Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều - Chương 98: Nồng nhiệt
Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:54:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 98: Nồng nhiệt
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
Tang Yên từng nghĩ tới vấn đề .
Nàng tin phẩm hạnh và định lực của Hạ Doanh.
Nữ nhân bình thường dễ gì lay động .
Nếu thật sự lay động , cũng chứng tỏ phu quân của nàng.
Nàng thậm chí còn cảm ơn đối phương.
“Trở về thôi.”
Nàng Long Thiền tự.
Trước cửa phòng, gặp một tiểu sa di.
Tiểu sa di đầu tròn trọc lóc, gương mặt cũng tròn trịa, đôi mắt sáng như nước: “Tang thí chủ, một vị là Bùi thí chủ gặp cô.”
Tang Yên lập tức nghĩ đến Bùi Mộ Dương, còn đoán ý định của .
Chuyện dễ xử lý.
Hạ Doanh nghi ngờ lòng trung thành của gã, mà nàng cũng thấu con gã.
Người như , ai dám giữ bên cạnh mà dùng?
Nghĩ thì nghĩ thế, nàng vẫn gặp gã một .
Bùi Mộ Dương đang lạy Phật ở chính điện.
Gã cầu mong thể ở trong cung.
Theo tiếng bước chân dần tới gần, gã , vị “Phật” mà thực sự nên cầu, đến.
“Nô tài tham kiến Tang chủ t.ử.”
Gã quỳ xuống xoay về phía Tang Yên, dập đầu thật mạnh.
Tang Yên thẳng vấn đề: “Chuyện của ngươi, hoàng thượng với . Điều thể đáp ứng, cũng là điều thể đáp ứng. Những thứ khác, thật xin , bất lực.”
“Tang chủ t.ử, nô tài cũng khó khác, nhưng nô tài thật sự tuyệt đối trung thành với Hoàng thượng. Nô tài từ nhỏ sống trong hoàng cung, hoàng cung chính là nhà của nô tài. Nô tài còn là chỉnh, bên ngoài cung chỗ dung cho nô tài.”
Bùi Mộ Dương vẻ mặt chân thành, đôi mắt rưng rưng ánh giọt lệ : “Nô tài từ nhỏ vì Bùi Trinh mà chịu đủ khổ sở, nay vì ông mà mất thánh tâm, thật sự cam lòng.”
Tang Yên khuyên nhủ: “Phúc họa tương y, bĩ cực thái lai [1], suy nghĩ của ngươi đừng quá phiến diện. Ngươi thử đổi góc độ xem, chẳng lẽ ngươi nô tài cả đời ? Ngươi còn trẻ, thể ngoài xông pha một phen sự nghiệp. Đừng để sự trọn vẹn của thể trói buộc ngươi.”
[1]福祸相依,否极泰来: là thành ngữ Hán cổ, mang ý nghĩa về quy luật biến đổi của đời , họa phúc luân phiên, bĩ cực thái lai. Trong họa phúc, trong phúc ẩn họa; khi gian nan đến tận cùng, ắt sẽ chuyển sang hanh thông.
Nàng cũng đồng cảm với những như thái giám.
Phật gia , chúng sinh đều khổ, mỗi đều tự tu nghiệp của , nàng cũng thể can thiệp quá nhiều.
Bùi Mộ Dương : “ nô tài chỉ ở bên cạnh Hoàng thượng. Mong Tang chủ t.ử thành cho nô tài.”
Tang Yên: “ . . . ”
Nàng coi hoàng cung là l.ồ.ng giam, liều mạng chui .
“Nếu Tang chủ t.ử lo nô tài gây bất lợi cho hoàng thượng, nô tài thể thề độc.”
Bùi Mộ Dương giơ tay thề: “Ta, Bùi Mộ Dương, sinh ngày X tháng X năm X lúc XXX, nếu nửa điểm bất kính, bất lợi với Hoàng thượng, thì cửa sét đ.á.n.h c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể linh cẩu xé xác.”
Tang Yên: “ . . . ”
Chuyện chút khó xử .
Không lời thề nào cũng giải quyết vấn đề.
“Ngươi để nghĩ xem. Làm thuyết phục Hoàng thượng.”
Nàng dùng kế kéo dài thời gian.
Bùi Mộ Dương : “Vậy nô tài sẽ ở cùng lễ Phật.”
Tang Yên: “ . . . ”
Nàng thật sự cảm ơn gã.
Khoan .
Có lẽ để gã cùng lễ Phật, cũng thể đổi suy nghĩ?
Vì , nàng tìm Nhất Huyền đại sư, nhờ ông khuyên giải vài điều cho gã.
còn kịp thấy kết quả, Hạ Doanh chạy tới ngay trong đêm .
Hạ Doanh tin Bùi Mộ Dương rời cung đến Long Thiền tự, liền cưỡi ngựa suốt đêm chạy đến.
Hắn thể yên tâm về an nguy của Tang Yên.
Tang Yên thấy , cũng hiểu tâm tư của .
Khi ôm c.h.ặ.t lòng, hiểu nàng đặc biệt cảm động, đầu tiên cảm nhận tình cảm của Hạ Doanh sâu đậm và nồng nhiệt đến thế.
“Tang Yên, nàng chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nuoc-cau-ta-sinh-nhai-con-cho-hoang-de-benh-kieu/chuong-98-nong-nhiet.html.]
“Cái tên Bùi Mộ Dương đáng c.h.ế.t !”
Hắn tức giận mắng nhỏ.
Ngay đó liền thấy Bùi Mộ Dương xách đèn vội vã chạy tới ánh trăng: “Nô tài tham kiến Hoàng thượng.”
Hạ Doanh thấy gã, mặt lạnh , một cước đá thẳng n.g.ự.c gã: “Trẫm , ngươi gì, trẫm đều tận lực cho ngươi! Kết quả ngươi điều, chạy tới nơi ! Ngươi tưởng nàng cầu tình, trẫm sẽ giữ ngươi ? Mộng tưởng hão huyền!”
Hiện tại, chỉ hận thể g.i.ế.c gã.
Nếu gã dám ý đồ với Tang Yên, nhất định lấy mạng ch.ó của gã!
Bùi Mộ Dương đá một cước, ngã mạnh xuống đất, phun một ngụm m.á.u, nhưng gã kêu đau, mà bò dậy quỳ mặt Hạ Doanh, lóc : “Hoàng thượng, nô tài tuyệt đối hai lòng, nô tài chỉ ở bên cạnh . Hoàng thượng, nô tài tuyệt đối sẽ hại Tang chủ t.ử. Hoàng thượng. . .”
Gã t.h.ả.m thiết, nước mũi cũng sắp thổi thành bong bóng.
Hạ Doanh mà ghét bỏ: “Cút sang một bên!”
Bùi Mộ Dương đáp một tiếng “”, chạy sang một bên quỳ, tiếp tục .
Tang Yên mà bất lực: “Có chuyện gì thì cho đàng hoàng, động thủ?”
Hạ Doanh giang tay: “Ta động tay.”
Tang Yên: “ . . . ”
Được , động tay, mà động chân.
động chân còn nặng hơn.
“Ngươi đá gã thương .”
“Gã đáng !”
“ . . . cũng đến mức đó.”
Nàng bảo Bùi Mộ Dương dậy, tìm Nhất Huyền đại sư xem thương thế , kéo Hạ Doanh về phòng ở tạm một đêm.
Trong phòng
Dạ minh châu chiếu sáng một vùng.
Tang Yên ấn xuống ghế, rót cho một chén : “Uống chút nước, hạ hỏa .”
Nàng thấy mặt còn một lớp mồ hôi mỏng, liền lấy khăn tay lau giúp: “Muộn thế còn tới, đường nguy hiểm lắm.”
“Đều tại Bùi Mộ Dương.”
Hạ Doanh kéo nàng lên đùi, cảm nhận sự chân thật khi nàng ở trong lòng , cằm tựa lên vai nàng : “Nàng , suốt dọc đường lo lắng thế nào, chỉ sợ gã hại nàng.”
Tang Yên điều đó, mỉm dịu dàng: “Có gì mà sợ? Ngươi sắp xếp ám vệ , còn yên tâm ?”
Hạ Doanh ôm c.h.ặ.t nàng, giọng đầy vô lý: “Dù tận mắt thấy, vẫn yên tâm.”
Vừa dứt lời, môi chặn .
Hạ Doanh quá mức kinh ngạc, quyền chủ động nàng cướp mất.
Tang Yên hôn một lúc lâu, mới lưu luyến buông , hỏi: “Bây giờ yên tâm ?”
Hạ Doanh gật đầu: “Yên tâm .”
Nàng ở trong lòng , ở nơi chạm tay là tới, mềm mại mà chân thực.
Giống như một giấc mộng .
Hắn thỏa mãn, nhưng vẫn hiểu: “Nàng đây là nơi thanh tịnh của Phật môn ?”
Tang Yên : “Ngươi cũng Phật tổ vui khi thấy hữu tình thành quyến thuộc ?”
Nói xong, nàng hôn .
Tình đến nồng đậm, gần như phát triển thêm.
Tang Yên cũng từ chối.
Hạ Doanh dừng , cố nhẫn nhịn : “Nơi quá đơn sơ. Lần đầu của chúng thể qua loa như . Đợi đại hôn . Trẫm về sẽ sắp xếp ngay lập tức.”
Tang Yên: “ . . . ”
Nàng cũng đến mức vội vàng như .
Nếu nhịn .
Hạ Doanh buông nàng , lau mồ hôi mặt, uống liền hai ngụm lạnh.
Tang Yên thấy tự khổ , nhưng cũng thấy đau lòng , cố gắng đổi đề tài: “Chuyện của nữ t.ử , tra rõ ?”
“Tạ Toại còn đang điều tra. Không vội.”
“Còn nữ t.ử đó?”
“Đã giao cho Tạ Toại an trí cẩn thận. Không nàng ? Giao cho chăm sóc.”
“Ừm.”
Nàng yên tâm, trêu : “Hoàng thượng, chỉ chút động tĩnh, căng thẳng như . Nếu một ngày thật sự biến mất, sẽ ?”
Hạ Doanh xong nhíu mày: “A Yên, đừng những lời xui xẻo như .”
Lúc , tình cảm của họ đang , vẫn rằng một ngày nào đó trong tương , nàng thật sự sẽ biến mất . . .