Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều - Chương 133: Thỏa hiệp

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:20:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 133: Thỏa hiệp

Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种 

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

Tang Quyết và Giang Khắc thật sự quá giống .

Cả hai đều cố chấp, tàn bạo, vì đạt mục đích mà từ bất kỳ thủ đoạn nào.

Có lẽ đó chính là lý do vì Tang Quyết sẵn lòng giúp Giang Khắc.

Bởi gã , gã và là cùng một loại .

Đồ khốn!

Hạ Doanh đập mạnh xuống bàn, siết c.h.ặ.t nắm tay: “Đi xem.”

Hắn khiến Tang Quyết mở miệng.

Không thể chờ thêm nữa.

*

Tang Quyết chờ ngoài phòng sinh.

Vốn dĩ gã ở trong đó, nhưng bà đỡ và nha đẩy ngoài.

xông thẳng , phụ mẫu ngăn .

“Con đó gì?”

“Nam nhân phòng sinh là may mắn.”

“Con thê nhi con nó xảy chuyện ?”

. . .

những lời đó dọa đến khựng .

Chỉ thể nóng như lửa đốt chờ bên ngoài.

Lúc thì qua , lúc thì chắp tay cầu trời.

“Người đang , trời đang .”

Hạ Doanh bước đến.

Mọi đều quỳ xuống.

Bao gồm cả Tang Quyết.

Hạ Doanh khinh thường xuống gã, tiếp tục :

“Vì để ông trời bố thí cho ngươi một chút phúc phần, Tang Quyết, cho , tỷ tỷ ngươi ở ?”

Tang Quyết cúi đầu, vẫn cố chấp:

“Ta , Hoàng thượng g.i.ế.c .”

“Hắn” , chính là chỉ Úc Bạc Xuyên bên cạnh.

Dường như chuyện đều bắt nguồn từ y.

Nếu y c.h.ế.t trong đợt loạn quân năm đó, dù Tố Hề khôi phục ký ức, cũng sẽ vì y mà sống c.h.ế.t màng.

Huống hồ y vốn là dư đảng phản quân!

Đáng c.h.ế.t!

thể g.i.ế.c!

“Tang Quyết, con của ngươi sắp đời, ngươi xác định vì nó mà tạo thêm một mạng sát nghiệp ? Hoặc là hai? Người ngươi yêu sinh xong, yêu c.h.ế.t . . . e rằng cũng chẳng sống nữa .”

“Ngươi đừng lời dọa !”

“Tang Quyết, trẫm dọa , trong lòng ngươi tự rõ. Đừng chấp mê bất ngộ nữa. Trẫm hứa, chỉ cần ngươi tung tích của họ, sẽ truy cứu tội của ngươi.”

Hắn đang dụ dỗ.

Tang Quyết cũng , nhưng còn lựa chọn nào khác.

“Đợi thêm chút.”

về phía phòng sinh, cuối cùng thỏa hiệp:

“Đợi bọn họ bình an.”

Hạ Doanh ở chờ cùng gã.

Tố Hề khó sinh, mất tròn ba canh giờ, mới sinh một bé gái, bản cũng kiệt sức mà ngất .

“Chúc mừng chúc mừng, là một thiên kim.”

Khi bà đỡ bế đứa bé câu đó, sắc mặt phụ mẫu nhà họ Tang lập tức đổi.

Họ vẫn tưởng là nhi t.ử.

Kết quả là nữ nhi.

Tư tưởng trọng nam khinh nữ khiến họ chỉ liếc một cái , ngay cả bế cũng .

Tang Quyết cũng bế, trực tiếp đẩy cửa bước phòng sinh.

So với đứa trẻ, gã càng xác nhận Tố Hề an .

“Cái . . . cái . . .”

Bà đỡ bế đứa bé, trái , khó xử giao cho ai.

“U oa oa!”

Tiếng của đứa bé ch.ói tai.

Bà đỡ dỗ một lúc cũng : “Chuyện , lão gia, phu nhân, chắc đứa bé đói , chuẩn nhũ mẫu ?”

Tang mẫu gật đầu, sang sai nha gọi nhũ mẫu.

Bà đỡ định bế đứa bé trong. . .

Hạ Doanh đưa tay :

“Đưa cho .”

Hắn bỗng đứa bé một cái.

Đứa bé nhăn nhúm, , lúc càng , nhưng lòng Hạ Doanh, kỳ lạ mà nín .

“Xem đứa bé duyên với Hoàng thượng.”

Bà đỡ lấy lòng.

Và lấy lòng thành công.

“Người , trọng thưởng. Tất cả những tham gia đỡ đẻ, mỗi thưởng mười lượng vàng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nuoc-cau-ta-sinh-nhai-con-cho-hoang-de-benh-kieu/chuong-133-thoa-hiep.html.]

“Tạ ơn Hoàng thượng.”

Bà đỡ khép miệng.

Hạ Doanh cũng :

“Đây là chất nữ của A Yên.”

Nghĩ đến tầng quan hệ huyết thống , đứa bé cũng khác :

“Đặt tên là Tang Duyên. Nhũ danh là Đoàn Viên.”

Gửi gắm hy vọng của .

Mong họ sớm ngày đoàn viên.

“Tạ Hoàng thượng ban tên.”

Tang Khôn vội quỳ xuống tạ ơn.

Hạ Doanh thấy họ coi trọng đứa chất nữ , liền nâng giọng, lạnh lùng : “Đã trẫm ban tên, các ngươi chăm sóc cho cẩn thận, sơ suất. Nếu sai sót gì, cái đầu cổ cũng cần giữ nữa.”

“Vâng.”

Tang Không lên tiếng đáp, còn đưa tay bế đứa chất nữ của ,òm.

Ông ngờ chất nữ của lọt mắt Hoàng đế.

Hạ Doanh đưa đứa bé cho Tang Khôn, cho gọi Tang Quyết .

“Bây giờ, ngươi thể chứ?”

Giọng bình tĩnh đến lạnh lẽo, mang chút cảm xúc nào.

Xưa nay từng ai dám thách thức sự kiên nhẫn của đến như .

Hắn nghĩ, nếu Tang Quyết còn tiếp tục kéo dài thời gian, thì cứ g.i.ế.c hết thôi.

May mà Tang Quyết điều, mở miệng : “Phía bắc chiến loạn, phía nam chỉ là màn che mắt của , phía tây núi non trùng điệp, giao thông bất tiện, chỉ phía đông, gần biển hỗn loạn, cá rồng lẫn lộn, thích hợp nhất để ẩn . Vì , suy đoán sẽ đến phía đông Toàn Châu.”

“Chỉ là suy đoán?”

Hạ Doanh nhíu mày, vui: “Trẫm kết quả chắc chắn.”

Tang Quyết : “Không chắc chắn. Từ đầu đến cuối, từng trực tiếp bàn bạc mưu tính gì với Giang Khắc. Ta chỉ là. . . khi phát hiện gì, ngăn cản, thậm chí còn giúp chút việc nhỏ, giải quyết đám ám vệ .”

Lúc gã cũng nghĩ Giang Khắc thể thành công.

vận khí của Giang Khắc thật sự quá , thành công thật.

Hạ Doanh Tang Quyết chính miệng thừa nhận chuyện, tức đến mức đá mạnh vai gã, quát: “Ngươi nhất nên cầu cho suy đoán của ích!”

Nếu Toàn Châu ?

Trời đất bao la thế , tìm nàng?

*

Toàn Châu

Chỉ một đêm, thành giới nghiêm.

Quan đầu Toàn Châu là Cao Văn Lượng đích dẫn binh gia nhập đội tìm kiếm.

“Đối chiếu hộ tịch, những Toàn Châu trong nửa tháng gần đây, bất kể nam nữ già trẻ, đều tra xét bộ.”

“Rõ!”

“Nhà dân, khách điếm, nơi cho thuê trọ, bỏ sót.”

“Rõ!”

Đám binh sĩ đồng thanh đáp, tiếng vang vô cùng lớn.

Cao Văn Lượng lưng ngựa cao lớn, hài lòng hết thảy, đó giơ tay phất một cái.

Binh lính lập tức chia thành nhiều đội, cầm đuốc như những dòng lửa đỏ, tràn khắp các con phố lớn nhỏ của Toàn Châu.

“Rầm rầm rầm!”

Bọn họ gõ cửa cực nhanh, cực gấp.

Cửa mở liền xông , cầm hộ tịch cùng chân dung Tang Yên đối chiếu kiểm tra.

*

Tang Yên đang ngủ.

Giang Khắc cũng .

Hai ôm c.h.ặ.t lấy mà ngủ, trông như một đôi phu thê ân ái.

Cho đến khi tiếng đập cửa vang lên dữ dội.

Giang Khắc lập tức tỉnh giấc, đầy vẻ cảnh giác, bật dậy, chạm tay thanh kiếm.

“Ai?”

Gã siết c.h.ặ.t chuôi kiếm, chuẩn một đòn lấy mạng.

“Là .”

Bên ngoài vang lên giọng của Đàm Vân Gián.

Giang Khắc thở phào, thắp đèn lên: “Vào .”

Đàm Vân Gián bước , vẻ mặt lạnh lùng : “Mau thu dọn đồ đạc . Hoàng thượng phái tìm đến đây .”

“Cái gì?”

Giang Khắc đầy vẻ khó tin: “Sao thể? Đột ngột như ? Chẳng lẽ ngươi. . .”

Gã nghi ngờ tới Đàm Vân Gián, ngay đó thanh kiếm trong tay đ.â.m thẳng tim đối phương.

Đàm Vân Gián vội nghiêng tránh, tức đến c.h.ử.i lớn: “Giang Khắc, đầu ngươi ch.ó gặm ? Nếu là tiết lộ, ngươi sớm bắt! Thậm chí ngay từ lúc ngươi g.i.ế.c tên thương nhân , thể đưa nàng về hoàng thành !”

Giang Khắc: “. . .”

Lời lý.

Là gã quá quan tâm nên khắc loạn.

“Cái đó. . . xin , phản ứng theo bản năng thôi. . .”

“Ngươi là đồ ngu!”

Tim Đàm Vân Gián gã “đâm” cho tổn thương, vốn còn giúp, giờ cũng chẳng còn tâm trạng.

“Ta đang uống rượu mái Minh Nguyệt lâu thì thấy Cao Văn Lượng dẫn binh lục soát khắp thành. Ta lòng tới báo tin, ngươi . Đồ sói mắt trắng vô lương tâm! Tự lo lấy !”

Nói xong liền bỏ .

Giang Khắc vội kéo y , lấy lòng: “Đàm , , Đàm ca, giúp một chuyện. . .”

Lời còn dứt, lầu vang lên tiếng đập cửa “rầm rầm”.

Kèm theo tiếng quát: “Mở cửa! Kiểm tra theo lệ!”

Loading...