Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 473: Tin tốt!

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:10:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Duyệt Khê thấy tiếng vó ngựa, vội vàng đầu , ngờ con ngựa thậm chí còn thôn Minh Tam mà đường vòng rời .

 

Đồng Song bên cạnh thở dài một tiếng:

 

"Đại ca ngày nào cũng ngóng tin tức, cũng đừng quá nôn nóng."

 

Hiện tại tin tức gì, chính là tin nhất .

 

Hứa Duyệt Khê ủ rũ cúi đầu, liếc về phía thành Đàm Châu một cái, chậm chạp bước từng bước về nhà.

 

Trên đường tình cờ gặp Tào Tiểu Hổ, cũng chẳng còn tâm trạng nào mà chuyện phiếm với .

 

Tào Tiểu Hổ đương nhiên cũng về chuyện của Hứa Ngưng Vân, gì hơn, chỉ thể cầu xin đường gia gia của chiếu cố thêm việc kinh doanh của trang viên.

 

Hứa Duyệt Khê về tới trang viên, bàn ngẩn .

 

Hứa Không Sơn về đến nhà thấy tiểu ủ rũ, héo rũ như một miếng vỏ củ cải khô .

 

Sau khi thành Đàm Châu mở cửa, Hứa Không Sơn tranh thủ về nhà một chuyến, lúc mới nhà giấu một chuyện tày đình như thế. Thấy cả nhà chỉ mỗi phụ là còn chút tinh thần, lập tức quyết định thời gian ban đêm sẽ về nhà ngủ, sáng sớm vội vã chạy đến thư viện Nam Xuyên.

 

Mèo Dịch Truyện

Tề lúc đầu đồng ý, nhưng khi Hứa Ngưng Vân chữa dịch bệnh, Hứa Không Sơn mời tới quán ăn dùng bữa, tận mắt chứng kiến nhà họ Hứa tinh thần sa sút, lúc mới miễn cưỡng chấp thuận.

 

Hứa Không Sơn nghĩ đến lời dặn dò của Tề và tờ cáo thị dán ở cổng thành, khi chào hỏi Đồng Song đang trực đêm, phịch xuống bên cạnh Hứa Duyệt Khê:

 

"Muội , cổng thành dán cáo thị , lệnh cho những học t.ử thi qua Huyện thí từ ba ngày lượt trở về huyện nhà chuẩn thi cử, chớ để lỡ mất kỳ Huyện thí ."

 

Hứa Duyệt Khê chống cằm: "Vâng."

 

Hứa Không Sơn xoa xoa đầu , định gì đó nhưng thôi.

 

Nói cho cùng, nghề đại phu quá nhiều yếu tố bất định.

 

Tầm năm ngoái, Ngưng Vân theo Trì Thanh đại phu đến quận thành Lĩnh Nam chữa bệnh, chia tay một cái mất nửa năm.

 

Năm nay còn tệ hơn, chẳng còn mạng để gặp .

 

cũng , tìm phương pháp cứu chữa dịch bệnh là một việc đại thiện, cứu nhân độ thế.

 

Ngưng Vân là một đại phu, một đại phu trách nhiệm với thiên hạ, thể lùi bước.

 

Những lời định cứ quanh quẩn nơi cổ họng Hứa Không Sơn nuốt xuống. Huynh định cùng bàn bạc về và thời gian trở về huyện Thiên Hải, thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.

 

Ngay đó, tiếng gõ cửa trang viên vang lên gấp gáp.

 

Ba đưa mắt , Hứa Không Sơn bước mở cửa:

 

"Thật ngại quá, hôm nay quán ăn đóng cửa , chưởng quỹ thôn Bản Lật..."

 

Trì Nhiên quệt vội mồ hôi trán, bước ánh nến để lộ rõ khuôn mặt:

 

"Bên tiểu sư tin tức ! Họ thử nghiệm vài phương pháp mà lão ngự y cung cấp, và cứu sống hai nhiễm bệnh!"

 

Hứa Không Sơn quầng thâm và khuôn mặt gầy sọp của Trì Nhiên: "... Trì sư , lừa bọn đấy chứ?"

 

Trì Nhiên dở dở : "Ta lừa các gì? Chậm nhất là năm ngày nữa, khi dùng phương pháp đó chữa khỏi cho một nữa, tiểu sư sẽ ngoài.

 

Quận thủ nhận tin tức cách đây một nén nhang, lập tức phái mang theo bức thư do Ngưng Vân gửi - trong đó rõ chi tiết từng bước và những điều cần lưu ý, phái phi ngựa hỏa tốc tám trăm dặm gửi tới Quỳnh Châu.

 

Cục diện đảo Quỳnh Châu hiện rõ ràng, nhưng thuộc hạ của Thích tướng quân và Vương tướng quân ở Phúc Châu dám cho thuyền đậu bờ, tránh lây nhiễm cho bách tính ven biển.

 

Cũng may mỗi con thuyền đều độc lập, thuyền đều đại phu cùng, dịch bệnh phát hiện kịp thời, kiểm soát thỏa đáng nên bùng phát quy mô lớn..."

 

Hứa Duyệt Khê bên cạnh , đôi mắt ngày càng sáng rực lên.

 

Tin cứ thế dồn dập kéo đến.

 

Chưa đầy ba ngày khi Trì Nhiên tới báo tin, Hứa Ngưng Vân trở về nhà với vẻ mặt mệt mỏi rã rời. Tỷ tỷ quỳ xuống mặt Trình Dao - tức tốc chạy từ xưởng dệt về khi nhận tin, liên tục nháy mắt hiệu cho phụ , đại ca và .

 

Cứu với! Cứu với!

 

Hứa Trọng rón rén sắc mặt lạnh lùng của Trình Dao, nhỏ giọng đề nghị: "Con bé vất vả lắm mới bình an về nhà, là... cứ để nó nghỉ ngơi ?"

 

Hứa Ngưng Vân xoa xoa mũi: "Chưa kịp nghỉ ngơi ạ, đại ca chẳng sắp về huyện Thiên Hải ? Huyện Thiên Hải quá gần Quỳnh Châu, con yên tâm, định sẽ cùng đại ca và Vọng Dạ luôn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-473-tin-tot.html.]

 

Hứa Ngưng Vân rời nhà bao nhiêu ngày, Trình Dao liền lo lắng bấy nhiêu ngày đêm, nửa đêm đều sợ gõ cửa báo tin chẳng lành.

 

Vừa Hứa Ngưng Vân xong, Trình Dao lạnh một tiếng: "Tiểu Hứa đại phu bản lĩnh thật lớn nha, cả tòa thành Đàm Châu, cả trận dịch bệnh mà thiếu con là xong ?"

 

Hứa Ngưng Vân thấy mẫu còn đang cơn thịnh nộ, lập tức im lặng cúi đầu.

 

Hứa Duyệt Khê tốn bao công sức mới dỗ dành mẫu , một tay đỡ tỷ tỷ dậy, một tay chỉ huy đại ca thu dọn hành lý:

 

"Con cũng sẽ cùng tỷ và đường ca Vọng Dạ về huyện Thiên Hải."

 

Ánh mắt Trình Dao mới dịu xuống đột nhiên trở nên lạnh lẽo.

 

Giây lát , quỳ đất từ một biến thành ba.

 

Hứa Không Sơn quỳ hai gối: "... Chuyện liên quan gì đến con chứ? Con về huyện Thiên Hải dự thi, đó là việc chính sự mà."

 

Trình Dao vô biểu cảm: "Đều tại đứa đại ca như con gương cho các em!"

 

Hứa Không Sơn: "..."

 

Hứa Trọng nương t.ử vẫn đang tức giận, ba gương mặt vô tội của các con: "Nương t.ử, là bà xem..."

 

"Làm cha như ông, cũng gánh vác chúng nó ?"

 

Hứa Trọng bèn điều ngậm miệng .

 

Cơn giận của Trình Dao đến nhanh cũng nhanh, một lát gọi ba đứa con khiến yên lòng dậy:

 

"Các con về huyện Thiên Hải, cũng ngăn cản. Dù các con còn trẻ sợ hãi gì, và cha các con già , dám mạo hiểm thêm nữa, nên sẽ cùng về huyện Thiên Hải , các con tự liệu ."

 

Hai ngày , cuộn tròn trong xe ngựa, ngáy khò khò.

 

Hứa Ngưng Vân một tay lật xem y thư, thỉnh thoảng ngoài cửa sổ. Hứa Không Sơn và Hứa Vọng Dạ đang cưỡi ngựa, mấy Đồng Văn, Đồng Võ, Đồng Song, Đồng Toàn đều thúc ngựa hộ vệ hai bên xe.

 

Người càng xe đ.á.n.h ngựa chính là Đồng Suất.

 

Trước lúc lên đường, Hứa Ngưng Vân khuyên năm nhà họ Đồng, huyện Thiên Hải cách Quỳnh Châu xa, khó tránh khỏi sẽ thuyền mang mầm bệnh trôi dạt tới.

 

một câu của Đồng Văn chặn : "Thế thì càng , coi như trả cho Tiểu Hứa đại phu một mạng."

 

Hứa Ngưng Vân còn gì để , đành để họ hộ tống về huyện Thiên Hải.

 

Tại đảo Quỳnh Châu,

 

"Bùi thống lĩnh? Ngài định gì... Kìa! Bùi thống lĩnh, Ứng đại nhân , tiếp ngoài, Bùi thống lĩnh?!"

 

Bùi T.ử Câm mặt lạnh tanh khống chế kẻ canh cửa, một chân đá văng cửa phòng, phớt lờ những khác trong phòng, nén giận chất vấn:

 

"Trận dịch bệnh bên ngoài là do ông phái ?"

 

Ứng đại nhân giơ tay ngăn cản tên tâm phúc đang đập bàn, chậm rãi lắc đầu:

 

"Hiền , ngươi giải thích, chuyện tuy do phái , cũng hề , nhưng... bọn họ gây đại họa đúng thật là vì .

 

Muốn c.h.é.m g.i.ế.c cứ nhằm , đừng khó bọn họ."

 

Tên tâm phúc đập bàn lạnh:

 

"Ta Bùi thống lĩnh, ngài nổi giận đùng đùng cái gì?

 

Kẻ mắc dịch bệnh của chúng , mà là lũ ch.ó săn của triều đình! Chẳng lẽ ngài thấy đau lòng cho lũ ch.ó săn đó ?"

 

Bùi T.ử Câm kẻ ngốc dễ lừa gạt, cả lạnh buốt như băng:

 

"Dịch bệnh lan , kẻ c.h.ế.t ch.óc, chịu khổ cuối cùng vẫn là bá tánh vô tội!

 

Ứng đại ca, đây chính là thiên hạ thái bình mà ? Huynh thật khiến quá thất vọng!"

 

Ứng đại nhân đang định mở lời thì một thủ hạ hớt hải chạy :

 

"Thưa các vị đại nhân, xong , đảo Quỳnh Châu... đảo cũng xuất hiện dịch bệnh !"

 

 

Loading...