Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 91: Hiện tại chỉ còn con đường này

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:03:10
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Trọng chẳng hề dáng vẻ của một bậc sư phụ, ông nhẹ giọng :

 

"Bột mì, bột gạo, cho đến tóp mỡ, gia vị đều rẻ chút nào. Một cái bánh rán nhân bán một văn tiền thì hầu như chẳng lãi bao nhiêu, coi như là chịu lỗ để lấy tiếng, nhằm thu hút thêm những vị khách sẵn lòng bỏ nhiều tiền hơn để ăn ngon.

 

Sáu đứa các con đều học , nhưng hãy nhớ, tuyệt đối đừng vì tranh giành mối ăn mà sức ép giá.

 

Người bán một văn một cái nhân, con bán một văn hai cái, kẻ khác bán một văn một cái nhân thịt... cứ như .

 

Các con bày hàng là để kiếm tiền, chùa Độ Viễn chứa nổi sáu hàng bánh rán, các con thể đến trấn Lâm Hải, hoặc các trấn khác, cũng .

 

Đừng để náo loạn một hồi, thức khuya dậy sớm bao nhiêu ngày, cuối cùng đếm chẳng kiếm mấy đồng, thế thì lỗ vốn quá, đáng."

 

Năm xưa khi Hứa Trọng còn bày hàng, ông ghét nhất là trò đấu giá.

 

Lúc hội chùa cũng thế, mà bây giờ cũng .

 

Sáu đứa trẻ lọt tai , ông quản.

 

ông cũng nhắc một câu, nếu cứ nghẹn trong lòng thì khó chịu lắm.

 

Sau khi từ biệt sáu đứa trẻ đang lưu luyến rời, Hứa Trọng phủi m.ô.n.g về thôn Sơn Bắc, định bụng sẽ chào từ biệt cha .

 

Vừa nhà thấy Hứa Vọng Dã đang quỳ mặt đất, ngẩng đầu lên thì thấy cha , em, dâu rể đều mặt đông đủ.

 

Gương mặt ai nấy đều phức tạp, chẳng ai năng câu nào.

 

Trong lòng Hứa Trọng thầm lo lắng, ông phòng ngay mà rón rén gọi hai đứa nhỏ đang chơi đùa gần đó , hạ thấp giọng hỏi:

 

"Tam ca của các con phạm ?"

 

Tiểu Hải chớp chớp mắt: "Đại ca ruộng, đ.á.n.h cá, mà học ạ."

 

Tiểu Xuyên ngăn kịp, bèn kiễng chân gõ đầu một cái: "Cha và ông bà đang thương lượng, bảo chúng đừng phiền."

 

Mèo Dịch Truyện

Hứa Trọng để hai đứa nhỏ còn hiểu học là gì chạy chơi, suy nghĩ một lát xoa tay bước nhà:

 

"Cha, nương, đại ca đại tẩu, tam tam , chuyện ..."

 

Hứa lão hán thấy ông là bực , mặt thèm lên tiếng.

 

Hứa Quý vội vàng hòa giải: "Cha, con thấy Vọng Dã là một mầm non sách đấy, giống như hai đứa nhà con, chẳng mấy thông minh, định sẵn là ăn bát cơm quan .

 

Vợ chồng Văn Phong thì bôn ba biển đầy sóng gió, vợ chồng Triều Tình cũng chẳng ngày nào yên , đại tẩu đêm nào cũng lo lắng đến mất ngủ.

 

Mọi cũng chẳng Vọng Dã giống như Văn Phong, Triều Tình, khiến lo thon thót chứ? Đi theo con đường khoa cử bao, thiết thực định.

 

Dẫu quan lớn, thì thi lấy cái danh Tú tài cũng đủ oai phong trong thôn , còn thể thầy đồ, thu chút tiền thúc tu..."

 

Những gì Hứa Quý , ai mà chẳng hiểu?

 

Chỉ là...

 

Tôn Hòa khác với vợ Hứa Quý, vợ Hứa Quý tiện ý kiến gì, nhưng bà là đẻ, kiểu gì cũng vài câu.

 

Đôi mắt bà đỏ hoe, vì giận, mà là vì trong lòng mang oán hận.

 

Tôn Hòa nhịn nhịn, trừng mắt Hứa Trọng: "Năm đó nếu tại chú..."

 

"Nương t.ử!" Hứa đại ca mạnh mẽ ngắt lời, ôm lấy vai bà khẽ trấn an: "Bây giờ lúc tính sổ chuyện cũ, cứ quyết định xong chuyện của Vọng Dã ."

 

Họ Vọng Dã sống sung sướng, chỉ là trong nhà quá đông, ít ngày nữa còn nộp thuế .

 

Năm nay mưa gió quá dữ dội, ướt sũng hoa màu ngoài đồng.

 

Thu hoạch chẳng đáng là bao, bán cũng giá.

 

Hơn nữa Hứa Vọng Dã mười bốn tuổi , chỉ vài năm nữa là đến tuổi lập gia đình, lúc bỏ một bạc lớn để học, liệu thể học trò trống gì ?

 

Trong lòng Hứa Trọng cảm thấy hổ thẹn, tuy là do tiền gây họa, nhưng ông cũng mang ơn nhà đại ca ít.

 

Chẳng xa, mấy ngày mưa , cả nhà ông vẫn còn tá túc ở nhà đại ca, ăn uống ngủ nghỉ đều ở đó cả.

 

"Chuyện bạc tiền, ..."

 

"Được ." Hà Tú Vân đỡ Hứa Vọng Dã đang quỳ đất dậy, mặc kệ khác nghĩ gì, bà quyết định luôn: "Vọng Dã lòng cầu tiến như , chúng thể ngăn cản."

 

sang Hứa Trọng: "Chuyện bạc tiền cần chú lo, nhà đại ca tự thu vén góp nhặt chắc cũng đủ chút đỉnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-91-hien-tai-chi-con-con-duong-nay.html.]

Nếu đủ thì một chuyến sang thôn Sơn Nam hỏi mượn Văn Phong; hoặc đến thôn Cốc Vũ tìm Triều Tình, kiểu gì cũng cách thôi."

 

Hứa Quý liếc vợ , thấy nàng gật đầu bèn lập tức : "Hỏi con cũng , chúng con cũng để dành ít bạc."

 

Hà Tú Vân thèm để ý đến ông, bà hết đến khác xoa đầu Hứa Vọng Dã:

 

"Bất kể con thành tài , bạc mà cha con vay mượn khắp nơi, con đều trả. Cả món nợ ân tình với nhà Hứa Trọng, cũng trả."

 

Hứa Vọng Dã rưng rưng nước mắt, gật đầu thật mạnh.

 

Nửa canh giờ , Hứa Trọng dẫn theo Hứa Vọng Dã cùng bước lên con đường tiến về trấn Lâm Hải.

 

*

 

"Đồng ý ?"

 

Hứa Duyệt Hy chuyện cả nhà đồng ý cho Hứa Vọng Dã học thì chút kinh ngạc, nhưng nhanh gọi đại ca tới.

 

Ba tụ tập trong sân, bắt đầu bàn bạc đối sách.

 

"Cho dù phụ trúng tuyển nhà ăn Quan học thì cũng chỉ một suất, hơn nữa còn là suất học ở Tiểu học trai."

 

Hứa Duyệt Hy xoa cằm: "Tiểu học trai trực thuộc Quan học quy định rõ ràng, học t.ử lớn nhất quá mười bốn tuổi, đại ca thể con đường ."

 

Hứa Không Sơn lẳng lặng gật đầu: "Hay là, ..."

 

Hứa Duyệt Hy một câu từ chối: "Đi phu học, đại ca, chọn cái nào mà đúng ?"

 

Nghe thấy lời đe dọa trong câu của cô, Hứa Không Sơn đảo mắt một cái, đưa tay véo cái má trắng nõn của cô: "Muội đợi xong !"

 

"U u, buông tay !"

 

Hứa Không Sơn buông tay, sang bên trái thấy phụ và mẫu đang hóng mát nghỉ ngơi, sang bên thấy đang lật xem thảo d.ư.ợ.c:

 

"Không khi Quan học khai giảng đầu tháng mười sẽ tổ chức một cuộc khảo hạch để chiêu mộ thêm học t.ử ? Từ giờ đến đầu tháng mười vẫn còn mười mấy ngày, thừa thời gian để chuẩn ."

 

Hứa Duyệt Hy và Hứa Vọng Dã đồng thời về phía Hứa Không Sơn: "Ý của là..."

 

Hứa Ngưng Vân lật mặt khác cho đống thảo d.ư.ợ.c: "Đại ca tìm một vị Tú tài từng học ở Quan học, tranh thủ kỳ khảo hạch đột phá trọng điểm, nắm chắc việc học hành."

 

Hứa Không Sơn gật đầu lia lịa.

 

Hứa Duyệt Hy chớp chớp mắt, cũng phản đối.

 

-- Có phản đối cũng chẳng ích gì.

 

Bây giờ chỉ còn con đường thôi.

 

Ba khẩn trương đổi chủ đề, bàn xem vị Tú tài nào ở thôn Sơn Bắc từng học ở Quan học mà học phí cao.

 

Hứa Vọng Dã lặng lẽ trời: "Hoắc Tú tài khá phù hợp, nhưng tâm cao khí ngạo, nếu định tính của chúng , chẳng những ông đồng ý mà chừng còn mắng cho một trận."

 

"Vị Tú tài còn thì từng học ở Quan học, nhờ cưới vợ hiền, nhạc phụ nâng đỡ."

 

Hứa Duyệt Hy và Hứa Không Sơn .

 

Thế thì chẳng chỉ còn Lâm Tú tài, tức là cha của Lâm Lăng ?

 

Hứa Vọng Dã thấy sắc mặt hai khác lạ bèn bổ sung: "Tú tài ở trấn Lâm Hải vốn nhiều, thôn Sơn Bắc ba coi là nhiều .

 

Vừa tin cậy , thu phí ít một chút, thì chỉ Lâm Tú tài thôi."

 

Hứa Duyệt Hy bắt đầu cảm thấy may mắn vì hôm đến nhà Lâm Tú tài uống rượu gây chuyện gì.

 

Nếu còn bái sư vỡ lòng nhận mặt chữ ?

 

Người cầm chổi quét khỏi cửa bụng lắm .

 

Sau khi định phương hướng nỗ lực cho Hứa Không Sơn, Hứa Duyệt Hy sang hỏi Hứa Ngưng Vân: "Tỷ, mấy ngày nay tỷ ngày nào cũng đến y quán Tế Vân, bác sĩ Trì nhắc gì đến chuyện thu nhận đồ ?"

 

Hứa Ngưng Vân gật đầu: "Không những nhắc, mà còn cho bác sĩ Lưu nhắc đến, nhưng bà đối xử với tỷ , dạy tỷ nhận d.ư.ợ.c liệu, cho tỷ bên cạnh xem bà bắt mạch kê đơn."

 

Hứa Duyệt Hy lập tức bỏ rơi hai ca ca, bê ghế nhỏ xuống cạnh tỷ tỷ:

 

"Vậy tỷ nghĩ thế nào? Chúng còn trấn Lâm Hải..."

 

Hứa Vọng Dã một cái, nuốt ngược hai chữ 'hai năm' trong.

 

 

Loading...