Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều - Chương 134: Có tin tức
Cập nhật lúc: 2026-05-09 22:04:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 134: Có tin tức
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
Người truy lùng bọn họ tới quá nhanh.
“Cứu mạng, cứu. . .”
Tang Yên kích động hét lớn, nhưng mới thốt ba chữ Giang Khắc bịt c.h.ặ.t miệng.
Nàng bỏ cuộc, hung hăng c.ắ.n lên tay gã.
Răng nàng sắc nhọn, tay gã lập tức rịn m.á.u.
Giang Khắc đau đến hít khí lạnh, điểm huyệt câm của nàng, nhưng vẫn buông tay, tiếp tục bịt miệng nàng.
Tang Yên hô hấp khó khăn, mặt đỏ bừng lên.
Vẫn là Đàm Vân Gián phát hiện , kịp thời kéo tay Giang Khắc , quát thấp: “Ngươi điên ? Suýt nữa bóp c.h.ế.t nàng !”
“Khụ khụ khụ!”
Tang Yên hít khí, lập tức thở dốc, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống.
Lúc Giang Khắc mới nhận thất thủ, đau lòng vô cùng, vội vàng xin : “Xin , A Yên, cố ý, nàng thương.”
Gã đỡ nàng dậy, giúp nàng thuận khí.
Tang Yên đầy vẻ kinh hãi, nước mắt ngừng rơi.
Vừa nàng thật sự suýt gã cho nghẹt c.h.ế.t.
“Được , còn lề mề nữa thì lục soát tới nơi .”
Đàm Vân Gián nổi nữa, cảm thấy Giang Khắc vài lúc thật sự đáng tin.
Giờ là lúc thương hương tiếc ngọc ?
Giang Khắc nhắc mới hồn, hỏi: “Giờ ?”
“Lập tức biển. Ta sẽ giả các ngươi. Ở cửa sẵn xe ngựa.”
Đàm Vân Gián kéo một chiếc váy của Tang Yên nhét chăn, đó cuộn chăn , phủ vải đen lên xuống lầu.
Giang Khắc hiểu ý y, lập tức phối hợp. Trong lúc Đàm Vân Gián giao đấu với binh lính lầu, gã ôm Tang Yên rời bằng cửa .
Ở cửa quả nhiên xe ngựa.
Trên xe còn đồ ăn, ngân lượng và các vật tư khác.
Giang Khắc ngờ Đàm Vân Gián chuẩn chu đến , trong lòng lúc thật sự cảm kích y.
Nếu y báo tin, giờ chắc gã bắt .
“A Yên, chúng lập tức biển, nàng đừng sợ nhé.”
Giang Khắc đặt nàng xe ngựa, xong liền đ.á.n.h xe rời .
Tang Yên trong cỗ xe xóc nảy, tuyệt vọng rơi nước mắt.
Làm đây?
Nàng sắp bỏ lỡ cơ hội chạy thoát nữa ?
Hạ Doanh, Hạ Doanh. . .
*
Hạ Doanh nhận thư bồ câu đưa tin, ở Toàn Châu phát hiện tung tích của Tang Yên, nhưng đáng tiếc vẫn tìm .
Lần thật sự yên nổi nữa.
Lập tức chỉnh đốn binh mã, đích đến Toàn Châu.
Toàn Châu gần biển.
Hạ Doanh trường kỷ trong phủ nha quan châu, bản đồ địa phương Toàn Châu, chỉ cửa biển : “Các ngươi nhiều ngày như vẫn tìm , chỉ thể là khơi. Có phái tìm kiếm biển ?”
Cao Văn Lượng lau mồ hôi lạnh, run giọng đáp: “Đã phái . Chỉ là thuyền bè biển qua quá nhiều, e rằng . . . e rằng sẽ mất chút thời gian.”
“Đương nhiên mất thời gian.”
Hạ Doanh coi như hài lòng với cách của Cao Văn Lượng, ít nhất y cung cấp đầu mối tìm kiếm.
Hắn chờ quá lâu, yêu cầu cũng hạ thấp hết đến khác, giờ chỉ cần tin tức thôi cũng đủ khiến cảm kích .
“Dụng tâm thêm chút . Cao gia các ngươi thời Tổ Đế cũng từng là trọng thần trong kinh.”
Hắn sẽ ban thưởng cho y.
bây giờ.
Cao Văn Lượng hiểu ý Hoàng đế, kích động quỳ xuống: “Thần nhất định sẽ tìm nương nương về cho Hoàng thượng!”
Hạ Doanh gật đầu, dậy thở dài: “Đưa trẫm đến nơi phát hiện tung tích nàng .”
“Vâng.”
Cao Văn Lượng dẫn Hoàng đế đến khách điếm Toàn Hòa.
Vừa nhỏ giọng thuật tình hình hôm đó: “Tối , khi chúng thần lục soát đến khách điếm Toàn Hòa, liền thấy một hắc y hiệp khách vác chăn chạy ngoài. Kiếm thuật y cực cao, đả thương nhiều của chúng thần. Chúng thần đuổi lâu vẫn bắt , nhưng cũng b.ắ.n thương chân y. Nghĩ y nhất định dùng t.h.u.ố.c nên cho canh khắp các tiệm t.h.u.ố.c . . .”
Hạ Doanh im lặng , tưởng tượng khung cảnh , giống như bọn họ, cho rằng cuốn trong chăn chính là Tang Yên.
A Yên của . . .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nuoc-cau-ta-sinh-nhai-con-cho-hoang-de-benh-kieu/chuong-134-co-tin-tuc.html.]
“Gọi trong khách điếm đến đây.”
“Vâng.”
Sau khi xác định ở khách điếm Toàn Hòa, Cao Văn Lượng lập tức giam giữ bộ trong khách điếm.
Bao gồm cả khách trọ.
Bất kể họ chuyện , chắc chắn đều từng gặp nương nương, mà vì danh tiếng của nương nương, cũng thể thả họ ngoài.
“Đi, đưa tất cả những từng gặp nương nương tới đây. Hoàng thượng hỏi chuyện.”
Hắn dặn cận vệ bên cạnh.
Hạ Doanh thì đẩy cửa bước phòng.
Bên trong vẫn giữ nguyên dáng vẻ khi Giang Khắc bọn họ rời .
Vì quá vội nên nhiều quần áo, trang sức đều mang theo.
Hắn xuống giường, thấy ga trải giường nhăn nhúm vài sợi tóc đen dài, liền nhặt lên, từng sợi từng sợi đặt lòng bàn tay, cuối cùng siết c.h.ặ.t .
Bùi Mộ Dương thấy , đúng lúc đưa tới một cái túi thơm.
Y sớm phát hiện Hoàng đế sở thích sưu tầm, đặc biệt là những thứ liên quan đến nương nương.
Quả nhiên, hoàng đế nhận lấy túi thơm, bỏ tóc , còn cúi xuống nhặt tóc khắp giường.
Cao Văn Lượng cũng mặt, mà trợn mắt há mồm.
Bùi Mộ Dương thấy ánh mắt đúng mực, liếc một cái: còn ?
Cao Văn Lượng nhận ám hiệu, lập tức lấy lòng, vội dời mắt, gãi trán sờ mũi, trong lòng cảm thán: Hoàng thượng . . . chẳng lẽ mắc bệnh ? Tương tư đến tận xương cốt ? Lại chuyện thế !
Hạ Doanh cuối cùng cũng nhặt xong tóc của Tang Yên.
Hắn bỏ n.g.ự.c áo, nhắm mắt , như thể vẫn thể cảm nhận cảm giác tóc nàng lướt qua mặt .
Đáng tiếc, đó là chuyện từ lâu .
“Cốc cốc!”
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân nặng nề.
Ngay đó bẩm báo: “Hoàng thượng, Cao đại nhân, những trong khách điếm từng gặp nương nương đều đưa tới.”
Cao Văn Lượng , Hoàng đế một cái, ngầm cho phép, liền sang cửa, gật đầu lệnh: “Cho .”
Những run rẩy bước .
Họ đều là dân thường, giam trong ngục mấy ngày mà phạm tội gì, sợ hãi vô cùng.
“Hoàng thượng, thảo dân gì cả.”
“Hoàng thượng, thảo dân cũng , thảo dân đến gà còn từng g.i.ế.c, , đến sâu cũng từng g.i.ế.c, xin Hoàng thượng minh giám!”
“Hoàng thượng, thảo dân—”
. . .
Họ quỳ xuống lóc, tranh thanh minh bản vô tội.
Khung cảnh cực kỳ ồn ào.
Hạ Doanh nhíu mày: “Im lặng.”
Cả phòng lập tức yên tĩnh.
Bọn họ nghẹn ngào ngậm miệng.
Hạ Doanh tiếp tục: “Trẫm g.i.ế.c các ngươi. Gọi các ngươi tới chỉ là hỏi tình hình của ở căn phòng .”
Lời dứt, họ , dám .
Bọn họ chính vì những trong căn phòng mà bỏ tù.
Ai những đó là tội phạm quý nhân, nhất là còn liên quan đến Hoàng đế, lỡ sai một câu thì khi tru di cửu tộc.
Hạ Doanh sự do dự của họ, mỉm ôn hòa: “Cứ mạnh dạn thật. Trẫm sẽ g.i.ế.c các ngươi. Trẫm kim khẩu ngọc ngôn, nhất ngôn cửu đỉnh. nếu các ngươi cố tình giấu giếm . . . thì đừng trách trẫm vô tình.”
Hắn ân uy.
Những mới chần chừ lên tiếng:
“Ta gặp vài , cô nương hình như là câm, cũng bất tiện, suốt ngày giường.”
“Không đúng, đúng, ngươi nhầm , nàng mà, còn thấy nam nhân dẫn nàng ngoài dạo phố nữa.”
“ , cũng thấy.”
“Thật hình như từng nàng chuyện.”
“Tóm là kỳ quái.”
“Nam nhân cũng lạ, cả ngày chẳng gì, chỉ ru rú trong phòng, chẳng gì . . .”
. . .
Câu “cả ngày chỉ ru rú trong phòng, chẳng gì” thật sự quá kích thích .
Hạ Doanh siết c.h.ặ.t nắm tay, sắc mặt lạnh cứng, mắt đỏ lên, nghiến răng nghiến lợi:
Giang Khắc!
Cướp vợ trẫm, nhục trẫm yêu . . .
Đợi trẫm tìm ngươi, nhất định sẽ đem ngươi thiên đao vạn quả, lăng trì xử t.ử!