Từ khoảnh khắc bàn tay hạ xuống.
Đây định sẵn là một buổi sáng hề bình thường.
Cô hết đến khác phát ám hiệu với Mặc Tư.
Cô là trong lòng của .
Trong cảnh như , đối mặt với sự trêu chọc của trong lòng mà vẫn thể yên đổi sắc, vững như Thái Sơn, thì còn là ?
Mặc Tư động đậy.
Anh nhanh ch.óng vươn tay kẹp c.h.ặ.t lấy cổ tay Thu Thu, trong ánh mắt lóe lên nhiều cảm xúc phức tạp: “Em em đang gì ?”
Thu Thu nghiêng đầu, mỉm : “Em chứ.”
Đáp xong chữ "", cô thậm chí còn kiễng chân lên, nhẹ nhàng ba chữ bên tai Mặc Tư.
Khoảnh khắc đó, ngọn lửa đều bắt đầu bùng cháy dữ dội.
Lý trí trong chốc lát d.ụ.c vọng gặm nhấm sạch sẽ.
Đích đến của cũng từ tủ quần áo biến thành chiếc giường.
Sự mềm mại đè xuống, bộ đồ ngủ gấu trúc dần biến mất, mái tóc dài của cô quấn quýt nơi đầu ngón tay .
Giống như một ngọn đuốc rực cháy vô tận, cọ xát, thở dốc truyền sự cuồng nhiệt cho Thu Thu, đây là 1 ngày mong đợi, ai kháng cự, trong lòng tràn ngập niềm vui sướng —
Cô đón lấy ngọn đuốc rực lửa, thiêu rụi những cảm xúc thăng trầm trong ngọn lửa , ngọn lửa nhấp nhô lên xuống!
Giai điệu trầm thấp vang lên.
Tất cả những điều đến quá bất ngờ, nhưng mạc danh kỳ diệu hợp tình hợp lý.
Tóm , gấu trúc lăn lộn, và ngừng phát tiếng kêu "chít chít chít chít".
...
Buổi trưa.
Người ham ngủ cuối cùng cũng mở mắt .
Mặc Tư cuối cùng cũng mặc xong quần áo, mặc áo sơ mi và quần tây trong tủ, thậm chí còn thắt cả cà vạt, trong phòng, thu dọn gọn gàng những thứ kỳ cục.
Vuốt phẳng chăn mền, vứt hết quần áo sàn , t.h.ả.m bẩn , cũng gọi robot quản gia đến, mà nhẫn nại tự tay.
Khó khăn lắm mới dọn dẹp xong phòng ngủ, là 1 giờ chiều.
Theo thời gian thông thường mà tính, bây giờ đáng lẽ là giờ ăn trưa .
mà, đầu bếp mệt , đầu bếp vẫn đang nghỉ ngơi.
Mặc Tư suy nghĩ một chút, mở màn hình chiếu khổng lồ lên, để vài dòng chữ đó, đó vội vàng xuống bếp ở tầng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-tinh-te-deu-xep-hang-cho-ta-livestream-my-thuc/chuong-933-buoi-sang-ngap-tran-anh-nang-cot-truyen-chinh.html.]
-
Hai tiếng khi Mặc Tư tỉnh dậy, Thu Thu cũng tỉnh.
Rất hiếm khi cô lập tức dậy, mà cuộn tròn trong chăn bắt đầu trầm tư.
Ừm...
Ừm.
Ừm!
Cảm giác cưỡi gấu trúc bất ngờ cũng tồi nhỉ.
Đây chính là Cơ giáp Đơn binh hoan nghênh thị trường hôn nhân .
Không tồi.
Chỉ là tốn sức .
Ngáp một cái, tìm bộ quần áo hôm qua của ở bên cạnh mặc , Thu Thu phát hiện lời nhắn của Mặc Tư.
[Em tỉnh ? Tỉnh thì gửi tin nhắn cho , đang nấu ăn ở nhà.]
Ồ, còn nấu ăn nữa.
Thu Thu gửi tin nhắn cho Mặc Tư, lầu lầu, chẳng chỉ cách một cái cầu thang thôi , còn gọi lên gì...
Gọi lên bế cô xuống ?
Phụt, chính suy nghĩ của chọc , Giang Thu Thu xoa xoa cái eo già cỗi, mở cửa phòng, từng bước từng bước ngoài.
Mặc dù ở lầu, nhưng trong khí thoang thoảng mùi thơm của thức ăn .
Tài nấu nướng của dường như tiến bộ thêm một chút.
Tò mò men theo cầu thang xuống, lúc bước bước đầu tiên chân quả thực nhũn , nhưng bám tay vịn, nhanh thích ứng .
Giày giẫm lên cầu thang, phát tiếng động nhè nhẹ.
Rất nhanh, cuối cầu thang xuất hiện một đàn ông cực kỳ cao lớn.
Anh giống như một cơn gió chạy lên, trong mắt lóe lên ánh sáng khác biệt so với đây: “Sao em gửi tin nhắn cho ?”
Giọng điệu còn mang theo chút dò hỏi.
Thu Thu: “Đoạn đường ngắn thế , em thể tự mà.”
“Không .”
“Anh đưa em xuống.”
Sau đó liền với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bưng tai, bế bổng Thu Thu lên kiểu công chúa, bình bịch xuống lầu.