Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 571: Âm chiêu

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:12:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi Vinh An Quận chúa rời , Hứa Duyệt Khê vẫn còn đang suy nghĩ xem tiếng lạnh của nàng là đồng ý đồng ý.

 

Cả t.ửu lầu vẫn tấp nập náo nhiệt như cũ.

 

Hứa Duyệt Khê tìm đến Tiểu Thất đang ngoan ngoãn trong nhã gian, liền thấy ấm ức hỏi:

 

"Khê nhi, gặp rắc rối, tại để giúp? Ta tuy bản lĩnh gì, nhưng nhị ca của thì lợi hại."

 

Trong lời chất chứa đầy vẻ tủi .

 

Hứa Duyệt Khê khuôn mặt vì tủi mà nhăn nhó của Tiểu Thất.

 

Khoảng thời gian khi giảm mấy chục cân bắt đầu luyện tập, ngũ quan của Tiểu Thất dần trở nên thanh tú, đường cũng coi là một tên béo ưa .

 

Hứa Duyệt Khê véo má Tiểu Thất một cái, kêu đau một tiếng nhưng vẫn hề né tránh, cứ để mặc cho nàng véo.

 

Hứa Duyệt Khê thầm nghĩ, nên mở một lớp bồi dưỡng cho Tiểu Thất, thể để mãi ngây ngô như .

 

Dẫu đây cũng là kinh thành.

 

Hắn một kẻ rảnh rỗi giàu sang cũng , nhưng chẳng sắp đến tuổi nổi loạn ? Nàng lo lắng học cái nhiễm thói , tên công t.ử bột khắp kinh thành, trở thành nguyên nhân chính khiến Thích gia sụp đổ.

 

"Lưu Đức, ngươi giải thích ."

 

Lưu Đức hiểu ý bước : "Thiếu gia, t.ửu lầu danh nghĩa là sản nghiệp của Vinh An Quận chúa, mà phủ Định Nam Đại tướng quân và Vinh An Quận chúa xưa nay vốn giao thiệp gì..."

 

Khi Lưu Đức phân tích tỉ mỉ cho Tiểu Thất, Vương Bá Hổ cũng lỏm đôi chút, đồng t.ử dần giãn vì kinh ngạc.

 

Hứa Duyệt Khê tranh thủ lúc để thả lỏng đầu óc, để tâm trí trống rỗng một lát.

 

Cho đến khi quản sự báo, nhóm ba Hứa lão tam đến t.ửu lầu, hỏi xem nên mời bọn họ nhã gian .

 

Hứa Duyệt Khê gật đầu đồng ý.

 

Không lâu , Hứa lão tam bước với vẻ mặt nghiêm nghị, vẫy vẫy tay gọi nàng:

 

"Ta chuyện với cháu."

 

Hứa Duyệt Khê kéo lê thể mệt mỏi cùng cái đầu rỗng tuếch, tìm một nơi vắng khác.

 

Vừa xuống, nàng thấy tam thúc tung một tin chấn động.

 

"Gã quản sự tìm đến chúng đang âm thầm dò xét động tĩnh của cháu đấy!"

 

Hứa lão tam hạ thấp giọng: "Hơn nữa còn lựa lời thăm dò từ gã, phía gã dường như một vị chủ t.ử địa vị cao."

 

Hứa Duyệt Khê kinh ngạc, nàng vốn tưởng kẻ đó nhắm Đoạn gia hoặc đường tỷ của Mạnh Cửu, hóa mục tiêu thật sự là nàng ?

 

Thấy nàng lấy tinh thần, Hứa lão tam tiếp tục :

 

"Kẻ đó còn khen cháu kinh doanh hiệu sách và t.ửu lầu khéo, cháu còn định ăn món gì nữa."

 

Kẻ đó tỏ vẻ khá tự phụ về phận của , ý coi thường những từ Đàm Châu tới như bọn họ, nên dễ dàng lão lừa lấy thông tin.

 

Mắt Hứa Duyệt Khê khẽ híp , lờ mờ đoán điều gì đó:

 

"Tam thúc, nếu tìm đến, chú cứ với như thế ..."

 

Hứa lão tam gật đầu tâm đắc.

 

Lời của Đồng Song càng chứng thực cho suy đoán của Hứa Duyệt Khê.

 

Nàng giả vờ như gì, bỏ mặc hiệu sách đó, hằng ngày chỉ chạy chạy giữa ngoại ô kinh thành và Thiên Ngoại Thiên.

 

Có Vinh An Quận chúa mặt, chuyện nguồn cung nguyên liệu giải quyết dễ dàng.

 

Mấy ngày , Vinh An Quận chúa còn phái gửi một món hậu lễ đến tiểu viện.

 

Lúc đầu Hứa Duyệt Khê còn tưởng là cho đại ca nên nhất quyết nhận.

 

Cho đến khi thị nữ khẽ hai chữ "năm ngàn", Hứa Duyệt Khê mới nhận lấy tráp gỗ. Mở xem, quả nhiên là năm ngàn lượng ngân phiếu!

 

Dưới xấp ngân phiếu còn hơn mười thỏi vàng nhỏ, ánh mặt trời tỏa mùi tiền đầy hấp dẫn.

 

"Đây là..."

 

Thị nữ thản nhiên đáp: "Là tiền lãi mà Quận chúa đòi từ chỗ Vọng Dã, tính theo quy tắc vay chín trả mười ba."

 

Hứa Duyệt Khê: "..."

 

Có năm ngàn lượng ngân phiếu và vàng , Hứa Duyệt Khê càng thêm tự tin.

 

Sau khi cùng tỷ tỷ đưa gia đình Hứa lão tam đến Đoạn phủ thăm Hứa Mạnh Cửu, nàng hùng dũng oai vệ xe ngựa, tới một trang viên lớn ở phía Tây ngoại ô kinh thành.

 

Tên trang đầu xoa xoa tay, thái độ còn nhiệt tình như :

 

"Hứa cô nương, mời , chuyện trang viên chúng cứ từ từ bàn bạc."

 

Hứa Duyệt Khê xua tay: "Không cần , đang bận lắm. Lần chẳng chúng bàn xong xuôi hết , các điều khoản trong khế ước cũng thỏa thuận cả .

 

Bây giờ giao tiền, ngươi bàn giao trang viên, là xong chuyện."

 

Trang đầu chậm rãi xoa tay, hồi lâu mới ấp úng đáp lời:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-571-am-chieu.html.]

 

"Hứa cô nương, chuyện là thế , hôm qua một vị quý khách khác cũng tới trang viên, cái giá đó đưa cao hơn của cô một chút.

 

Cô cũng đấy, lão gia nhà bán trang viên là để xoay vòng vốn ăn, đương nhiên là bạc càng nhiều càng ."

 

Hứa Duyệt Khê cau mày, Tiểu Thất trợn tròn mắt, Vương Bá Hổ thì lộ vẻ hung thần ác sát.

 

Lưu Đức lạnh lùng hỏi: "Ngươi còn thế nào là chữ tín ? Mọi chuyện thương lượng xong, khế ước cũng sắp ký , giờ ngươi tăng giá?"

 

Trang đầu lau mồ hôi hột, bất đắc dĩ : "Khế ước chẳng vẫn ? Khế ước ký thì trang viên vẫn bán, ai cũng quyền trả giá đúng nào?

 

Hứa cô nương, nếu cô thật lòng mua, hãy tăng thêm chừng ..."

 

Hắn giơ tay dấu tám.

 

Hứa Duyệt Khê nhíu mày: "Tám mươi lượng bạc?"

 

Trang đầu chỉ chứ gì.

 

Tiểu Thất chớp chớp mắt: "Tám vạn lượng?"

 

Trang đầu trợn mắt, lắc đầu: "Tám ngàn lượng."

 

"Có tám ngàn lượng thôi ... Khê nhi, để trả! Tên , ngươi mau ký khế ước , đừng hòng lật lọng nữa!"

 

Tiểu Thất vỗ n.g.ự.c, quát lớn.

 

Hứa Duyệt Khê c.ắ.n răng, trang viên đó một cái vẫn đồng ý:

 

"Được, tám ngàn lượng thì tám ngàn lượng."

 

Con ngươi của trang đầu xoay tít, thấy rõ hai thật sự trang viên , cố tình lề mề kéo dài thời gian cho đến khi một nhóm khác tới.

 

Nhìn gã công t.ử bột đang bước trang viên, sắc mặt Hứa Duyệt Khê lạnh xuống:

 

"Ngươi là... của phủ Xương Bình Hầu? Sao nào, hầu phủ các ngươi lo tập trung hiệu sách, định tới cướp trang viên của ?"

 

Bùi T.ử Trần liếc nàng một cái, nhận con nhóc chỉ đang cố vẻ cứng rắn mà thôi.

 

Cũng đúng.

 

Không bản lĩnh gì, chỉ dựa cái mồm lanh lợi để lừa gạt khác.

 

Thì lấy cái gọi là thực lực chứ.

 

Bùi T.ử Khâm vì một Hứa Ngưng Vân mà quyết ý vạch rõ ranh giới với phủ Xương Bình Hầu, đúng là ngu xuẩn hết chỗ !

 

"Khê ước ký, cũng đưa đến nha môn Kinh Triệu Doãn, trang viên vẫn của ngươi, tại bản công t.ử tới?"

 

Phớt lờ tên béo đang lù lù một góc , Bùi T.ử Trần rút một xấp ngân phiếu:

 

"Giá mà các thỏa thuận đó là hai vạn hai ngàn lượng bạc trắng, ở đây bốn vạn lượng, cầm lấy ."

 

Mắt tên trang đầu sáng rực lên.

 

Hứa Duyệt Khê lộ vẻ vui, phẫn nộ lườm trang đầu: "Ta trả bốn vạn linh một lượng!"

 

"Chậc chậc, tiền thì đừng giả vờ hào phóng." Bùi T.ử Trần phất tay một cái, "Bốn vạn năm ngàn lượng!"

 

Hứa Duyệt Khê chịu thua kém: "Bốn vạn năm ngàn... linh một lượng!"

 

Trang đầu trái , chỉ mong cái giá cứ thế mà tăng vọt lên nữa!

 

Thấy nàng vẫn từ bỏ ý định, Bùi T.ử Trần càng chiếm bằng , nhớ lời dặn của Xương Bình Hầu khi , hô:

Mèo Dịch Truyện

 

"Năm vạn lượng!"

 

Hứa Duyệt Khê mím c.h.ặ.t môi, hồi lâu nên lời.

 

Tiểu Thất thấy nàng đang lâm thế khó, liền bước lên một bước lớn: "Sáu vạn lượng! Thích gia thiếu chút bạc lẻ !"

 

Bùi T.ử Trần khẩy, luận về gia thế, phủ Định Nam Đại tướng quân so bì với phủ Xương Bình Hầu?

 

"Bảy vạn lượng!"

 

Tiểu Thất đầy tự tin: "Mười vạn lượng!"

 

Tim Hứa Duyệt Khê đập thình thịch, nàng bỗng nhiên sang Tiểu Thất.

 

Bùi T.ử Trần vốn còn do dự, nhưng thấy thần sắc Hứa Duyệt Khê chuyển từ kinh ngạc sang chắc chắn, liền phất tay quát:

 

"Mười hai vạn lượng bạc."

 

Tiểu Thất c.ắ.n răng định hô tiếp, Vương Bá Hổ vội vàng ngăn : "Thiếu gia, , chỉ mua một cái trang viên thôi, cần thiết tốn nhiều tiền như ."

 

Bùi T.ử Trần đắc ý, bụng nhắc nhở: "Ngươi nên lời khuyên của hộ vệ nhà , nếu về nhà sẽ phạt quỳ từ đường đấy."

 

Tiểu Thất hầm hừ đẩy Vương Bá Hổ :

 

"Ta tin tưởng Khê nhi, nhất định thể giúp kiếm cả vốn lẫn lời!"

 

Cậu dõng dạc hô lớn: "Mười lăm vạn lượng!"

 

 

Loading...