Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 489: Chuyện gì là khó xử nhất trên đời này?
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:10:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Ngưng Vân kê đơn đúng bệnh, đưa cho một phương t.h.u.ố.c, bảo khi thuyền cập bến bến cảng tiếp theo thì xuống mua d.ư.ợ.c liệu.
Thực bệnh của nặng, chỉ là do quanh năm lênh đênh sông nước nên nhiễm thấp khí quá nặng mà thôi.
Giữa những lời cảm ơn rối rít của em Tào Bang, Hứa Ngưng Vân dắt tay , tiện miệng hỏi:
"Vọng Dạ và Lâm Lăng ?"
"Vừa lên thuyền là hai chui tọt khoang thuyền khổ học , đến cơm cũng gọi mang tận nơi. May mà cả hai đều say sóng, sức khỏe ."
Hứa Ngưng Vân trầm ngâm đáp một tiếng: "Lát nữa tỷ sẽ qua bắt mạch cho họ, kẻo đến Kinh thành mà gục ngã ."
Kỳ thi Xuân đang cận kề, tâm lý của Hứa Vọng Dạ và Lâm Lăng rõ ràng là vững vàng bằng Hứa Không Sơn.
Hứa Không Sơn thỉnh thoảng còn boong thuyền dạo một vòng, hóng gió phơi nắng, còn tán gẫu với mấy thuyền nữa cơ.
-- Đối với Hứa Không Sơn mà , đây là thời gian thư giãn hiếm hoi của .
Không cần ngày nào cũng thúc ép học hành, cũng chẳng cần lo thực khách cứ chốc chốc hỏi khi nào quán đồ nướng mới mở cửa trở .
Mèo Dịch Truyện
Ta gật đầu tán thành, thầm nghĩ sự căng thẳng của đường ca và Lâm Lăng cũng là điều dễ hiểu.
Dù kỳ thi Xuân chính là thi Đình, nó quyết định việc thể ghi tên bảng vàng, đỗ Tiến sĩ bổ nhiệm quan mà.
Trên đời chuyện gì là đáng hổ nhất?
Chẳng là hôm còn em em với bạn đồng môn, chớp mắt một cái thành quan lớn xuất Tiến sĩ, còn thì vẫn tay trắng đó ?
Chỉ thôi thấy chạnh lòng .
Ta cảm thán xong, nhân lúc ai liền kể cho tỷ tỷ tin tức về Vạn Ngọc, tiện thể nhắc đến việc e là Tào Bang xảy chuyện gì đó.
Hứa Ngưng Vân , nếu gây chuyện thì cũng là cho ngô khoai hai vấn đề .
Tỷ đưa ngón tay chọc nhẹ trán : "Không bừa."
Chuyện của Vạn Ngọc chuyện của Tào Bang đều mới chỉ là suy đoán, bằng chứng xác thực nào cả.
Nhất là Tào Bang, đó là nơi chúng thể xen .
"Đại ca, đường ca và Lâm ca đều đang mong mỏi sớm ngày đến Kinh thành chuẩn cho kỳ thi Xuân, chuyện khác quan trọng đến mấy cũng bằng việc ."
Ta ỉu xìu gật đầu, thêm về hai chuyện đó nữa mà chỉ xoa xoa cái bụng lẩm bẩm:
"Đồ ăn thuyền tệ quá mất, mấy ngày nay trốn trong khoang thuyền ăn mấy thứ hoa quả với bánh trái phụ đưa cho thôi.
Tỷ , là hỏi mấy thuyền xem họ câu vớt tôm cá cua ghẹ gì nhé."
Tháng Chín mùa thu, cua đang độ béo nhất, nếu nếm thử thì đúng là đáng tiếc quá.
Mấy chuyện nhỏ Hứa Ngưng Vân chẳng bao giờ ngăn cản: "Muội tự xem mà , dù bạc cũng ở chỗ cả mà.
, định ăn thế nào? Hôm qua tỷ chữa vết bỏng cho một bếp, họ bảo nếu cần thì thể cho chúng mượn bếp lò với nồi niêu đấy."
Ta l.i.ế.m l.i.ế.m môi: "Một nửa đồ nướng, một nửa nấu lẩu nhé? Ừm... Để đầu thuyền hỏi xem ai vớt món gì tươi ."
Hứa Ngưng Vân cứ để mặc , dù tỷ cũng thể ăn ké vài miếng mà.
Sau khi hạ quyết định, lập tức hành động, chạy ngay đầu thuyền tìm mấy để hỏi han.
Những thuyền và em Tào Bang là cùng một nhóm.
Theo một nghĩa nào đó, Tào Bang là băng nhóm chuyên thu phí bảo kê của các thuyền bè qua , còn thuyền thì đơn giản hơn nhiều, họ chỉ là những thuyền viên bình thường.
Ta hỏi từng một, quả nhiên là tìm thật.
Chủ thuyền hành nghề cũng chẳng dễ dàng gì, tiền chở khách chở hàng còn trích một phần nộp cho Tào Bang, nên họ luôn nghĩ đủ cách để kiếm thêm chút bạc.
Việc đ.á.n.h bắt cá tôm cua trong lúc di chuyển là cách phổ biến nhất.
"Này, cháu cứ xem , đừng bảo lừa gạt trẻ con nhé."
"Mấy thùng cá tôm định bụng mang đến bến cảng tiếp theo để bán, vẫn đang nuôi bằng nước sông tươi đấy, con nào c.h.ế.t là ném xuống sông cho cá ăn ."
Ta vớt tôm và cua lên quan sát kỹ một hồi cúi xuống ngửi ngửi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-489-chuyen-gi-la-kho-xu-nhat-tren-doi-nay.html.]
Tuy nấu ăn nhưng thỉnh thoảng vẫn phụ lôi bến tàu để chọn tôm cá tươi.
Lúc phụ lựa đồ thường chỉ bảo cho đồ , cạnh cũng lỏm ít nhiều.
Chủ thuyền hề lừa , đám cá tôm thực sự còn tươi.
Ta thả tôm cua trở thùng, nhoẻn miệng :
"Thúc ơi, thúc đợi một chút, về gọi đại ca mang bạc qua mua ạ."
Chủ thuyền vốn dĩ cũng chẳng tin nhà nào để một đứa trẻ mười tuổi cầm bạc chạy lung tung, liền xua tay:
"Được , bến cảng tiếp theo ngày mới tới, sẽ giữ cho cháu."
Hứa Không Sơn huấn luyện cấp tốc vài chiêu mặc cả, đầu thuyền đến rát cả lưỡi mới mua hai con cá cùng mười cân tôm cua với cái giá còn rẻ hơn cả ở bến tàu.
Chủ thuyền luôn mồm than vãn là hớ to.
Ta hì hì : "Thúc ơi, thúc lỗ chỗ nào chứ? Bến cảng tiếp theo tận ngày mới tới, đám tôm cua chắc gì sống đến lúc ."
"Vả chỗ hải sản sông chắc thúc bán hết ngay, bán cho chúng cháu giá thúc thiệt ."
Chủ thuyền trúng tim đen nhưng cũng chẳng thấy ngại ngùng chút nào, đếm bạc nhiệt tình bảo:
"Các cháu chế biến hải sản đấy? Thêm một tiền bạc nữa , bảo nhà bếp xong xuôi mang đến tận nơi cho."
Hứa Không Sơn xua tay: "Dạ thôi, chúng cháu tự ăn trong khoang thuyền, chỉ cần mượn nhà bếp để sơ chế qua là ạ."
Chủ thuyền với vẻ nghi hoặc, sang , chẳng đang nghĩ gì mà bồi thêm một câu nhắc nhở:
"Tự mà ăn gì thì đừng đây đòi trả tiền đấy nhé."
Ta thầm nghĩ, cái vẻ cẩn trọng của chủ thuyền, chắc hẳn là lão từng hớ ít đây.
Sau khi , hai xách hải sản đó về phía nhà bếp.
Dọc đường , Hứa Không Sơn lên kế hoạch đấy thì lập tức chịu:
"Không , đồ nướng với lẩu chỉ chọn một thứ thôi, còn học bài nữa."
"Haiz, , Lâm Lăng thì chẳng gì, ngay cả Vọng Dạ cũng là kẻ đầy tâm cơ, đêm nào cũng lén lút đốt đèn khổ học lưng ..."
Ta nghĩ đến cái bếp lò bằng trúc mang theo trong gian - chính là loại mà các văn nhân nhã sĩ dùng để đun :
"Vậy thì ăn lẩu ạ, hỏi chủ thuyền mua thêm ít rau xanh nữa..."
Một canh giờ ,
Hứa Vọng Dạ và Lâm Lăng đang khổ học trong khoang thuyền, bàn thức ăn cùng cái nồi đất đang sôi sùng sục thì bụng bắt đầu kêu réo ầm ĩ.
Tầm thì còn tâm trí mà học nữa?
Khoang thuyền hạn nên thể mỗi ở một phòng riêng .
Hứa Ngưng Vân và ở chung một phòng, còn ba Hứa Không Sơn, Hứa Vọng Dạ và Lâm Lăng thì chen chúc với .
Có mấy thư sinh nghèo còn thê t.h.ả.m hơn, vì nhiều bạc nên đành chen chúc chung phòng với mấy hoặc em Tào Bang.
Hứa Không Sơn bệt xuống sàn, bỏ rau xanh nồi lẩu cá ngăn đang định cho thêm ớt khô :
"Được , tha cho Lâm ca , ăn cay , kẻo đau bụng ngoài thì phiền Ngưng Vân bốc t.h.u.ố.c chữa trị cho đấy."
Ta nồi lẩu cá khá đỏ, cũng khăng khăng đòi cho thêm nữa.
Ngửi thấy mùi thơm nồng nàn cay cay trong khí, cảm giác chán ăn từ lúc lên thuyền của Lâm Lăng bỗng chốc tan biến, đó là cơn thèm ăn trỗi dậy mạnh mẽ.
Huynh hớn hở mở cửa khoang: "Để xuống bếp lấy mấy bát cơm lên..."
Mọi đang dán mắt cái nồi đất, thấy giọng Lâm Lăng bỗng khựng thì khỏi đầu qua.
Chỉ thấy bên ngoài cửa khoang thuyền, một đám đang chen chúc ghé đầu , thỉnh thoảng còn nuốt nước miếng ừng ực.
Rõ , tất cả đều mùi thơm mời gọi đến đây mà.