Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 597: Bệ hạ có lời mời
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:12:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Huệ Vương thong thả lên tiếng:
" thấy rõ ràng là ngươi vô duyên vô cớ bật dậy, tay chân múa may cuồng, thậm chí còn va Thích tiểu công t.ử đang ngang qua.
Ngươi và nó đều tiếng nổ của hỏa pháo dọa sợ, ngươi c.ắ.n lưỡi, vững nên ngã xuống đất, còn nó cũng ngã theo, cố ý."
Tiểu Hoàng đế lạnh lùng quát: "Đôn Vương, ngươi còn gì để giải thích ? Mà cũng chẳng cần giải thích nữa, , tiễn về phủ!"
Cẩm y vệ lập tức hành động, cưỡng chế dìu Đôn Vương rời .
Vinh An Quận chúa nấp phía , nở một nụ đắc ý tai họa của khác.
Sau khi sự việc lắng xuống, các triều thần mỗi đều mang một tâm tư riêng.
Từ Vương tiến gần, hạ thấp giọng hỏi Huệ Vương: "Ngài thực sự thấy ?"
Huệ Vương chỉ đáp, việc thấy vốn dĩ quan trọng.
Quan trọng là Bệ hạ đang cần một "con gà" để g.i.ế.c cho "khỉ" xem, nhằm răn đe tất cả những đang mặt ở đây.
Đôn Vương phận đủ cao, đầu óc ngu ngốc, hành xử quá mức phóng túng.
Không chọn thì chọn ai?
Cho dù Huệ Vương mở miệng, thì cùng lắm Thái hậu cũng chỉ gây khó dễ đôi chút, khuyên can một câu mà thôi.
Kết cục cũng chẳng gì khác biệt.
Sau khi Đôn Vương xử lý, Hứa Duyệt Khê tiếp tục dỗ dành Tiểu Thất, nhưng dỗ dành mãi mà chẳng thấy bé nín .
Cô do dự một chút, lấy từ trong một túi gấm đựng thịt khô.
Đa Bảo đang xổm bên cạnh cô, thấy liền tò mò hỏi:
"Đây là cái gì ?"
"Thịt khô do phụ tự tay , túi là vị cay ngọt, nếm thử ?"
Đa Bảo còn kịp gì, Tiểu Thất gào to hơn: "Ta cho, cho! Không cho ăn! Chỉ cho ăn thôi!"
Lúc Hứa Duyệt Khê mới hiểu , hóa Tiểu Thất chẳng tiếng pháo dọa, cũng chẳng Đôn Vương dọa, mà đơn giản là chịu khi thấy cô đối với Đa Bảo.
Hứa Duyệt Khê cũng chẳng thèm chiều chuộng bé, cô nhét cả túi thịt khô tay Đa Bảo, đe dọa Tiểu Thất:
"Ngươi cứ tiếp , sẽ đưa Đa Bảo về nhà ăn cơm do phụ nấu.
Chậc chậc, Đa Bảo đáng yêu lời, giống hệt ngươi hồi nhỏ . Chẳng bù cho bây giờ, ngươi thì đầy mỡ, chẳng chịu giảm cân, thì lắm, thì bá đạo..."
Tiểu Thất Khê nhi liệt kê từng khuyết điểm của , càng cảm thấy đau lòng hơn.
Cậu bé gào nữa, thẫn thờ lên bầu trời, vẻ mặt đầy vẻ chán nản.
Hứa Duyệt Khê chờ một lúc mà vẫn thấy Tiểu Thất tự bò dậy, cũng thấy Yến phu nhân Thích nhị công t.ử .
Nghĩ lẽ Tiểu Thất là do Thích đại công t.ử đưa tới, cô định bảo Lưu Đức gọi thì Lưu Đức thong thả với Tiểu Thất:
"Đại công t.ử , nếu ngươi Hứa Duyệt Khê đưa về phủ Định Nam đại tướng quân, thì lời hứa sẽ quản chuyện ngươi bỏ nhà của nhị công t.ử sẽ hủy bỏ.
Ôi chao, khỏi phủ khó lắm đây, gặp Hứa Duyệt Khê một càng khó hơn. Chẳng bù cho Đa Bảo Quận vương, lúc nào sang nhà họ Hứa ăn chực cũng ."
Hứa Duyệt Khê Đa Bảo đang chia thịt khô cho Thương Vịnh, thầm nghĩ chẳng mấy ai tham ăn như Tiểu Thất .
Tuy nhiên, những lời của Lưu Đức quả thực đ.á.n.h trúng điểm yếu của Tiểu Thất.
Cậu bé trầm tư một hồi, chậm chạp bò dậy, mở to mắt Khê nhi:
"Những lời đều là lừa đúng ?"
Hứa Duyệt Khê bé, Đa Bảo ngoan ngoãn, thứ đều cần cũng tự hiểu.
Tiểu Thất đả kích nặng nề, tự nhéo nhéo mỡ cánh tay , cả xìu xuống.
Mãi cho đến khi Hứa Duyệt Khê lấy thêm một túi gấm khác đưa cho bé:
"Này, thịt khô đây, cay ."
Mắt Tiểu Thất lập tức sáng lên, nhanh tay giật lấy túi gấm, bốc một nắm thịt nhét miệng, đồng thời quên đắc ý liếc Đa Bảo một cái.
Hừ!
Lúc và Khê nhi quen , đứa nhỏ còn chẳng đang ở !
Đừng hòng cướp Khê nhi của !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-597-be-ha-co-loi-moi.html.]
Hứa Duyệt Khê xoa xoa đầu, định chỗ cũ thì một thái giám tiến đến, tươi :
"Hứa tiểu cô nương, Bệ hạ lời mời."
Tiểu Hoàng đế lời mời, ngạc nhiên nhất Hứa Duyệt Khê mà là Tiểu Thất.
Cậu bé quẹt nước mắt, một tay siết c.h.ặ.t túi gấm, tay nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo của Khê nhi, nhỏ giọng hỏi vị công công truyền tin:
"Ta, cũng cùng..."
Đa Bảo nuốt miếng thịt khô trong miệng, Hứa Duyệt Khê cũng theo: "Ta cũng !"
Hứa Duyệt Khê cảm thấy đau đầu, cô do dự vị công công .
Vị thái giám chần chừ một chút :
"Bệ hạ mới khen ngợi Thích nhị công t.ử kiêu dũng kém gì phụ , Từ Vương cũng đang nhắc đến Đa Bảo Quận vương đấy..."
Hứa Duyệt Khê đành dẫn theo ba "cái đuôi" nhỏ tới mặt Bệ hạ, chắp tay hành lễ.
Một nữ t.ử cạnh Thái hậu lập tức quát mắng cô: "Gỗ đá, ngươi chỉ là một dân nữ, mặt Bệ hạ và Thái hậu mà dám quỳ?"
Tiểu Thất đang ngoan ngoãn quỳ bên cạnh lập tức ngẩng đầu lên, lông mày dựng ngược, vẻ mặt như tranh luận với cô .
Hứa Duyệt Khê phong thái ung dung, : "Vị tỷ tỷ , Bệ hạ từ lâu ban khẩu dụ, cho phép dân nữ cần hành lễ quỳ lạy ."
"Láo xược, Bệ hạ thể..."
Hoàng hậu thu nụ , đại cung nữ bên cạnh bà lập tức quát lớn:
"Gỗ đá, ngươi dám nghi ngờ lời của Bệ hạ!"
Thấy của trách mắng, Thái hậu chậm rãi đầu , bình tĩnh :
"Đứa cháu gái của ai gia quả thực chút hiểu lễ nghĩa, Hoàng hậu dạy bảo đúng, là..."
"Mẫu hậu." Tiểu Hoàng đế nở nụ , nhưng nụ chạm đến đáy mắt, "Kẻ quy củ thì xứng ở bên cạnh mẫu hậu. Người , đưa về Trấn Quốc công phủ, để Trấn Quốc công dạy bảo cho t.ử tế."
Không đợi Thái hậu kịp cầu xin, tiểu Hoàng đế phất tay, hiệu cho Tiểu Thất và Đa Bảo dậy.
"Hai đứa các ngươi, theo Hứa Duyệt Khê tới đây ? Đa Bảo, trẫm mới hỏi Vương thúc, Vương thúc cháu tìm bạn chơi mà."
Đa Bảo ngoan ngoãn gật đầu, nũng nịu :
"Bệ hạ Đường thúc, cháu tìm Hứa Duyệt Khê, tỷ thông minh lắm đó."
Tiểu Thất bên cạnh cũng gật đầu lia lịa.
Mèo Dịch Truyện
"Ồ?" Tiểu Hoàng đế nheo mắt, nửa nửa về phía Hứa Duyệt Khê, "Thông minh thế nào, thể cho trẫm chút ?"
Hứa Duyệt Khê mà cảm thấy sởn gai ốc, nhưng Đa Bảo chẳng nhận , bé giơ món đồ chơi mà Vinh An Quận chúa đưa cho lên, nghiêm túc :
"Bệ hạ Đường thúc xem, Hứa Duyệt Khê ngay cả cái cũng chơi, lợi hại vô cùng!"
Tiểu Hoàng đế liếc món đồ chơi nhỏ , vỗ đùi lớn:
"Ừm, đúng là thông minh."
Ngài đối phó Đa Bảo cho qua chuyện, từ từ thu nụ , trầm giọng hỏi Hứa Duyệt Khê:
"Thủ phụ và Ngự sử tấu rằng, ngươi bán tờ báo rõ ràng là lòng bất chính, mưu đồ lung lay giang sơn, ngươi gì bào chữa ?"
Hứa Duyệt Khê còn kịp c.h.ử.i thầm trong lòng, Tiểu Thất hoảng hốt, buột miệng định nhận trách nhiệm.
Hứa Duyệt Khê phản ứng cực nhanh, chộp lấy túi vải đầy thịt khô, trực tiếp nhét miệng , chặn những lời Tiểu Thất kịp .
Tiểu Thất trợn tròn mắt: "Ưm?"
Hứa Duyệt Khê chặn một , nhưng chặn thứ hai.
Nàng còn kịp thở phào, Đa Bảo tò mò hỏi:
"Bệ hạ Đường thúc, lòng bất chính là ý gì ạ? Còn lung lay giang sơn là nghĩa gì thế?"
Tiểu Hoàng đế lấy ngón tay gõ nhẹ vầng trán nhẵn nhụi của Đa Bảo: "Việc liên quan đến cháu, tìm ông nội cháu ."
Đa Bảo ngoan ngoãn gật đầu, chào Hứa Duyệt Khê một tiếng thực sự chạy tìm Từ Vương.
Tiểu Hoàng đế theo chút bất lực, nhịn liếc Hoàng hậu một cái.
Nếu ngài cũng một đứa trẻ ngoan ngoãn như Đa Bảo thì mấy...
Rất nhanh, ngài nhớ đến chính sự, đôi mắt rồng dán c.h.ặ.t Hứa Duyệt Khê, chờ đợi câu trả lời của nàng.