùng bữa, sẽ giảm giá cho!"
Sau khi mời mọc mối ăn cho quán ăn còn thành hình, Hứa Không Sơn Duyệt Khe đang tới tựa chân :
"Sao ? Không tìm cửa tiệm nào ưng ý ?"
Hứa Duyệt Khe gật đầu, lắc đầu, mệt mỏi chống tay.
Mèo Dịch Truyện
Hứa Không Sơn thành thục cõng lên lưng, thấy Đại Xuyên, Đại Hải và Mộng Chương đều mệt đến mức nổi, đại khái đoán hôm nay bọn họ xem nhiều nơi.
Hứa Ngưng Vân xua tay: "Về làng , ."
Hứa Vọng Dã thấy các trưởng bối đều mệt rã rời, liền cùng Hứa Văn Phong mỗi dắt một đứa nhỏ là Đại Xuyên và Đại Hải.
Đại Hải nắm tay ca ca, hâm mộ Hứa Duyệt Khe đang lưng Hứa Không Sơn:
"Tam ca, cũng cõng."
Hứa Vọng Dã vóc dáng của Hứa Không Sơn, so sánh với hình của chính :
"Đợi ca ca ăn cơm thêm hai năm nữa, cho khỏe mạnh vạm vỡ hơn chút sẽ cõng ."
Đại Hải mếu máo: " hai năm nữa, cũng cao lớn hơn ."
Hứa Vọng Dã giả vờ ngây ngô. Phụ mẫu đều dặn , Đại Xuyên và Đại Hải đều gần sáu tuổi, cõng nữa, để bọn chúng tự bộ nhiều hơn.
Còn về phần Khê nhi... con gái nhà , nuôi nấng chiều chuộng một chút.
Hứa Trọng và Hứa Văn Phong theo nha nhân suốt cả quãng đường, hỏi, giờ còn sức để chuyện nữa.
Thế là Hứa Ngưng Vân thong thả kể sơ qua cho hai Hứa Không Sơn về bảy cửa tiệm xem chiều nay.
Tất cả đều ở chân núi Nam Sơn, ba trục đường chính.
Mấy cửa tiệm , tình huống nào cũng .
Hứa Ngưng Vân mím đôi môi khô khốc: "Chỗ mà phụ và Văn Phong đường ca nhắm trúng chỉ hai nơi, nhưng đều điểm .
Một là tiệm bánh bao , diện tích lớn nhất trong bảy chỗ nhưng giá cả chăng nhất. Nhược điểm là chủ quán cố chấp, khó tính, danh tiếng của tiệm cũng kém.
Chỗ còn là một tiệm bánh nướng, ngay phố chính, diện tích, vị trí và giá cả đều khá .
Điểm duy nhất là hai bên trái và đối diện đều là những tiệm vô cùng nổi tiếng, kẹp ở giữa như , việc buôn bán sẽ khó khăn."
Sáng sớm hôm khi trời hửng sáng, nha nhân Lý Hiểu tìm đến Minh Tam thôn để thông báo một tin dữ:
Cửa tiệm bánh nướng mà nhà họ Hứa nhắm trúng khác mua mất .