Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 523: Chỉ là hắt nước bẩn thôi mà

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:11:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bùi T.ử Khâm ở cửa, nên gì cho .

 

chuyện cũng do Xương Bình Hầu quá tuyệt tình.

 

Hứa gia và phủ Xương Bình Hầu vốn oán thù, nhưng chiêu bài của Xương Bình Hầu rõ ràng là dồn cả nhà họ Hứa chỗ c.h.ế.t.

 

Hứa Duyệt Khê thấy ngây hồi lâu câu nào, chẳng còn chút dáng vẻ hăng hái của thiếu niên kẻ phong lưu như hồi mới gặp năm năm , nàng cũng chẳng rảnh mà an ủi :

 

"Ngươi đừng tìm lý do biện hộ gì nữa, chỉ hỏi ngươi một câu thôi."

 

Bùi T.ử Khâm cứ ngỡ nàng định hỏi điều gì, vô thức ngẩng đầu lên, qua đỉnh đầu vẫn chẳng cao thêm bao nhiêu của Hứa Duyệt Khê để trong sân.

 

Hứa Duyệt Khê hỏi: "Cha của ngươi coi trọng điều gì nhất?"

 

Bùi T.ử Khâm khựng , hiểu tại nàng hỏi :

 

"Cả kinh thành ai mà , Xương Bình Hầu là kẻ ham mê quyền thế nhất, cũng là kẻ coi trọng sĩ diện nhất, bao gồm cả sĩ diện của chính ông và của cả phủ Xương Bình Hầu."

 

Hứa Duyệt Khê trầm ngâm gật đầu: "Vậy còn mẫu ngươi..."

 

Bùi T.ử Khâm nhíu c.h.ặ.t mày, Hứa Duyệt Khê, mơ hồ đoán nàng định gì.

 

Sau một hồi im lặng, chậm rãi lên tiếng: "Mẫu từ lâu còn bận tâm đến chuyện trong phủ Xương Bình Hầu nữa. Hiện tại bà vẫn ở trong phủ, chẳng qua chỉ là vì nỡ vứt bỏ thể diện để hòa ly mà thôi."

 

câu trả lời ý, Hứa Duyệt Khê lập tức lùi hai bước mạnh tay đóng sập cửa .

 

"Bùi Thế t.ử đừng đến nhà nữa, đặc biệt là đừng tìm tỷ tỷ . Sự hiện diện của ngươi chỉ tổ mang những rắc rối thừa thãi đáng cho tỷ và cả gia đình thôi."

 

Bùi T.ử Khâm nhốt ở ngoài cửa: "..."

 

Trong phòng, Đồng Song một chân co lên, một chân duỗi dài, ngập ngừng hỏi:

 

"Dẫu cũng là Thế t.ử và Thiên hộ, năng tuyệt tình như , sợ nổi giận ?"

 

Hứa Duyệt Khê đảo mắt trắng dã: "Hắn mà còn dám giận? Ta mới là đáng giận đây! Chuyện ngày hôm nay chẳng đều do gây ?

 

Ta nể tình mấy hạt giống ớt nên mới định báo thù , thế là nhân chí nghĩa tận !"

 

Còn về phần Xương Bình Hầu...

 

Lão là kẻ coi trọng quyền thế và danh tiếng nhất.

 

Về quyền thế, nàng thể can thiệp, cũng đời nào nhúng tay .

 

danh tiếng thì là chuyện khác.

 

Chẳng qua chỉ là trò hắt nước bẩn thôi mà, như ai bằng.

 

Hứa Duyệt Khê tiến lên vài bước, nở nụ hòa ái vỗ vỗ vai Đồng Song:

 

"Huynh đến kinh thành cũng một hai năm nhỉ? Chắc hẳn là quen ít , thể giúp điều tra hành tung của vị Xương Bình Hầu ? Tiền bạc thành vấn đề."

 

Nàng nhất định trút cơn giận mới !

 

Đồng Song và nàng thâm niên quen nhiều năm, thấy Khê nhi như con cáo già đang rình rập gà nhà , do dự một lát cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

 

Ngày hôm ,

 

Hứa Ký Thư Phô liên tiếp đón ba đoàn : Phủ quân tiền vệ, Cẩm y vệ và Kinh Triệu Doãn. Họ đều đến để lấy những bộ truyện tranh đặt từ hôm .

 

Ít thì bảy tám chục cuốn, nhiều thì hai ba trăm cuốn.

 

Chử chưởng quỹ thừa hiểu ba nhóm đều nể mặt tiểu đông gia nên mới tới để ủng hộ, thuận tiện gột rửa những lời đồn thổi về chuyện ngày hôm qua. Ông chỉ giảm giá mà còn hào phóng tặng kèm thẻ kẹp sách và những món đồ trang trí nhỏ.

 

Mặc dù ba đoàn chỉ lộ diện một lát, hề buông lời che chở khen ngợi gì, nhưng dân chúng vây xem yên tâm, vui vẻ xếp hàng mua truyện.

 

Việc buôn bán Xương Bình Hầu quấy phá dần khôi phục bình thường.

 

Cân nhắc việc quá đông gây tắc nghẽn đường xá quả thật là một vấn đề lớn.

 

Hứa Duyệt Khê chủ động bỏ tiền túi, bảo Chử chưởng quỹ lo lót cho của Kinh Triệu Doãn quản lý khu vực và đội tuần tra, đồng thời thuê thêm ba mươi gã đàn ông vai u thịt bắp về hộ viện.

 

Chia hai ca ngày đêm.

 

Ban ngày thì quản lý việc xếp hàng, ban đêm thì canh giữ tiệm.

 

Đề phòng Xương Bình Hầu kế thành sinh độc kế khác, nảy ý định đốt tiệm hoặc trộm bản thảo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-523-chi-la-hat-nuoc-ban-thoi-ma.html.]

Sau khi thuê hộ viện, Chử chưởng quỹ đặc biệt đưa họ tới mặt Hứa Duyệt Khê để nàng xem qua từng .

 

Dẫu cũng thể để xảy chuyện nực như nhận đông gia.

 

Lúc đầu Hứa Duyệt Khê cũng chẳng mấy bận tâm, nàng đang mải đối phó lấy lệ với Quý Hồng - kẻ đang tìm đến đòi lời giải thích, thì ánh mắt vô tình quét qua nhóm hộ viện.

 

Tầm mắt nàng dừng một hộ viện gương mặt trẻ trung, thanh tú, nàng liền vẫy vẫy tay gọi .

 

Chử chưởng quỹ hiệu cho những khác rời , dẫn gã hộ viện trẻ tiến lên, :

 

"Đông gia, vị tên là Hoàng Chương, năm nay mười tám tuổi. Người đừng vẻ mặt non nớt, thực chất giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m, tính tình còn tỉ mỉ. Hoàng Chương, mau, chào đông gia ."

 

Hoàng Chương tò mò vị tiểu đông gia , thật thà gọi một tiếng: "Đông gia."

 

Mèo Dịch Truyện

Hứa Duyệt Khê quan sát Hoàng Chương từ xuống , ngũ quan thanh tú, vóc dáng cực chuẩn, cơ bắp săn chắc.

 

Rất .

 

"Ngươi biệt tài gì ?"

 

Lời thốt , cả Chử chưởng quỹ và Quý Hồng bên cạnh đều sang.

 

Hoàng Chương chút thụ sủng nhược kinh, suy nghĩ một chút nhỏ giọng đáp: "... rèn sắt. và đại ca vốn dĩ việc ở tiệm thợ rèn."

 

Chử chưởng quỹ hạ thấp giọng giải thích: "Lai lịch của Hoàng Chương hỏi qua . Nhà chỉ ba miệng ăn, đại ca rèn sắt, đại tẩu thì gánh hàng bán rong phố để nuôi khôn lớn."

 

"Gần đây đại tẩu mang, thể ngoài nữa, tiền mời thầy t.h.u.ố.c, mua t.h.u.ố.c an t.h.a.i đều cần đến bạc. Nghề rèn sắt chẳng kiếm bao nhiêu nên Hoàng Chương mới ngoài hộ viện, tay đ.ấ.m thuê."

 

" đông gia cứ yên tâm, thủ của tận mắt chứng kiến, một đấu ba thành vấn đề, cố quá đấu năm cũng ."

 

Hứa Duyệt Khê xoa xoa cằm: "Rèn sắt ... Ngươi đang cần tiền gấp, đến t.ửu lầu trướng của việc ?"

 

"Tiền công mỗi tháng ở t.ửu lầu cao hơn nhiều so với hộ viện đ.ấ.m thuê, chỉ là xem ngươi thể kiếm bát cơm thôi."

 

Quý Hồng: "Phụt!"

 

Hắn lúng túng lau nước bên khóe miệng, xua xua tay hiệu .

 

Quý Hồng dạo gần đây khá thiết với Cao gia, đương nhiên qua chuyện Cao Toái Quỳnh và Hứa Duyệt Khê hùn vốn mở t.ửu lầu.

 

Cái t.ửu lầu đó... cái t.ửu lầu đó...

 

Ánh mắt Quý Hồng Hoàng Chương đột nhiên trở nên quái dị.

 

Hoàng Chương ưỡn thẳng lưng, ánh mắt kiên định: "Đông gia cứ việc sai bảo, việc gì cũng !"

 

Đại ca đại tẩu vất vả nuôi khôn lớn, khó khăn lắm mới mụn con, nghĩ cách kiếm tiền để chăm sóc cho tẩu t.ử và cháu nhỏ.

 

Quý Hồng đưa tay lên trán che mắt , nỡ tiếp nữa.

 

Hứa Duyệt Khê hài lòng gật đầu: "Chử chưởng quỹ, ông tuyển thêm một hộ viện khác bù , Hoàng Chương sẽ theo đến t.ửu lầu việc."

 

Thấy Hoàng Chương đang trông ngóng , nàng bổ sung: "Ngươi cứ ở tiệm sách nghỉ ngơi một lát, đợi rảnh tay sẽ đưa ngươi đến t.ửu lầu."

 

Hoàng Chương gật đầu lia lịa, theo Chử chưởng quỹ lui xuống.

 

Khóe mắt Quý Hồng giật giật, liếc xéo Hứa Duyệt Khê: "Ngươi đây rõ ràng là ép nam nhân lương thiện sa chân chốn lầu xanh!"

 

Hứa Duyệt Khê nhún vai: "Cậu đến xem , nếu cũng sẽ ép, t.ửu lầu cũng đang thiếu bảo vệ và chạy bàn."

 

Nàng Quý Hồng một lượt từ xuống , từ trái sang :

 

"Hay là cũng cùng ? Tửu lầu đang thiếu một giỏi vẽ vời tướng mạo xuất chúng."

 

"Mặc dù tuổi tác lớn một chút, tính tình thối một chút, cái miệng độc địa một chút, nhưng tính kỹ thì vẫn còn khá ."

 

Quý Hồng lúc đầu còn chút đắc ý, nhưng đến đoạn , mặt lập tức xị xuống:

 

"Ta mới hai mươi bảy tuổi thôi!"

 

Tuổi tác lớn ở chỗ nào chứ?

 

Nói xong, Quý Hồng mới nhớ mục đích đến đây là gì, tức giận vỗ bàn một cái đ.á.n.h rầm:

 

"Ngươi đừng lảng sang chuyện khác, hỏi ngươi, kết thúc tập thượng của bộ truyện tranh , tại mới đến đoạn Đại Thánh trấn áp núi Ngũ Chỉ?"

 

"Đây chẳng giống hệt tiến độ ngươi kể hôm đó ? Đã Tết Nguyên Tiêu vẽ xong, bản thảo tiếp theo của ?"

 

 

Loading...