Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 536: Ta đâu có tệ đến thế!
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:11:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quý Hồng lập tức đổi thái độ, Trần Du bằng ánh mắt đầy mong đợi.
Trần Du giơ tay hiệu: "Đừng như , chỉ sửa những chỗ phù hợp mà thôi, còn đều là do nha đầu bày cả.
Nói , rốt cuộc là chuyện gì? Thời gian qua khỏi cửa, ngươi gây họa gì nữa ?
Không đến mức đó chứ, đây là kinh thành, ngươi mà đắc tội với thì dễ dàng bỏ qua như , chín cái đầu cũng đủ để c.h.ặ.t đấy."
Hứa Duyệt Khê bất lực kêu oan: "Ta hề gây chuyện, là chuyện nó tự tìm đến đấy chứ."
Nàng đem chuyện của Quý Hồng kể , nhờ Trần Du giúp đỡ, cho Quý Hồng tá túc tại Trần gia một thời gian.
Nói đoạn, Hứa Duyệt Khê sang hỏi Quý Hồng: "Còn mẫu của ngươi thì ? Bên đó cần phái đến..."
Quý Hồng lắc đầu, nhưng gì thêm.
Sau khi xong chính sự, cả hai cùng Trần Du đầy mong đợi.
"Trần , sẽ thấy c.h.ế.t mà cứu chứ?"
Trần Du lơ đãng nghịch chén : "Cái thẻ bài hộp mù gì đó là thế nào?"
Hứa Duyệt Khê nhớ hồi nàng bày sạp ném vòng thì Trần Du vẫn tới trấn Lâm Hải, bèn giải thích tỉ mỉ cách chơi cho .
Trần Du: "... Ngươi quả thực là một kẻ gian thương đen tối."
Hứa Duyệt Khê: "Hì hì, quá khen."
Trần Du suy tính , cảm thấy việc cũng là thể.
Chuyện của Quý gia cũng từng qua, Thích Trác Ngọc về phía nam gửi mấy bức mật thư về kinh thành.
Tuy tận mắt nội dung trong thư, nhưng giúp Quý Hồng một tay cũng chẳng gây hại gì cho .
"Được, nhưng lấy bạc, trọn bộ thẻ bài đó, lấy hẳn hai bộ."
"Được , chốt thế nhé!"
Sau khi sắp xếp xong cho Quý Hồng, Hứa Duyệt Khê cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nàng hàn huyên với Trần Du thêm một lát.
Trần Du dặn nàng về nhắc nhở đại ca: "Kỳ Điện thí năm ngày tới cần quá căng thẳng, bệ hạ cũng khá ôn hòa, nhưng cũng đừng vì thế mà cố tình phạm sai lầm, nếu Điện thí thi xong thì đầu rơi xuống đất .
, định ở kinh thành xin nhiệm chức ở địa phương? Ta thể giúp xoay xở một chút, điều ngươi cũng đấy, đắc tội với khá nhiều trong kinh..."
Hứa Duyệt Khê đoạn đầu thì thấy khá cảm động.
Trần Du miệng lưỡi tuy độc địa nhưng tâm địa vẫn , chuyện gì là thật lòng nhắc nhở ngay.
đến vế thì nàng liền dở dở , vội vàng xua tay:
"Không dám, dám . Nếu can thiệp, đại ca thi còn ở kinh thành, mà tay xoay xở thì chắc chắn sẽ đẩy huyện lệnh ở cái huyện hẻo lánh nào đó mất!"
Trần Du lạnh, cũng chấp nhặt lời phản bác của nàng:
"Đại ca, đường ca và tỷ tỷ của ngươi coi như chỗ dựa định, còn ngươi thì ?"
Hứa Duyệt Khê sợ giục cưới sợ giục , liền méo mặt:
"Ta chẳng đang bận rộn với Hứa Ký Thư Phô ? Ngoài , còn cùng Kim Kim, chính là Cao Toái Quỳnh nhà họ Cao, hợp tác mở một t.ửu lầu.
Tiếc là t.ửu lầu đó chỉ tiếp khách nữ, nếu ngày khai trương nhất định mời đến góp vui một phen."
"Thôi khỏi , đợi khi đại ca ngươi bảng vàng đề tên, cha ngươi lặn lội đến kinh thành, lúc đó hãy để ông đích xuống bếp một bàn tiệc thật thịnh soạn mời ăn một bữa trò là ."
Hứa Duyệt Khê sảng khoái đồng ý ngay.
Trần Du quan mà thái độ vẫn tùy tiện như xưa, chỉ mỗi cái khuyết điểm là cái miệng quá độc.
Trước khi rời , Hứa Duyệt Khê chợt nhớ chuyện cũ nên hỏi thêm một câu:
"Ta triều mà chính kiến hợp là các quan sẽ động tay động chân đấy, thế nào? Chưa ai đ.á.n.h chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-536-ta-dau-co-te-den-the.html.]
Năm đó, đại ca và Trần Du quen chẳng vì cái miệng độc địa của Trần Du mà một đám thư sinh vây đ.á.n.h, đại ca mới tay nghĩa hiệp cứu đó .
Trần Du hiển nhiên cũng nhớ tới chuyện cũ, hừ một tiếng: "Ta tệ đến thế!"
Hứa Duyệt Khê bằng ánh mắt đầy hoài nghi.
Trần Du đáp: "... Văn thần mà đ.á.n.h thì chạy sang chỗ võ tướng trốn; võ tướng mà đ.á.n.h thì lủi sang bên văn thần, để thương mà còn thể kéo thêm khác xuống nước cùng."
Hứa Duyệt Khê thẳng, thèm ngoảnh đầu .
Về đến nhà, thấy ba vị trưởng vẫn còn đang ở trong phòng điên cuồng ôn luyện.
Hứa Duyệt Khê đang định tìm chỗ nghỉ ngơi thì tiếng gõ cửa vang lên.
Nàng lầm bầm mắng mỏ mở cửa, ánh mắt đầy vẻ hung dữ.
Người ngoài cửa cung kính chắp tay:
"Vị cô nương là Hứa Duyệt Khê, của Tiểu Hứa đại phu ?
Tiểu nhân là quản gia của phủ Lương Quốc Công, theo lệnh của chủ t.ử, đặc biệt tới mời cô nương đến phủ một chuyến."
Tim Hứa Duyệt Khê vọt lên tận cổ họng, nhưng ngoài mặt vẫn vô cùng bình tĩnh: " y thuật, e là..."
Vị quản gia mỉm ôn hòa: "Cô nương đừng hiểu lầm, mời cô nương đến phủ vì việc gì khác.
Chỉ là tỷ tỷ của cô nương là Tiểu Hứa đại phu nhắc tới, năm đó khi xảy dịch bệnh ở Quỳnh Châu, chính cô nương cùng Tiểu Hứa đại phu."
Lão phu nhân khi đó tiểu thư mới sáu bảy tuổi, lấy lạ nên mới sai tiểu nhân tới mời ngài."
Quản gia lấy lệnh bài cho Hứa Duyệt Khê xem.
Mèo Dịch Truyện
Hứa Duyệt Khê nhận lệnh bài của Lương Quốc Công phủ, tỷ tỷ nàng cũng một chiếc.
Dù tỷ tỷ cũng đang xem bệnh ở Lương Quốc Công phủ, đại sư Đồ Niên là đại phu của phủ, chắc sẽ chuyện gì xảy .
Để cho chắc chắn, Hứa Duyệt Khê gọi cả đại ca và đường ca cùng.
Quản gia cứng mặt ba chen chúc xe ngựa, bảo phu xe: "Về phủ."
Hứa Không Sơn vóc to lớn, một chiếm chỗ bằng hai .
Hứa Duyệt Khê và Hứa Vọng Dã thầm nghĩ Lương Quốc Công phủ cũng thật tiết kiệm, xe ngựa dùng để mời khách cũng "bình dân" thế .
Cho đến khi phủ, thấy cách bài trí bên trong, Hứa Duyệt Khê mới ngộ : xe ngựa bình dân, mà là cả Lương Quốc Công phủ đều sống khiêm tốn.
Nếu , nàng tuyệt đối ngờ đang ở trong phủ của một vị Quốc công.
Khi quản gia dẫn ba ngang qua vườn hoa, đúng lúc gặp mấy vị công t.ử trẻ tuổi đang tới, rôm rả.
"Tiền Đình, ngươi nhát gan trốn kỹ mấy tháng trời, đích Ngũ công t.ử mời mới chịu lộ diện, thật dễ dàng gì nha."
"... Ngũ công t.ử ? Ta về nhà sớm, rảnh nán đây lâu ."
"Chậc chậc, các ngươi thế? Hết đến khác, mấy tháng khỏi kinh thành một chuyến, lúc về Triệu tam gia thì hỏng mắt, ngươi thì dọa cho mất mật, đến cửa cũng dám ... Nói chút , rốt cuộc xảy chuyện gì? Biết bọn giúp ngươi đấy."
Vừa thấy ba chữ "Triệu tam gia", ba nhà họ Hứa kín đáo liếc đám công t.ử, dừng mắt ở gã công t.ử bột vẻ mặt ủ rũ giữa.
Tiền Đình nhường đường cho quản gia dẫn qua, tùy miệng :
"Còn chuyện gì nữa? Các ngươi dám hỏi Triệu tam gia, nên mới dám đến hỏi đúng ? Ta chỉ khuyên các ngươi một câu, đừng hỏi nhiều, dễ rước họa đấy."
Đám công t.ử lập tức hò reo, miệng ngừng mấy câu như " sợ" linh tinh.
Sau khi xa, Hứa Duyệt Khê ghi nhớ kỹ diện mạo của Tiền Đình.
Thích nhị công t.ử từng kể với nàng hôm đó tên Tiền Đình , nhưng khi xa quá nên nàng rõ mặt.
Triệu tam gia, Bùi T.ử Trần, Tiền Đình... Thế là ba tên .
Chờ khi Quỳnh Lâm yến kết thúc, nàng sẽ lựa mấy quả hồng mềm mà nắn !