Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 76: Một lần đẩy, hai lần đẩy, lại đẩy lần nữa

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:02:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Ngưng Vân do dự một chút, mặt Trương lão gia và t.ử nam của Trì Thanh, cô tiện quá rõ ràng, chỉ về phía Trương lão phu nhân, thấp giọng nhắc nhở:

 

"Hương an thần dù đến mấy, dùng quá lượng cũng cho sức khỏe ạ."

 

Trì Thanh ngẩn , liếc lư hương hít hà thật mạnh.

 

Chỉ bằng một câu , bà tiểu nha đầu thật sự thiên phú, vô cùng thông minh và tinh tế.

 

Ngay cả bà cũng chú ý tới mùi hương che lấp kỹ lưỡng lớp hương trầm nồng đậm ...

 

Trương lão gia ngơ ngác hỏi: "Hương trầm ? Không thể nào, hương an thần mang từ kinh thành về, còn đặc biệt nhờ hai vị đại phu danh tiếng thêm một d.ư.ợ.c liệu bồi bổ cho cơ thể của nương mà."

 

Trì đại phu mỉm giải thích: "Hương an thần quả thật là loại thượng hạng, chỉ là... hiện tại Trương lão phu nhân cần dùng hương, mà là cần trị dứt điểm căn bệnh cũ.

 

Làm như thì chứng mất ngủ ban đêm tự nhiên sẽ giải quyết."

 

Trương lão gia định hỏi thêm nhưng Triển Nguyệt ngăn :

 

"Hai vị đại phu đủ rõ , cũng đại khái hiểu tình hình của nương thế nào. Chàng mau tìm bốc t.h.u.ố.c, đó chuẩn hậu tạ Trì đại phu và tiểu Hứa đại phu thật chu đáo."

 

Thấy Trì Thanh đại phu đang ân cần trò chuyện với nương , Trương lão gia lầm bầm vài câu cầm hai đơn t.h.u.ố.c ngoài, gọi tiểu sai mau ch.óng đến kho t.h.u.ố.c bốc t.h.u.ố.c.

 

Trong phòng trong,

 

Trì Thanh tán gẫu với Trương lão phu nhân vài câu, dặn bà nên ngoài dạo nhiều hơn cho khuây khỏa, nhấn mạnh một câu:

 

"Suy nghĩ quá nhiều cũng khiến cơ thể khó chịu, từ đó dẫn đến..."

 

Trương lão phu nhân Triển Nguyệt đang gọi bớt lượng hương trong lò, mỉm đáp lời.

 

Thấy sắp gần đất xa trời mà vợ chồng con trai vẫn mụn con nào, bà lo nghĩ cho ?

 

Chỉ là Triển Nguyệt là một đứa trẻ ngoan, vốn vì chuyện gả Trương phủ hơn mười năm t.h.a.i mà luôn tự trách, ngày nào cũng uống t.h.u.ố.c bổ.

 

nỡ để tạo thêm áp lực cho con dâu nữa?

 

Dặn dò xong việc chính, Trì Thanh Hứa Ngưng Vân thêm vài .

 

Hứa Ngưng Vân khi rửa sạch tay thì đút cho ăn bánh ngọt, hai vẫn đang chờ Trương lão gia thực hiện lời hứa 'hậu tạ' của Trương phu nhân.

 

"Tiểu hữu , cháu bái vị đại phu nào thầy? Ta đến trấn Lâm Hải hai năm nay dường như từng gặp cháu."

 

Hai má Hứa Duyệt Hy phồng lên vì đầy bánh, thầm nghĩ thể nào gặp .

 

Cô bé danh hiệu của Trì đại phu, nhưng quả thực nhớ gương mặt mờ nhạt trong ký ức .

 

- Vị đại phu đầu tiên ở trấn Lâm Hải nguyên chủ lừa gạt chính là Trì đại phu hiền từ đây.

 

Hứa Ngưng Vân nhanh ch.óng nhai vài cái nuốt xuống, đem những lời từng dùng để lừa Trương lão gia nữa:

 

"Cháu từng bái sư, chỉ xem qua vài cuốn y thư, từng thấy Huệ Chương sư phụ ở chùa Độ Viễn cứu chữa bệnh nên học lỏm đôi chút."

 

Danh tiếng của Huệ Chương sư phụ hề thua kém Trì Thanh đại phu, là một trong những gương mặt tiêu biểu của chùa Độ Viễn.

 

Hai d.ư.ợ.c đồng cạnh kinh ngạc trố mắt.

 

Hai đưa mắt , đều chút tin lời Hứa Ngưng Vân.

 

Cô bé trông còn nhỏ hơn bọn họ một hai tuổi, mà chẩn mạch và kê đơn chẳng khác sư phụ là mấy.

 

Nếu thật sự thầy dạy, tự học qua y thư thì bảo bọn họ sống đây?

 

Trương lão phu nhân một việc , liền mỉm gợi ý: "Tiểu Hứa đại phu thiên tư thông minh, tinh tế chu đáo, là Trì đại phu thu nhận con bé đồ , coi như thành mối duyên phận ngày hôm nay."

 

Triển Nguyệt bưng đưa cho nương , thì ngẩn , liếc hai chị em Hứa Ngưng Vân, thôi.

 

Trì Thanh vốn ý định , chỉ là e dè cô bé tài giỏi như thế, chắc chịu bái sư.

 

Nghe , bà mỉm hỏi Hứa Ngưng Vân: "Cháu nguyện ý bái thầy ? Không cần d.ư.ợ.c đồng nhận mặt thảo d.ư.ợ.c học đồ hình kinh lạc nữa, mà trực tiếp đồ của luôn."

 

Sợ hai d.ư.ợ.c đồng nghĩ ngợi nhiều, Trì Thanh kiên nhẫn giải thích:

 

"Đại phu khác thế nào , nhưng thu đồ chỉ hai điểm: một là phẩm đức, hai là thể tự kê đơn t.h.u.ố.c cho bệnh nhân mà cần chỉnh sửa."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-76-mot-lan-day-hai-lan-day-lai-day-lan-nua.html.]

Khả năng của Hứa Ngưng Vân đủ để đáp ứng điều kiện thứ hai.

 

Huống hồ, Hứa Ngưng Vân còn tinh tế nhạy bén hơn cả bà già , nhận điểm bất của hương trầm để thêm một vị t.h.u.ố.c phù hợp cho Trương lão phu nhân.

 

Hai d.ư.ợ.c đồng , trong lòng đều ý kiến gì.

 

Thật lòng mà , lúc mới cửa bọn họ cũng ngửi thấy mùi hương quá nồng, nhưng hề nghĩ ngợi sâu xa, chỉ tưởng đó là sở thích riêng của Trương gia.

 

Bọn họ thậm chí bắt đầu tưởng tượng cảnh thêm một tiểu sư thì nên tặng quà gặp mặt gì cho hợp.

 

Còn về việc cô bé từ chối ...

 

Làm thể chứ!

 

Đây là Trì Thanh đại phu đích mở lời thu nhận đồ cơ mà!

 

Hứa Ngưng Vân cũng phần d.a.o động, y thư gia truyền của bà ngoại truyền đến đời cô vốn còn nguyên vẹn, thiếu sót nhiều.

 

Mà Trì đại phu hành y nhiều năm, kinh nghiệm lão luyện, đơn t.h.u.ố.c bà qua thấy vững vàng, chu hơn hẳn của cô.

 

Hơn nữa bà thường xuyên hậu trạch xem bệnh cho nữ quyến, chắc chắn sẽ thiếu tiền bạc.

 

Nếu bái môn hạ của Trì đại phu, kiểu gì cô cũng thể kiếm miếng cơm ăn, giảm bớt gánh nặng cho gia đình đúng ?

 

mà...

 

Hứa Ngưng Vân cúi đầu Hứa Duyệt Hy, thấy cô bé cúi gầm mặt lời nào, cô đoán chắc là Hy nhi đang thấy áy náy.

 

Hứa Ngưng Vân chậm rãi thở một , đối diện với ánh mắt hiền từ của Trì đại phu, cô hề giấu diếm:

 

"Không cháu bái sư, chỉ là danh tiếng của gia đình cháu lắm, bao gồm cả cháu nữa."

 

"Trì đại phu xưa nay tiếng thơm trong huyện, cần vì cháu mà tổn hại đến thanh danh của ."

 

Trì Thanh ngẩn .

 

cao tuổi, trí nhớ còn , dành bộ tâm trí cho việc chữa bệnh cứu nên sớm quên mất những chuyện nhỏ nhặt liên quan đến bệnh tình, liền theo bản năng về phía hai d.ư.ợ.c đồng.

 

Cả ba đều lộ vẻ ngơ ngác.

 

Triển Nguyệt một bên khẽ ho một tiếng nhắc nhở: "Vị là Hứa Ngưng Vân ở thôn Sơn Bắc, và của cô bé, Hứa Duyệt Hy."

 

Dược đồng nam lớn tuổi hơn gần như ngay lập tức nhớ chuyện gì đó, gương mặt thoáng chút vặn vẹo.

 

Hắn Hứa Duyệt Hy thêm vài , quả thực trông thấy quen mặt: "..."

 

Hắn ghé tai Trì Thanh đại phu, nhỏ một câu.

 

Trì Thanh chớp chớp mắt, đang định thêm vài câu thì thấy Trương lão gia dẫn hai tiểu sai bước phòng.

 

Hai tiểu sai mỗi bưng một chiếc khay, mỗi khay đặt mười lạng bạc.

 

Hứa Duyệt Hy đến trợn tròn mắt, sờ sờ năm lạng bạc kịp cất gian để tránh nghi ngờ, trong lòng khỏi cảm thán.

 

Chẳng trách mấy vị đại phu trong tiểu thuyết phim ảnh, dù đe dọa bắt chôn cùng thường xuyên gặp nhà bệnh nhân gây rối, cũng ai chịu bỏ nghề để việc khác.

 

Hứa Duyệt Hy đút cho chị gái một miếng bánh ngọt.

 

Hai trố mắt cảnh Trương lão gia cảm ơn và đưa bạc, Trì đại phu thì trăm phương ngàn kế từ chối, còn hai vị phu nhân Trương gia thì khuyên bà nhận lấy...

 

Một đẩy, hai đẩy, đẩy nữa.

 

Mèo Dịch Truyện

Lúc Trì Thanh mới nhận lấy năm lạng bạc, mỉm chỉ về phía Hứa Ngưng Vân: "Khi Trương lão gia mời đến trả tiền chẩn bệnh ."

 

"Hơn nữa hôm nay là công lao của , may mà tiểu Hứa ở đây, nếu còn chẳng chú ý tới hương trầm, đơn t.h.u.ố.c kê chắc chắn sẽ còn thiếu sót."

 

Bà vốn định thu tiền.

 

nghĩ nếu bà nhận thì Hứa Ngưng Vân càng khó nhận hơn, nên mới đành dày mặt một phen mà thu lấy.

 

Trương lão gia thấy bà chỉ nhận một nửa nên cũng miễn cưỡng thêm, bước tới mặt Hứa Ngưng Vân:

 

"Là mắt mà thấy núi Thái Sơn, suýt chút nữa hiểu lầm tiểu Hứa đại phu, xin đừng chấp nhặt."

 

 

Loading...