Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 578: Thảm rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:12:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Duyệt Khê chuyển ánh mắt sang Vạn Ngọc, Vạn Ngọc bật , ôn tồn :

 

"Trần tính tình , mắng khó nên dám trêu chọc , trái nhắm ."

 

Trần Du chê tính tình nhưng vẫn mặt dày đổi sắc:

 

"Con bé là một tiểu tinh ranh, bụng đầy ý đồ quái đản, thật cha nó dạy dỗ kiểu gì nữa."

 

Hứa Duyệt Khê gọi thêm một bàn rượu thức nhắm mới: "Chắc tháng cha sẽ kinh, thể trực tiếp hỏi họ."

 

Trần Du nhạo: " thấy cha trông khá hiền lành chân chất, nhà chỉ mỗi là gian xảo thôi."

 

Hứa Không Sơn thấy hai họ vẫn còn đang cãi vã, những khác cũng ngăn cản, liền sốt ruột :

 

"Hắn vẫn còn đang mắng kìa, đám Cẩm y vệ ăn ? Đến một tên Đặng Đạo Xương mà cũng bắt !"

 

Hứa Duyệt Khê thầm nghĩ rõ Đặng Đạo Xương là do uống nhầm rượu giả khác tính kế.

 

trực giác của nàng mách bảo, việc Vạn Ngọc xuất hiện ở đây là vô cùng khả nghi.

 

Còn về Trần Du... đừng lúc chuyện vẻ văn chất nhã nhặn, thực bên trong cũng hóng hớt và thích xem náo nhiệt lắm.

 

Quý Hồng và Lâm Lăng đang ở tạm nhà , tiện tay dẫn theo xem náo nhiệt cũng gì lạ.

 

Vạn Ngọc chậm rãi : "Hắn xuất thế gia, Cẩm y vệ đương nhiên là nhiều điều kiêng kị, trừ phi quý nhân lên tiếng, nếu dám tùy tiện bắt ?"

 

Hứa Không Sơn ngẩn một chút, kịp hiểu ý, với ánh mắt kỳ quặc:

 

"Vạn , lẽ nào..."

 

Trần Du lắc đầu: "Cũng chẳng Vạn Phò mã truyền tin cho Đặng Đạo Xương . Nhà họ Đặng tự cậy một vị Thái phó của Tiên đế nên hành sự khá ngang ngược, trong triều kết ít kẻ thù ."

 

Nghe thấy hai chữ 'kẻ thù', Hứa Duyệt Khê liền cảm thấy đau đầu.

 

Nàng bàn, uể oải hỏi:

 

"Vạn , Đặng Đạo Xương mấy bôi nhọ danh dự của Trưởng công chúa, chẳng lẽ chút phẫn nộ nào ?"

 

Hứa Duyệt Khê năm đó Vạn Ngọc dẫn ông bà lánh nạn, lúc sắp c.h.ế.t đói thì may mắn gặp Trưởng công chúa ngang qua. Bà trừng trị bọn ác ôn, cứu nhóm dân nghèo đó đưa họ về Hàng Châu.

 

Ba ông cháu nhà Vạn Ngọc cũng trong đó.

 

Vạn Ngọc vốn vô cùng ơn Chiêu Thụy Trưởng công chúa, lập lời thề khổ học để thi đỗ Tú tài. Sau đó, nhân cơ hội Đặng Đạo Xương lặn lội tới Hàng Châu quỳ xuống xin hàn gắn, dũng cảm mắng đuổi .

 

Lại thừa lúc Trưởng công chúa đang đau lòng, chủ động đề nghị ở rể. Không để báo ân, cũng để bám víu quyền quý, mà chỉ vì dành tình cảm chân thành cho Trưởng công chúa.

 

Vài năm , Vạn Ngọc chỉ với phận một Tú tài hèn mọn còn dám mắng nhiếc Đặng Đạo Xương.

 

Huống chi là Vạn Ngọc bây giờ, đối mặt với kẻ năm bảy lượt khó tính kế Trưởng công chúa, thể tung đòn hiểm?

 

Vạn Ngọc hề phủ nhận, vẫn ôn hòa mỉm :

 

"Nói cũng , còn cảm ơn Khê nhi chỉ dạy cho nhiều điều lúc còn học."

 

Hứa Không Sơn xong liền hiểu , bất giác rùng một cái.

 

Hứa Ngưng Vân chằm chằm Hứa Duyệt Khê bằng ánh mắt thâm hiểm, Quý Hồng cũng nàng rời mắt.

 

Hóa Vạn Phò mã tâm cơ thâm sâu đến mức đều là do dạy cả ?

 

Hứa Duyệt Khê chỉ kêu oan: "Muội dạy cái gì chứ? Lúc đó nào tìm chẳng đều là gọi đến nhà ăn dùng cơm ?"

 

Ôi chao.

 

Vạn Ngọc lúc đó đáng yêu, trong ngoài đồng nhất bao nhiêu, giống bây giờ, cứ như một viên trôi nước .

 

Nhìn bên ngoài thì trắng trẻo sạch sẽ, cắt mới thấy bên trong đen thui thùi lùi.

 

Vạn Ngọc mỉm : "Muội dạy , đ.ấ.m một cái thì trả mười đ.ấ.m; đá một cái thì tống đại lao."

 

Hứa Duyệt Khê: "..."

 

Thôi xong.

 

Nói , tất cả đều là của Phùng Thuyền!!

 

Lâm Lăng và Quý Hồng từ sớm im lặng tiếng đến lạ thường, chỉ hận thể từng xuất hiện tại nơi .

Mèo Dịch Truyện

 

Sau khi Hứa Duyệt Khê ăn xong một bữa cơm ké, Đặng Đạo Xương Cẩm y vệ áp giải .

 

Nghe đồn rằng, Đặng Đạo Xương quỳ gối mặt tiểu Hoàng đế, nại cớ say rượu nên nhất thời thất thái, cầu xin tiểu Hoàng đế nể mặt tổ phụ mà giữ cho một mạng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-578-tham-roi.html.]

Vị Thái phó nhà họ Đặng , dù tuổi già sức yếu, vẫn quỳ lạy từ Đặng gia suốt quãng đường đến cung, cổng cung đều là những vết m.á.u loang lổ.

 

Sáng sớm hôm tại buổi chầu, Vạn Ngọc đầu tiên đàn hặc Đặng gia, liệt kê hàng chục tội trạng.

 

Mặc dù các quan đại thần nghi ngờ rằng, của Lễ bộ, thể can thiệp việc của Ngự sử đài?

 

Vạn Ngọc vẫn ôn tồn giải thích:

 

"Đặng gia bất kính với tiên đế, sỉ nhục hoàng thất, tội ác chồng chất. Phàm là kẻ quan trong triều, ai nấy đều nên tự soi xét và lấy đó gương."

 

Lời thốt , cả triều đình đều im phăng phắc.

 

Trần Du thừa cơ bước :

 

"Bệ hạ, Đặng Thái phó quả thực công với tiên đế. Thế nhưng, khi Đặng Đạo Xương với phận Phò mã mà chuyện nuôi ngoại thất bại lộ, ông từng quỳ ở cổng cung một ."

 

"Lần Đặng Đạo Xương bất kính với Trưởng công chúa và tiên đế, ông quỳ cổng cung ba ngày ba đêm. Lần sự việc xảy , Đặng Thái phó quỳ lạy bò cung nữa."

 

"Hành vi như , e rằng chút quá..."

 

Hứa Không Sơn phía , thầm nghĩ Đặng gia t.h.ả.m .

 

Sự đàn hặc của Vạn Ngọc chỉ là thứ yếu, ở một khía cạnh nào đó, Trần Du đang thiên t.ử những lời tiện .

 

Cũng chính vì thích hợp để thành .

 

Khi Trần Du lên tiếng, điều đó nghĩa là sự nhẫn nại của tiểu Hoàng đế đối với Đặng gia, và cả vị Đặng Thái phó , chạm đến giới hạn.

 

Buổi tối khi về nhà, Hứa Không Sơn kể hình phạt dành cho Đặng gia: nhánh của Đặng Đạo Xương lưu đày đến Quỳnh Châu; hai nhánh khác của Đặng gia biếm thứ dân, cả gia tộc chuyển đến Bắc Khương.

 

Riêng Đặng Thái phó vì tuổi tác cao, bệ hạ khai ân cho phép ở kinh thành dưỡng lão.

 

"Chậc chậc, tiểu Hoàng đế tay cũng thật tàn nhẫn."

 

Hứa Duyệt Khê giật lấy đĩa điểm tâm tinh xảo mà Tiểu Thất mang từ nhà đến, chia cho mỗi một miếng.

 

Tiểu Thất ngơ ngác: "... Sao thế?"

 

Hứa Duyệt Khê mỉm , gì thêm.

 

Hứa Không Sơn phớt lờ ánh mắt oán trách của Tiểu Thất, ăn gọn miếng điểm tâm trong hai miếng :

 

" , Trần Du rằng việc Đặng gia sụp đổ liên quan chút ít đến đấy."

 

Mọi đồng loạt sang Hứa Duyệt Khê.

 

Hứa Duyệt Khê vẻ mặt ngơ ngác: "Muội ?"

 

Hứa Không Sơn gật đầu:

 

"Hôm đó bắt ba kẻ do Đặng Đạo Xương phái đến t.ửu lầu Thiên Ngoại Thiên ?"

 

"Vạn Ngọc khéo đến t.ửu lầu mua sữa và đồ kho mang về phủ Trưởng công chúa, tình cờ trông thấy nên hỏi quản sự một câu."

 

"Quản sự gặp vài , là bạn của nên giấu giếm."

 

Đặng Đạo Xương hôm nay dám nhắm t.ửu lầu Thiên Ngoại Thiên, ngày chừng sẽ tái phạm, tiếp tục phỉ báng Trưởng công chúa.

 

Vạn Ngọc dứt khoát tay để chiếm ưu thế, để đường lui cho Đặng gia.

 

Hứa Duyệt Khê : "... Vậy cũng trách chính bản , những lời đó ai ép , là do say rượu nên mới thốt những lời uất ức trong lòng."

 

Chỉ cần Đặng Đạo Xương sống ngay thẳng, tâm tư oán trách như thì ai tay cũng vô dụng thôi.

 

Hứa Duyệt Khê xua tay: "Nào, chúng tiếp tục bàn xem nông trang nên trồng gì..."

 

Nàng dứt lời, Chử chưởng quỹ đích tới cửa, vẻ mặt giấu nổi niềm vui:

 

"Đông gia, đúng thật , quả báo của tiệm sách đối diện đến !"

 

Hứa Duyệt Khê thầm nghĩ, hễ cứ bàn đến nông trang là chuyện, dứt ?

 

"Nói , ."

 

Chử chưởng quỹ hì hì:

 

"Tiệm sách mấy ngày còn cho trả tiền nữa - tức là truyện tranh thể để tiệm nhưng tiền thì nhất quyết trả. Dân chúng oán thán nhiều, nhưng vì chỗ dựa của quá lớn nên đành bất lực."

 

" hôm nay, mấy vị tai to mặt lớn vì chuyện mà đập phá tiệm sách đó. Họ còn kiện tiệm sách cùng với phủ Xương Bình Hầu lưng nha môn Kinh Triệu Doãn."

 

"Xương Bình Hầu ban đầu vẫn tỏ sợ hãi, khi triệu tập lên công đường vẫn tuyên bố tuyệt đối trả tiền, còn bắt Kinh Triệu Doãn phái xua đuổi những dân đang đòi công đạo bên ngoài tiệm sách..."

 

 

Loading...