Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 416: Không thành thân? Thế sao được?
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:09:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói thì , nhưng Hứa Duyệt Khe vẫn nghĩ nên trả đũa thế nào.
Chuyện , cần bàn bạc với nhà.
Cô bé bĩu môi, hiệu: "Mạnh Cửu tỷ, tỷ mau cầm lấy bạc , bạc để trong tay nặng lắm."
Hứa Mạnh Cửu xoa xoa mũi:
"Bạc đừng đưa riêng cho , lát nữa hãy đưa mặt , tránh để nảy sinh ý đồ , lật lọng thừa nhận."
Hứa Duyệt Khe bật : "Nếu tỷ thực sự là hạng đó, tỷ chẳng với những lời ."
Hứa Mạnh Cửu cảm động sự tin tưởng của cô bé, nhưng vẫn kiên quyết nhận bạc mặt .
Hứa Duyệt Khe đành chiều theo, chỗ đám đông, mặt bà nội và tổ phụ mà giao hai mươi lượng bạc cho Hứa Mạnh Cửu:
"Số bạc dư là để mua nguyên liệu, tỷ đừng quên món dầu lạc của đấy nhé."
Hứa lão hán hừ hừ: "Biết , dầu lạc chứ gì, lát nữa sẽ cho con!"
Hứa Mạnh Cửu để tâm đến màn đối đáp giữa hai , dù tổ phụ cũng chẳng ý gì, chỉ là miệng cứng lòng mềm, tính tình bướng bỉnh như lừa thôi.
Nàng cũng giống như lúc , khi đếm kỹ bạc liền đưa cho cha để ông cất giữ.
Hứa Mạnh Cửu tính toán kỹ, trong đó mười sáu lượng dùng để trả nốt tiền còn thiếu của xưởng dầu, để cả nhà sớm chuyển qua đó.
Bốn lượng bạc còn , một nửa dùng để mua nguyên liệu, đậu nành và hạt cải cùng lạc thì rẻ, hồ ma và hạt thì đắt hơn một chút, nửa còn để dành dự phòng.
Sau khi chốt xong việc sử dụng bạc, Hứa Mạnh Cửu bắt đầu tính toán chuyện thành Tàm Châu mua nguyên liệu.
Hứa Duyệt Khe thì chạy tót bếp, xem phụ dạy đại đường ca nhào bột.
Đêm đến, Hứa Duyệt Khe tắm rửa xong liền leo lên giường, kể lể với cả nhà về những việc thất đức của Hàn chưởng quỹ.
Hứa Không Sơn đ.ấ.m mạnh một nhát xuống ghế dài: "Không , thể để tên khốn đó bắt nạt tam thúc bọn họ một cách vô lý như .
Hơn nữa, nếu chúng can thiệp, tên họ Hàn e là sẽ tưởng chúng nhu nhược, hành sự sẽ còn quá đáng hơn!"
Hứa Trọng xoa xoa cằm, ông lăn lộn thương trường lâu nên lý trí hơn Không Sơn:
"Lời Không Sơn lý, nhưng việc chừng mực, tên họ Hàn kinh doanh ở Tàm Châu bao nhiêu năm, thể nào chỗ dựa.
Chúng mới đến Tàm Châu, thế lực vững, cần thiết trực diện đối đầu với lão , nếu chịu thiệt chỉ thể là chúng thôi."
Hứa Ngưng Vân vốn thạo chuyện tính kế thương trường, chỉ lặng lẽ một bên lắng .
Trình Dao nheo mắt , suy nghĩ một lát : "Hay là, chúng đem công thức mì gạo tung ngoài."
Hứa Duyệt Khe chống cằm: "Mẫu , chuyện con cũng cân nhắc qua, nhưng chúng cửa tiệm nào là kẻ thù đội trời chung với tên họ Hàn đó.
Vả tên họ Hàn thâu tóm cả thị trường mì gạo, chúng tung công thức , e là ảnh hưởng cũng chẳng đáng là bao."
Trình Dao bình tĩnh suy xét một lúc đưa một ý tưởng:
"Vậy thì tung ngoài nữa, mà là hiến tặng cho quan phủ, để quan phủ dạy cho dân ở Từ Ấu Cục, Tế Lão Viện và những nơi tương tự?
Nếu quan phủ , công thức mì gạo sẽ phát huy tác dụng lớn nhất, lo Hàn chưởng quỹ giở trò phá hoại, mà nhân lực cũng sẵn.
Còn về việc bán , bán ... đó là việc quan phủ lo, chỉ là hiến qua tay ai thì cần bàn bạc kỹ lưỡng."
Chỉ sự phồn hoa và trật tự của thành Tàm Châu là Quận thủ và Phiên vương nơi là những việc thực thụ.
Chắc hẳn sẽ tư túi chiếm đoạt công thức mì gạo của riêng.
Chỉ sợ đám tiểu nhân bên nảy sinh ý đồ , cố tình giấu nhẹm mà báo cáo lên .
Năm nhà họ Hứa đưa mắt , đồng thời nghĩ đến một gia đình.
Hai nhà Hứa lão đại và Hứa lão tam cũng ngủ.
Chỉ điều gia đình Hứa lão đại thì đang vô cùng phấn khích, túm lấy Hứa Vọng Dã hỏi han kỹ càng về chuyện bái sư.
Còn gia đình Hứa lão tam thì tràn đầy lo âu.
Sự nôn nóng trong lòng Mạnh Thiến gần như thể kìm nén nữa.
Nhìn xem nhà lão đại, chuyện cửa tiệm thì lão nhị và Khe nhi giúp đỡ quy hoạch, Vọng Dã bái danh sư, tiền đồ xán lạn cần bàn cãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-416-khong-thanh-than-the-sao-duoc.html.]
Trịnh Tụ còn sinh cả Trừng Trừng!
Còn nhà bà thì ?
Hôn sự của Mạnh Cửu thì , xưởng dầu mới khởi sắc gặp khó khăn, còn Mộng Chương thì vẫn là đứa trẻ chỉ nghịch bùn đất!
Mạnh Thiến cố tình so bì với nhà lão đại, chẳng qua đây ở Sơn Bắc thôn, nhà lão đại chỉ cắm mặt ruộng vườn, lão tam thì bạn bè nhiều, quan hệ rộng, tìm việc dễ dàng hơn, thỉnh thoảng còn giúp đỡ lão đại một tay.
Bây giờ thì ?
Chưa đến việc so với nhà lão nhị, nhưng dẫu thế nào cũng thể nhà lão đại bỏ xa quá nhiều chứ?
Mạnh Thiến trằn trọc mãi ngủ , thấy Hứa Quý ngủ ghế dài bắt đầu ngáy khò khò, bà càng thêm bực bội.
Bà đang chằm chằm chỗ để bạc mà thẫn thờ, Hứa Mạnh Cửu mơ màng dụi dụi mắt hỏi:
Mèo Dịch Truyện
"Mẫu , gì ?"
Mạnh Thiến: "... Con đừng học theo Không Sơn, cái giọng điệu thô kệch đó khó lọt tai lắm."
Bà hiện tại đang cực kỳ tức giận, đến con lợn rừng ngang qua chắc cũng bà mắng cho một trận.
Hứa Mạnh Cửu đáp lời.
Một lúc , giường truyền đến những tiếng động khe khẽ.
Hứa Mạnh Cửu cố chen giữa Hứa Mộng Chương đang ngủ say để đến gần bên cạnh Mạnh Thiến, giọng điệu mang theo vẻ ngái ngủ nồng đậm:
"Mẫu , ngủ ?"
Mạnh Thiến nhẫn nhịn mãi, rốt cuộc vẫn kiềm mà thấp giọng :
"... Ta chỉ là... chỉ thấy trong lòng bất an."
Nhà nhị thúc thì cần bàn tới, ngay cả nhà đại thúc cũng đang phát triển nhanh ch.óng.
Chẳng từ bao giờ, nhà nàng chẳng còn theo kịp bước chân của nữa .
Hứa Mạnh Cửu tỉnh táo , ngẫm nghĩ một lát đại khái cũng hiểu vấn đề ở :
"Mẫu , nghỉ ngơi quá lâu việc, đột nhiên nhàn rỗi dễ sinh nghĩ ngợi lung tung.
Người xem, Vọng Dã là đường của con, cũng là cháu của , vốn là trọng tình nghĩa, thi đỗ tú tài quan lớn, nhà chúng chẳng cũng thơm lây ?
Còn về cửa tiệm, đó đều là nhà nhị bá bỏ bạc bỏ công sức , nhà chúng cũng nhờ nhị bá giúp đỡ mới mở xưởng ép dầu mà.
Còn về Trừng Trừng... con thật lòng nhé, tạm thời... con gả ..."
Mạnh Thiến liền bật dậy thẳng lưng, ánh trăng trừng mắt Hứa Mạnh Cửu.
Không thành ? Thế mà ?!
Hứa Mạnh Cửu cũng dậy, dựa vai Mạnh Thiến, khẽ :
"Mẫu , cần vội.
Chờ khi chúng gầy dựng xưởng ép dầu khấm khá, kiếm thật nhiều bạc, mở một cửa tiệm trong thành Tàm Châu, lúc đó bao nhiêu nam nhi cho con tha hồ lựa chọn!"
Mạnh Thiến tức giận khẽ gõ đầu nàng một cái: "Đến lúc đó thì muộn chừng nào ? Năm nay con gần mười tám tuổi đấy!"
Hứa Mạnh Cửu mặc cho bà gõ: "Hiện tại nhà một bạc, hai nhà cửa đàng hoàng, ngay cả xưởng ép dầu cũng là mượn bạc nhà Khê nhi mới lấy , thì chọn phu quân thế nào đây?
Trừ phi là di nương cho nhà , bằng chẳng đều môn đăng hộ đối ? Thay vì chọn một tầm thường, chẳng thà đợi thêm một thời gian nữa..."
Mạnh Thiến thở dài một tiếng nặng nề.
Sáng sớm hôm , Tào Tiểu Hổ đang buồn rầu và cơm ở nhà thì đột nhiên tiếng gõ cửa viện vang lên.
Cậu bé theo bản năng định chạy ngoài, nhưng ánh mắt của mẫu đóng đinh tại chỗ.
Tần Hao mắng một câu, mở cửa viện, thấy là Hứa Duyệt Khe tới liền lập tức nở nụ :
"Khê nhi tới đấy , hôm nay Tiểu Hổ học, sách phu t.ử giao cho vẫn thuộc hết, nó đang phát sầu đây ."
Hứa Duyệt Khe lắc đầu, đợi đến khi Tần Hao dẫn đến bên bàn xuống mới :
"Thẩm thẩm, con tới tìm Tiểu Hổ ca ca , hôm nay con tới là để tìm , chính sự cần bàn bạc ạ."