Cả Nhà Xuyên Không Về Cổ Đại, Giữa Năm Đại Hạn Vừa Khai Hoang Làm Giàu - Chương 194: Trốn trên núi
Cập nhật lúc: 2026-04-14 08:22:57
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Châu rơi cảnh hỗn loạn. Tạ Thụy An tuy huyện nha nắm giữ đại quyền, nhưng y rõ một khi Tần Vương đ.á.n.h tới Từ Châu, dân chúng chắc chắn sẽ chịu tổn thất nặng nề.
Để giảm bớt tổn thất cho dân chúng, đồng thời cũng vì quá nhiều khẩn cầu, cửa thành vốn đóng c.h.ặ.t mở trong thời gian giới hạn, chỉ cho phép chứ cho phép , để những rời khỏi Từ Châu tới nơi khác thể nhanh ch.óng thoát khỏi chốn nguy hiểm .
Cùng lúc đó, Tạ Thụy An phi ngựa ngày đêm đưa thư cầu cứu đến phủ Tổng đốc. Y nắm binh quyền, trong tay chỉ đám hộ vệ nhà họ Tạ mang từ kinh thành theo, nhưng đám hộ vệ đó thể nào chống đỡ nổi đại quân mười vạn của Tần Vương.
Đồng thời, Tạ Thụy An cũng gửi tấu chương cung, hy vọng triều đình thể phái viện binh tới.
Dẫu Từ Châu cũng tiếp giáp với Ninh Châu - đất phong của Tần Vương, một khi Tần Vương phá Từ Châu, con đường tiến về phía Bắc của y sẽ như chẻ tre.
Tình hình trong thành mấy khả quan. Một vài đó chạy đến Hoang Sơn phát hiện cả ngôi làng núi chẳng còn lấy một bóng . Đám còn dám ở nữa, họ nghĩ đám dân tị nạn khó khăn lắm mới định cư ở Hoang Sơn mà còn dời nhà , thì chắc chắn nơi càng nguy hiểm hơn.
Thêm đó, họ cũng Hoang Sơn từng của Tần Vương, họ lo lắng nếu ở sẽ trở thành bia đỡ đạn cho binh lính Tần luyện đao luyện kiếm.
Thế là, đám vất vả lắm mới vượt qua ngày tuyết rơi dày đặc đến Hoang Sơn, tới nơi lập tức đầu trở về. Nhìn thấy chạy ngoài, họ cũng nhịn mà dẫn theo gia quyến, tay xách nách mang hành lý rời khỏi quê hương.
Tất nhiên, đa dân chúng vẫn chọn ở , cửa tiệm trong thành hầu như đều đóng cửa từ chối tiếp khách, ở nông thôn nhà cửa thì vội vã đưa già trẻ lớn bé trốn.
Còn đám Hoang Sơn lúc nhất thời chẳng nên thế nào cho .
Nếu cứ trốn núi, đợi của Tần Vương mới , thì ít nhất họ trốn mười ngày nửa tháng, đó là trường hợp lý tưởng nhất.
Vạn nhất Tần Vương cam tâm, tiếp tục phái binh lên núi lục soát kho báu mất, thì họ cũng trốn đến bao giờ.
Tuy trốn trong mật đạo mười ngày thành vấn đề, nhưng mười ngày thì ? Mọi ăn gì, uống gì? Ra ngoài kiếm ăn cũng an , vạn nhất phát hiện thì cả đám ở Hoang Sơn sẽ bắt gọn một mẻ.
nếu ở núi mà cùng xuống núi, thì chẳng khác nào tự nộp mạng, dù từ Ninh Châu đến Từ Châu, Hoang Sơn cũng là con đường tất yếu .
Sức lao động ở Hoang Sơn khó khăn lắm mới tránh đám Tần Vương bắt tráng đinh, nếu giờ xuống núi, ai Tần Vương ngang qua đây, thấy nhiều trai tráng khỏe mạnh bắt sung đội quân của y ?
Nhất là khi Tần Vương giờ đây là nghịch tặc, phạm tội c.h.é.m đầu, một khi thất bại, mạng của y chắc chắn giữ , vì thế khả năng cưỡng ép bắt lính là lớn.
Khi quyết định , đám theo thói quen về phía gia đình Tô Vãn Ca, hy vọng họ thể đưa lời khuyên thích hợp.
Tô Lập Quốc trong lòng chút dự định, nhưng ông cần bàn bạc với Tô Vãn Ca, dù đó lẽ cần đến Tô Vãn Ca sử dụng gian, lấy gạo tìm thấy trong mật thất cho ăn.
Chỉ là một khi dùng tới, nếu đây là vật tư Tần Vương giấu, Tô Lập Quốc lo lắng sẽ rước lấy phiền phức.
Vì , ông dám dễ dàng dự định cho .
Thế nên khi đến hỏi ý kiến, Tô Lập Quốc lái sang chuyện khác.
"Chúng hiện tại cũng thể ngoài, đồ ăn vẫn còn đủ cho mấy ngày nữa, chi bằng cứ đào nốt phần mật đạo thiện ."
Trước khi chọn địa điểm đào mật đạo, Tô Lập Quốc đều cho Tô Vãn Ca tham mưu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-xuyen-khong-ve-co-dai-giua-nam-dai-han-vua-khai-hoang-lam-giau/chuong-194-tron-tren-nui.html.]
Nói chính xác hơn là để Tô Vãn Ca thông qua công năng định vị của hệ thống gian, tìm những điểm thích hợp để đào mật đạo núi, tiết kiệm nhân lực tận dụng ưu thế địa lý tự nhiên.
Theo thông tin Tô Vãn Ca tra đó, phía đoạn mật đạo đào thông còn kết nối với một hang động khá lớn, đáy hang còn một con sông ngầm cực kỳ rộng lớn, thông với con sông phía Hoang Sơn.
Tô Lập Quốc nghĩ, đợi đào thông mật đạo, kết nối với hang động, lúc đó còn cơ hội xuống con sông ngầm bắt cá bắt tôm.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Những khác thấy Tô Lập Quốc cũng kế sách gì , trong lòng lo lắng thôi, thấy hiện tại gì cũng , dễ sinh suy nghĩ lung tung, chi bằng theo lời đề nghị của Tô Lập Quốc, cùng đào nốt mật đạo.
Như gian còn rộng rãi hơn chút, ở cũng thoải mái hơn.
Còn về phía Tô Vãn Ca, cũng tìm Tô Lập Quốc bàn bạc đối sách.
Khi Tô Lập Quốc kể cho Tô Vãn Ca ý nghĩ và nỗi lo của , Tô Vãn Ca thản nhiên lên tiếng: "Cha, đợi mật đạo đào thông sẽ một hang động ở đó ? Vậy chúng thể tranh thủ lúc đào thông, mang một ít gạo trong mật thất đặt trong hang động đó."
"Đến lúc đào thông thấy đồ trong hang, dù họ đoán đó là vật tư của Tần Vương thì cũng chẳng liên quan gì tới chúng , hơn nữa cũng ngốc, chắc chắn ai dám lung tung ngoài."
Tô Lập Quốc Tô Vãn Ca thì nhẹ nhõm hẳn, : "Vãn Vãn nhà chúng càng ngày càng thông minh ."
Trước Tô Lập Quốc chỉ nghĩ tới việc để Tô Vãn Ca lấy đồ ăn từ gian , quên mất họ thể tốn một chút công sức nào để giấu đồ , như khi phát hiện , sẽ hề gì liên quan tới họ.
Nói là , đêm đó, Tô Vãn Ca và Tô Lập Quốc thông qua công năng truyền tống cố định của gian, chuyển từ gian bốn năm trăm cân gạo tẻ cùng với hàng ngàn cân thóc.
Số lương thực đủ cho hơn hai trăm ở Hoang Sơn ăn trong mười mấy ngày, nếu tiết kiệm một chút, ăn trong nửa tháng cũng là thể.
Sau khi Tô Vãn Ca và Tô Lập Quốc chuẩn xong, ngày hôm đám vốn mang nặng tâm sự tiếp tục đào mật đạo, ngờ đào thông một hang động siêu lớn đợi sẵn họ.
Hơn nữa còn phát hiện đáy hang một con sông ngầm, trong sông loáng thoáng thấy cá tôm, điều khiến họ lập tức hưng phấn thôi.
Tất nhiên, điều khiến đám càng kích động hơn là phát hiện trong hang động nhiều gạo tẻ và thóc, đây chẳng khác nào buồn ngủ gặp chiếu manh.
Mọi đang lo lắng thể gì ăn, ngờ bất ngờ lương thực , giải quyết nỗi lo của .
Tô Lập Quốc còn cố vẻ mặt kinh ngạc, rằng ông trời đang giúp họ.
Những khác Hoang Sơn ngờ tới gạo là thủ b.út của Tô Lập Quốc và Tô Vãn Ca, nhưng họ vẫn nhịn mà cảm ơn Tô Lập Quốc.
Họ nếu Tô Lập Quốc khuyên tiếp tục đào mật đạo, họ cũng thể phát hiện ở đây hang động, càng phát hiện nhiều lương thực đến thế.
Còn về lương thực từ mà , đám gần như đều đoán là liên quan tới Tần Vương, nhưng một ai .
Cũng chính vì phát hiện , càng cảm thấy thể xuống núi, cứ luôn cảm thấy của Tần Vương còn Hoang Sơn.
Thế là quyết định sẽ ẩn nấp núi cho tới khi Từ Châu khôi phục bình yên.