Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 574: Kẻ lừa đảo! Trả tiền!
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:12:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào đúng ngày nhà họ Hồ từ quan về chịu tang, Lâm Lăng thời gian dài đóng cửa khổ luyện cũng vội vã đến Cống viện để tham gia kỳ thi Quán tuyển.
Kỳ thi liên quan đến tiền đồ của , cũng sẽ quyết định ở kinh thành nhậm chức ở nơi xa.
Hứa Duyệt Khê rảnh để đưa tiễn, Hứa Không Sơn , vặn hôm nay Hứa Ngưng Vân việc gì, chỉ hẹn với đại sư xem cửa hiệu, nên đưa Lâm Lăng một đoạn đường.
Trải qua kỳ thi hội và thi đình, Lâm Lăng còn căng thẳng nữa.
Mèo Dịch Truyện
Dẫu hiện giờ cũng là Tiến sĩ Nhị giáp, lúc cưỡi ngựa dạo phố, đám dân chúng ai nấy đều hâm mộ thôi.
Hắn trò chuyện bâng quơ với Hứa Ngưng Vân, tính toán thời gian:
"Cha chắc là tháng sẽ đến kinh thành, thật quá."
Cả nhà Hứa Không Sơn đều ... dứt khoát, phong quan, lập tức thư gửi về Đàm Châu, định bụng về quê nữa mà đón cả nhà chuyển tới kinh thành.
Mà Hứa Trọng và Trình Dao cũng nhanh nhẹn, dù nhận thư, cũng chẳng tin Hứa Không Sơn phong quan, sớm đem sản nghiệp trong tay giao phó cho tin cậy, chuẩn sẵn sàng kinh.
Hắn thì khác, về Đàm Châu, đưa cả nhà về làng Sơn Bắc tế tổ, đường tiện thể xem huyện Thiên Quang sự cai quản của cha hiện giờ ...
Lâm Lăng cuối cùng cũng thấu hiểu sự cuồng hỉ và thất thố khi cha rụng xuống đậu bao thi cử.
Bản tính Hứa Ngưng Vân vốn ít , chỉ thuận miệng đáp vài câu cho lệ.
Lâm Lăng cũng quen, khi cảm ơn Hứa Ngưng Vân đưa tiễn, thong thả bước Cống viện.
Hứa Ngưng Vân những con phố lớn ngõ nhỏ, lắng đám trẻ chơi đùa hát những bài đồng d.a.o bắt tai.
Đồ Niên đợi sẵn ở cửa hiệu chọn, thấy Hứa Ngưng Vân tới liền thấp giọng giới thiệu:
"Tiểu sư , vị trí cửa hiệu tuy hẻo lánh, nhưng xung quanh đều là khu dân cư, cần lo ai tới."
"Ngoài ..."
Đồ Niên một tràng dài, tới kinh thành mấy năm, túi tiền tuy đến nỗi cạn kiệt, nhưng cửa hiệu ở kinh thành đắt đến vô lý, còn tốn bạc mua t.h.u.ố.c...
Tính tính , mua một y quán nhỏ là kinh tế nhất.
Chỉ là khổ tiểu sư .
Hứa Ngưng Vân lắc đầu: "Không , hiệu t.h.u.ố.c cần quá lớn, chỉ cần trong tay hai chúng là . Sau tạo danh tiếng, mời Lưu Tế (Lưu đại phu ở trấn Lâm Hải) và Hạ Xuân tới, cũng bớt những rắc rối cần thiết."
"Còn về d.ư.ợ.c liệu trong y quán, nhân tuyển ."
Chính là Trương Thành chưởng quỹ ở trấn Lâm Hải.
Sau khi tới kinh thành, Trương Thành chủ động tìm tới, nhưng Hứa Ngưng Vân nhận lời mời của phủ Lương Quốc Công kiếm một món tiền lớn, chính là nhờ sự tiến cử của nhà Trương Thành và đại sư .
Mà khi đại ca đỗ đạt, phong quan, đường ca đỗ đạt, nhậm chức nơi xa, Trương Thành nhận tin cũng đều gửi lễ vật hậu hĩnh tới.
Đồ Niên thấy là quen cũ của tiểu sư nên phản đối, tiếp về chuyện cửa hiệu.
Hai bàn bạc chuyện từ sớm, xem qua thấy cửa hiệu cũng nên quyết định chốt luôn tại chỗ.
Tuy nhiên, khi ký văn tự, vị Đông gia ngập ngừng :
"Ta chuyện giấu hai vị, hai vị... cân nhắc kỹ hãy xem ký văn tự ."
Hứa Ngưng Vân và Đồ Niên , cùng sang vị Đông gia.
Vị Đông gia kêu thầm xui xẻo:
"Mấy tháng , một vị quý nhân tìm tới cửa, đôi mắt sưng húp như quả óc ch.ó, lúc đó đại phu trong tiệm ở đây, y thuật nên từ chối một câu."
"Vị quý nhân lập tức sa sầm mặt mày, dùng đôi mắt đỏ hoe sưng húp đó lườm , tuyên bố sẽ khiến cái tiệm thể trụ kinh thành... Tiệm của ăn ế ẩm, thể sang nhượng, chính là vì nguyên nhân ."
Đồ Niên kinh ngạc: "Lại vô lý đến thế ?"
"Ừm... cũng tại , thấy đôi mắt sưng như quả óc ch.ó đó, liền... nhịn mà bật một tiếng."
Đồ Niên: "..."
Hứa Ngưng Vân suy nghĩ một chút: "Chuyện lớn như , đó ông hề nhắc tới nửa lời."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-574-ke-lua-dao-tra-tien.html.]
Vị Đông gia thở dài: "Ta mà nhắc tới thì những ý định mua tiệm đều chạy mất sạch, nha nhân liền bảo ngậm miệng bớt lời ."
"Hazzz! Chẳng thấy hai sảng khoái, trúng cũng ép giá gì cả, nên trong lòng thấy bất an ..."
"Nếu hai vị thấy , thì văn tự ký cũng ."
Hứa Ngưng Vân Đồ Niên, Đồ Niên lộ vẻ do dự.
Mặt bằng phù hợp ở kinh thành thật chẳng dễ tìm.
Cũng chẳng thể mở tận ngoài ngoại ô , đúng ?
Hứa Ngưng Vân trầm tư một lát : "Có thể tiếp tục ký."
Vị đông gia thì mừng rỡ.
Hứa Duyệt Khê thong thả bổ sung: " giá cả giảm bớt ba phần."
Đông gia : "... Được!"
Sau khi ký khế ước, Thử Niên chủ động đảm nhận các công việc giai đoạn đầu của y quán.
Trước đây ông từng mở một y quán ở quận thành Lĩnh Nam nên khá kinh nghiệm.
Hứa Ngưng Vân yên tâm giao cho ông , đưa thêm hai trăm lượng bạc để chuẩn các loại dụng cụ cần thiết.
Sau khi hai tách , Hứa Ngưng Vân về phía hiệu sách Hứa Ký, trầm ngâm suy nghĩ xem nên lấy phương t.h.u.ố.c nào để nên danh tiếng cho y quán.
Ừm, một phương t.h.u.ố.c giảm cân, một phương t.h.u.ố.c tráng dương.
Những thứ còn , cứ để đại sư nghĩ tiếp .
Hứa Ngưng Vân trút bỏ một gánh nặng. Vừa đến con phố nơi hiệu sách Hứa Ký, một cuốn sách bỗng ném xuống đất, một dáng vẻ thư sinh dẫm mạnh lên đó mấy cái, chỉ cuốn sách mà mắng lớn:
"Cái thứ ch.ó má gì thế ! Ngọa Long thừa tướng lẽ nào bộ dạng xí méo mó thế ? Chu Công Cẩn, thể khiến nhạc sư cố tình gảy sai dây đàn chỉ để một cái, vẻ mặt tiểu nhân đắc ý như ?"
Dẫm mấy cái xong, gã thư sinh vẫn hả giận, nhặt cuốn sách lên chen lấn cửa hiệu sách, quát lớn: "Bọn l.ừ.a đ.ả.o! Trả tiền đây!"
Không chỉ gã thư sinh đó, mà hầu hết những đang vây quanh cửa hiệu sách đều đang hô hào đòi trả tiền.
Hứa Ngưng Vân lắc đầu, hiệu sách Hứa Ký bằng cửa , thấy Khê nhi đang vắt vẻo , để cho Tiểu Thất đ.ấ.m vai.
Lưu Đức và Vương Bá Hổ đối diện sắc mặt đặc biệt phức tạp.
Phải rằng Tiểu Thất thiếu gia ở trong phủ Định Nam Đại tướng quân, ngay cả việc bê cái ghế cũng còn ngại nặng.
Nghe thấy tiếng bước chân, cả bốn đồng loạt sang.
Hứa Duyệt Khê phẩy tay bảo Tiểu Thất nghỉ ngơi:
"Tỷ tỷ, xem mặt bằng thế nào ? Có cần nghĩ cách giúp tỷ quảng bá ?"
Nói thực, chuyện dịch bệnh trôi qua lâu , liên quan lắm đến bách tính trong kinh, danh tiếng của Hứa Ngưng Vân cũng chỉ giới hạn trong giới triều thần và huân quý.
Muốn mở một y quán thì nghĩ cách vang danh thiên hạ, nếu đại phu ở kinh thành nhiều như , cạnh tranh lớn, e là chỉ bách tính quanh vùng đó mới tìm tới thôi.
Hứa Ngưng Vân kể hai phương t.h.u.ố.c nghĩ đường, liếc Tiểu Thất nay gầy một vòng lớn: "Dù thì phương t.h.u.ố.c giảm cân cũng khá hiệu quả đấy."
Tiểu Thất phồng má, tức giận, hừ một tiếng!
Hứa Duyệt Khê cân nhắc một chút:
"Hai phương t.h.u.ố.c tuy mang tính gây chú ý cao, nhưng vẫn đủ... Có điều nhất thời cũng nghĩ gì thêm.
Lần nương thư tới, rằng bà đến kinh thành nữa mà định chuyển nghề, xưởng dệt năm sáu năm , vất vả quá.
Muội đang tính là để nương về trang điểm... ý là kem dưỡng da, son môi thì ? Dù nương cũng khá hứng thú với mảng ."
Hứa Ngưng Vân ngoại trừ y thuật thì mấy hứng thú với những việc khác: "Tùy thôi, cứ bàn bạc với nương là ."
Trong lúc hai đang trò chuyện, Chử chưởng quỹ ở cửa quan sát cảnh náo nhiệt của hiệu sách đối diện một hồi, hớn hở chạy :
"Đông gia, vẫn là thủ đoạn của cao tay!"