Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 598: Hắn dám gật đầu dám thừa nhận sao?
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:12:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Duyệt Khê nhờ Đa Bảo nhắc nhở mà kịp phản ứng , nàng cẩn thận chắp tay :
"Bệ hạ, dân nữ chỉ là nghĩ một cách để quảng bá tên tuổi cho hiệu sách nhà và hai tòa t.ửu lầu mà thôi. Nếu Ngài tin, xin cứ xem thử, tờ báo đó in là chuyện buôn bán và tin tức dân gian, tuyệt đối nửa điểm liên quan đến chính sự."
Nàng chậm rãi liếc Thủ phụ một cái, chủ yếu là vì vị Ngự sử nào đàn hặc :
"Còn về việc lòng bất chính, lung lay giang sơn... Bệ hạ, dân nữ chỉ mới học vỡ lòng, vài chữ, hiểu hai từ nghĩa là gì. Chẳng thể tìm một giải thích giúp dân nữ ?"
Tiểu Hoàng đế đầu sang một bên: "Khương Ngự sử, chính ngươi là đàn hặc nàng, ngươi hãy tới đây giải thích cho một tiểu cô nương mười ba mười bốn tuổi, mới vài chữ xem, thế nào gọi là lòng bất chính, thế nào gọi là lung lay giang sơn!"
Đám đại thần đều sự giận dữ trong lời của Bệ hạ, đồng loạt cúi gầm mặt, ai dám trực diện đối mặt với cơn thịnh nộ của thiên t.ử.
Khương Ngự sử lau mồ hôi lạnh, run rẩy bước , phân tích từng chữ một:
"Lòng... lòng bất chính, là tâm tư phát hành tờ báo của ngươi đơn thuần..."
Hứa Duyệt Khê gật đầu, thừa nhận luôn:
Mèo Dịch Truyện
" , dân nữ mà, dân nữ phát hành báo là để quảng bá, giới thiệu cửa hàng.
Bệ hạ yên tâm, dân nữ giống những kẻ sắp rơi đầu . Tuy tuổi nhỏ nhưng dân nữ hiểu đạo lý kiếm nhiều tiền thì nộp nhiều thuế, nhất định sẽ nộp thuế đúng hạn, nộp thật nhiều thuế!"
Đại ca đỗ Tiến sĩ, theo lý mà , cả nhà họ Hứa đều cần nộp thuế , cũng cần phu.
Thuế mà Hứa Duyệt Khê nhắc đến ở đây chính là thương thuế (thuế kinh doanh).
... , thời cổ đại cũng thương thuế, hơn nữa còn khá nặng.
Bởi vì triều đình trọng nông ức thương mà, đ.á.n.h thuế nặng thì .
Khương Ngự sử đờ mặt , trong lòng thầm mắng Hứa Không Sơn dạy kiểu gì :
"Không là tâm tư đó... mà là ngươi mưu đồ lung lay giang sơn."
Hứa Duyệt Khê giả ngu: "Vậy xin mời vị đại nhân cho , mưu đồ lung lay giang sơn nghĩa là gì?"
"Cái ..." Khương Ngự sử len lén liếc Bệ hạ đang vô biểu cảm, im bặt nữa.
Lúc Hứa Duyệt Khê mới như chợt hiểu :
"Phải chăng vị Ngự sử đỏ mắt vì thấy dân nữ phát hành báo kiếm nhiều bạc? Hay là cảm thấy đại ca dân nữ là quan viên, còn dân nữ lấy phận nhân quan viên để kinh doanh, tranh lợi với dân, vi phạm luật pháp?"
Khương Ngự sử đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, mắng luôn cả Trần Du.
Cái miệng , nếu học từ Trần Du thì ông thà từ quan luôn cho xong!
Hắn dám gật đầu, dám thừa nhận ?
Hôm nay mà dám gật cái đầu , thì ngày mai đám gia quyến thích của các quan viên, quyền quý, huân quý, cho đến cả tông thất đang kinh doanh, cho vay lấy lãi, cho thuê ruộng đất... đều sẽ nhảy đàn hặc đủ tội của .
Chưa đến những tông thất khác, chỉ riêng tiệm tạp hóa Nam Bắc của Huệ Vương, việc buôn bán vươn tới tận Tây Vực, kiếm về cho bản triều bao nhiêu vàng bạc.
Bất kể nơi nào trong nước thiên tai hoạn nạn, Huệ Vương đều xuất bạc, xuất lương, xuất nhân lực để cứu trợ tai ương đấy thôi!
Thấy gì nữa, Hứa Duyệt Khê ngây thơ về phía Tiểu Hoàng đế:
"Bệ hạ, dân nữ mạn phép đề nghị, là Ngài chuyên môn cắt cử phát hành một tờ báo khác? Dùng để bàn luận chính sự cũng , chuyện dân gian cũng xong, chỉ cần quá giới hạn, thậm chí ngay cả tin tức hải ngoại cũng thể in lên.
Như , Ngài cần khỏi kinh thành mà vẫn chuyện thiên hạ, dân chúng cũng thể nhân chính và võ công của Bệ hạ.
Ví dụ như lúc Ngài mới đăng cơ, chỉ mở thêm khoa thi ân khoa, xá tội cho tù nhân nhẹ, mà còn giảm bớt các loại sưu cao thuế nặng đè nặng lên vai nông hộ, cho phép phụ nữ lập nữ hộ, vân vân và vân vân.
Những chuyện , nếu đại ca nhắc với dân nữ, dân nữ cũng chẳng rõ. Dân nữ ở ngay tại kinh thành mà còn rõ nhân chính của Bệ hạ, thì bách tính ở cách xa kinh thành trăm dặm, ngàn dặm mà ?
Thậm chí những tham quan ô , bên thì lừa lọc, bên thì bưng bít, tiếp tục thu thuế của dân, nhưng báo cáo lên là thu, bạc lương đó đều chui tọt túi riêng của bọn chúng cả ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-598-han-dam-gat-dau-dam-thua-nhan-sao.html.]
Khương Ngự sử nàng nhả chữ rõ ràng, lời lẽ sắc bén, thầm trợn trắng mắt.
Không bảo là sách ít, chỉ sơ sơ vài chữ ?
Một tiểu cô nương ít học thì thể tầm như , cũng thể những lời lẽ thế !!
Tiểu Hoàng đế lúc đầu còn để tâm, chỉ nghĩ Hứa Duyệt Khê Trần Du truyền dạy, nên ngoài thì độc miệng đối đáp, còn mặt thì tận lực nịnh hót.
khi nàng từng câu từng chữ, Tiểu Hoàng đế dần dần thẳng dậy, chăm chú lắng , thỉnh thoảng gật đầu tán thưởng.
Thủ phụ cũng lộ vẻ suy tư.
Ông đề nghị thu tờ báo về cho triều đình quản lý, đương nhiên vì tham lam chút lợi nhuận cỏn con của một hiệu sách nhỏ, mà là thực sự nhận thấy tờ báo triển vọng lớn.
Nghe kỹ lời của tiểu cô nương lớn hơn cháu trai là bao , Thủ phụ càng thêm kinh ngạc.
Huệ Vương sớm Phó Tài báo cáo về ý tưởng đưa tranh truyện sang Tây Vực, nhân lúc Hứa Duyệt Khê ngừng lời mà ai lên tiếng, bèn kín đáo nhắc nhở một câu:
"Bệ hạ, Tây Vực, Cao Câu Ly, Oa Quốc, các quốc gia nhỏ ở Nam Hải, thậm chí là hải ngoại, đều thể mượn vật để thực hiện giáo hóa."
Mắt Hứa Duyệt Khê sáng lên, gật đầu liên tục.
Đợi đến hậu thế, nàng thể đường hoàng mà rằng, những nơi đó từ xưa là lãnh thổ của nước !
Nghe tin chuyện xảy , Hứa Không Sơn, Trần Du và hai em Thích Vân Lang vội vàng chạy tới: "..."
Hứa Không Sơn chỉ gõ cái đầu nhỏ của Khê nhi, hỏi xem rốt cuộc đang nghĩ gì!
Đứng mặt Tiểu Hoàng đế mà cái gì cũng dám ?!
Không rằng lòng quân khó đoán, uy nghiêm của thiên t.ử nặng nề, sấm sét mưa móc đều là ơn vua ?
Trần Du đầu óc trống rỗng trong chốc lát, thấy một đám đại thần ai dám ho he gì, lập tức kéo Hứa Không Sơn quỳ xuống:
"Bệ hạ, buổi diễn luyện kết thúc ..."
Tiểu Hoàng đế tiếng hô của Trần Du cho bừng tỉnh, ngài gật đầu định thần, phớt lờ đám Trần Du, vẫn Hứa Duyệt Khê:
"Những điều ngươi là lý, chỉ là ngươi còn nhỏ, cái gì cũng hiểu... Việc , cứ giao cho Hứa..."
"Bệ hạ!" Thủ phụ chủ động bước ngắt lời, "Hứa Duyệt Khê tuổi còn quá nhỏ, hiểu chuyện trong triều, chi bằng cứ giao việc phát hành báo cho Hàn lâm viện, chọn từ các thứ cát sĩ đương nhiệm..."
Thủ phụ một tràng dài, Hứa Không Sơn lau mồ hôi hột.
Suýt chút nữa việc rơi xuống đầu .
Hắn tuy đúng chuyên môn nhưng gì thời gian, trong tay còn đang quản đủ việc lớn nhỏ ở Công bộ kìa!
Hứa Không Sơn liếc xéo Khê nhi một cái, thầm nghĩ dù là ca ca của Khê nhi thì cũng thể cứ nhắm mà "hố" mãi thế chứ?
Chưa kịp thu hồi tầm mắt, Hứa Không Sơn một khác u ám chằm chằm.
Hắn lấy lạ đầu , thì thấy một vị Ngự sử, hình như họ Giang họ Khương gì đó, tỏa khí tức oán hận, ánh mắt sang vô cùng cạn lời.
Khương Ngự sử thầm nghĩ, một tiểu cô nương mười ba mười bốn tuổi thì hiểu cái gì, những lời chắc chắn là do Hứa Không Sơn lén lút dạy cho !
Trên đường về kinh thành, Hứa Không Sơn cảm thấy vô cùng kỳ quặc:
"Muội xem, vị Ngự sử là rảnh rỗi sinh nông nổi ? Ta mắng bao giờ , mà cứ lườm mãi, lườm thì cũng nên lườm Trần Du mới chứ!"
Hứa Duyệt Khê mệt lử, đối phó qua loa vài câu chìm sâu giấc ngủ.
Đến khi Hứa Ngưng Vân khó khăn lắm mới khỏi phủ Trường Công chúa một chuyến, đường về nhà liền thấy dân khắp kinh thành đều bàn tán về hỏa pháo, nơi nơi đều nhắc đến tờ báo.