Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 60: Đây là lời đe dọa trắng trợn!
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:02:33
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai sọt sản vật ngoài sáng đều nhờ Hứa lão hán bán hộ, nhưng trong gian của Hứa Duyệt Hy vẫn còn bốn sọt sản vật rừng đủ loại.
Ngày hôm , cô cũng vội lên núi tiếp.
Đợi cha và đường ca đến chùa Độ Viễn bày sạp, đại ca và tỷ tỷ lên núi hái t.h.u.ố.c và tìm sản vật, Hứa Duyệt Hy ở nhà một ngủ cho đến gần trưa.
Cho đến khi con lợn rừng nhỏ đói đến mức chịu nổi, kêu khịt khịt húc tung cánh cửa phòng cài c.h.ặ.t, ghé sát tai cô kêu inh ỏi, cô mới tỉnh giấc.
Hứa Duyệt Hy dụi mắt, thấy trời chẳng còn sớm nữa liền vội vàng xích con lợn rừng nhỏ hàng rào, băm vội mấy nhát cỏ cho lợn ăn, đó mới đeo gùi nhỏ chạy nhanh tới gốc cây đại thụ ở đầu thôn.
Dưới gốc cây to mấy , phần lớn nếu đang tưới nước cày cuốc ngoài đồng thì cũng là ở nhà nấu cơm, giặt giũ, cho gà ăn.
Hứa Duyệt Hy chú ý thấy phía xa một chiếc xe lừa chở mấy sọt hàng, tấm ván gỗ phía xe lừa rộng gấp đôi xe bò nhà lão Lưu.
Khi cô đến gốc cây đại thụ, xe lừa thêm ba sọt hàng nữa.
"Đồng chưởng quỹ, ngài xem , chỗ rau rừng là hái núi từ sáng sớm đấy, rau dại cũng mới đào xong, tươi lắm."
"Ngài xem của nhà , nấm tươi bà nội hái núi sáng sớm nay, hầm cùng với gà thì hương vị thơm ngon tuyệt vời!"
Mèo Dịch Truyện
"Không vội, cứ xếp hàng , hôm nay sẽ nán lâu một chút. , ai nhặt hạt dẻ đào hoài sơn, khoai môn ? Có một gia đình đặt món gà hầm hạt dẻ và món canh hầm thập cẩm, chiều nay họ cần gấp."
Hứa Duyệt Hy đang vểnh tai ngóng, thấy thế liền ôm lấy chiếc gùi, vội vàng len đám đông thưa thớt:
"Cháu hạt dẻ! Có cả một gùi đây, vẫn còn bóc vỏ nữa."
Giọng của đứa trẻ lanh lảnh, mang theo vài phần quen thuộc.
Mọi cúi đầu , thấy là Hứa Duyệt Hy đang đeo gùi, theo bản năng lùi xa năm bước:
"Có chuyện gì thì từ từ , cháu đừng mà loạn mặt Đồng chưởng quỹ đấy nhé!"
Hứa Duyệt Hy vẻ mặt vô tội, nhấc chiếc gùi nặng trĩu lên: "... Cháu đến để bán sản vật mà, Đồng chưởng quỹ, ngài lấy hạt dẻ ?"
Đồng chưởng quỹ liếc Hứa Duyệt Hy, lặng lẽ lùi bên cạnh xe lừa, thoáng qua chiếc gùi lưng cô, vẻ mặt mấy mặn mà.
Mỗi tháng ông đến thôn Sơn Bắc vài , hơn một tận mắt chứng kiến cảnh gia đình Hứa Trọng loạn.
Đặc biệt là Hứa Duyệt Hy, đúng là một đứa trẻ ngang ngược, chẳng lời trái gì cả.
Nếu dám gây gổ đuổi Đồng chưởng quỹ đứt con đường sống của cả thôn, thì lẽ Đồng chưởng quỹ chịu thiệt thòi vài .
Vừa thấy Hứa Duyệt Hy đeo gùi tới, phản ứng đầu tiên của Đồng chưởng quỹ là cô bé hối sửa sai, mà là tiểu hỗn thế ma vương cuối cùng cũng nhịn mà tay với ông !
"Không , mới thỏa thuận với khác xong , đặt hạt dẻ của nhà họ."
Trong lúc chuyện, Đồng chưởng quỹ ngừng quan sát dân thôn Sơn Bắc, thầm hy vọng nhà nào nhặt hạt dẻ thì mau ch.óng giải vây giúp ông .
Người dân thôn Sơn Bắc , ai nấy đều thở dài.
Mấy ngọn núi quanh đây mấy cây hạt dẻ, chỉ sâu trong rừng già mới vài cây.
hiện tại đang là lúc mùa màng bận rộn, ngoại trừ thợ săn , lao động nhà nào mà chẳng đang việc ngoài đồng?
Những việc, nếu già yếu bệnh tật thì cũng là trẻ con chân ngắn, ai mà dám chạy rừng sâu nhặt hạt dẻ chứ?
Không sợ sói, hổ gấu tha thì cũng sợ lạc đường tìm thấy lối về.
Thấy ai lên tiếng, mấy thậm chí còn cách một đoạn, lẳng lặng nghiêng gùi, giỏ tre cho ông xem bên trong gì, Đồng chưởng quỹ cạn lời luôn.
Hôm nay đúng là đen đủi thật.
Những thôn phía đều nhặt hạt dẻ, khó khăn lắm mới gùi đến một gùi, nhưng xui xẻo đó là Hứa Duyệt Hy!
Hứa Duyệt Hy mong đợi ông : "Bây giờ thì ạ? Ngài cần hạt dẻ nữa ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-60-day-la-loi-de-doa-trang-tron.html.]
Đồng chưởng quỹ nghiến răng, đột nhiên vỗ mạnh đầu: "Ôi trời, xem cái trí nhớ của , hạt dẻ, là... là hàu biển, thôn Sơn Nam thu mua ngay đây, năm ngày sẽ ."
"Ơ !"
Người dân thôn Sơn Bắc sốt ruột giậm chân, sản vật của họ còn thu mua mà, ?!
họ cũng chẳng dám ngăn Đồng chưởng quỹ .
Vạn nhất đắc tội với , thì ai còn đến thôn Sơn Bắc thu mua sản vật nữa?
Dân làng nhịn liếc xéo Hứa Duyệt Hy một cái, còn bảo gì mà cải tà quy chính loạn nữa, rõ ràng vẫn y hệt như !
Hứa Duyệt Hy thấy Đồng chưởng quỹ gọi gia nhân lên xe lừa định rời , cô vội vàng lao đến xe lừa, xua xua đôi tay nhỏ bé ngăn cản:
"Đồng chưởng quỹ, ngài đừng mà. Người đặt món gà hầm hạt dẻ với ngài , ngài nhận tiền mà món đó thì bồi thường đắc tội khách hàng, thật đáng chút nào."
"Cháu thực sự gây chuyện, tin ngài cứ hỏi các đại nương, đại thúc, đại gia ở đây mà xem. Nhà cháu Bồ Tát chỉ điểm nên tu tâm dưỡng tính, hơn nửa tháng nay hề gây chuyện gì, còn trả hết nợ cho cả nhà đấy ạ."
Đồng chưởng quỹ thấy khi Hứa Duyệt Hy xong, trong thôn Sơn Bắc gật đầu, nhưng ông vẫn hề mảy may lay động, một mặt gọi gia nhân xuống xe dắt lừa, một mặt hòa với dân làng:
"Các vị, cố ý nhắm ai , chỉ là đang vội thu mua hải sản thôi. Hay là thế , tới, chỉ cần sản vật chất lượng , nhất định sẽ thu mua nhiều hơn một chút."
Mọi ở thôn Sơn Bắc đều chút thất vọng.
chuyện cũng thể trách Đồng chưởng quỹ , đổi là ai gặp Hứa Duyệt Hy thì cũng đều chạy thật xa ngay lập tức thôi.
Hứa Duyệt Hy thấy Đồng chưởng quỹ thà để gia nhân kéo lừa cũng chạy mau, cô trơ mắt xe lừa ngang qua mặt, chợt nảy một ý:
"Đồng chưởng quỹ, một món khách đặt, hỏng danh tiếng cũng , nhưng hai , ba , bốn ... danh tiếng mà t.ửu lầu của ngài khó khăn lắm mới tích lũy sẽ tan thành mây khói mất."
"Cháu nhớ nhà ngài đang cạnh tranh quyền nấu rượu với một t.ửu lầu khác, chuyện xôn xao cả trấn Lâm Hải . Nhà ngài mà đ.á.n.h mất danh tiếng, trong khi nhà khác tất cả các món khách yêu cầu..."
"Vạn nhất nhà giành quyền tự nấu rượu trở thành 'chính điếm', nhà ngài vẫn chỉ là 'cước điếm', lúc đó bán rượu còn sang nhà họ mua rượu về..."
Mặt Đồng chưởng quỹ đen như đ.í.t nồi.
Đây rõ ràng là một lời đe dọa trắng trợn!
Đồng chưởng quỹ đang định mắng cho Hứa Duyệt Hy một trận, thì thấy cô nhảy phắt lên xe lừa, chìa gùi hạt dẻ ngay mắt ông :
"Cháu ý gì khác , ngài chiếu cố thôn Sơn Bắc bấy lâu nay, bất kể mưa gió đều đến thu mua sản vật, là của thôn Sơn Bắc, cháu cảm kích vô cùng."
"Chưởng quỹ của t.ửu lầu hề hiền lành, t.ử tế với chúng cháu như ngài . Nếu vì thu mua hạt dẻ mà ngài mất một vị khách quan trọng, lỡ mất tư cách trở thành 'chính điếm', cháu cũng thấy tiếc cho ngài."
"Hay là thế , gùi hạt dẻ cháu biếu cho ngài, lấy tiền , coi như là lời cảm ơn ngài chăm sóc thôn Sơn Bắc suốt bao năm qua."
Gia nhân dắt lừa thấy cô nhảy lên xe, vội vàng định kéo cô xuống để cứu chưởng quỹ nhà .
Hứa Duyệt Hy xua tay với gia nhân, chủ động nhảy xuống xe lừa, để tay định rời .
Mí mắt Đồng chưởng quỹ giật giật: "... Đợi ."
Dưới núi, khi Hứa Duyệt Hy đang vui vẻ đếm tiền đồng, thì ở sâu trong rừng già, Hứa Ngưng Vân và Hứa Không Sơn đầu tiên gặp nguy cơ.
Hứa Ngưng Vân một cành cây to chắc, hai con hổ bên đang mấy định nhảy vọt lên, giọng vốn luôn điềm tĩnh giờ đây mang theo vài phần tuyệt vọng:
"Đại ca, đừng cử động mạnh, cành cây sắp gãy !"
Hứa Không Sơn một tay bám cành cây đầu, cố gắng hít thở sâu, cũng nhận thấy cành cây chân rung rinh gì đó .
Anh tăng thêm lực bám cành cây phía , nhẹ bước chân, u ám :
"Cũng may hôm nay Hy nhi cùng, nếu thì thật sự mồi cho hổ ."