Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không - Chương 152: Ma khí tái hiện sòng bạc

Cập nhật lúc: 2026-05-04 23:37:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khóe môi mím c.h.ặ.t, hốc mắt Triệu cô nương đỏ đến thể đỏ hơn.

 

Những ngày U Vân Thành tràn ít "Thịnh Ninh", nàng thường xuyên chạy cổng thành ngóng trông, cuối cùng đều là ôm hận trở về.

 

Cứ tưởng cả đời thể gặp Thịnh Ninh nữa, ngờ nàng đến U Vân Thành.

 

Hai tay gắt gao túm c.h.ặ.t ống tay áo Thịnh Ninh buông, Triệu cô nương mặt , quỳ rạp hai gối xuống mặt nàng.

 

"Những ngày đó dọa nhẹ, khi cứu vẫn kịp dập đầu cảm tạ Thịnh cô nương, hôm nay cuối cùng cũng gặp ......"

 

Nói xong, chỉ thấy Triệu cô nương dập đầu thật mạnh xuống đất.

 

"Mẹ ơi!"

 

Thịnh Ninh nào từng nhận đại lễ như , sợ tới mức tại chỗ nhảy dựng lên ba thước.

 

Nàng nắm lấy Triệu cô nương vội vàng bảo nàng dậy.

 

Không ngờ nàng bên kéo lên, trong đám đông ít nhà của những cô gái và đứa trẻ bắt hôm đó .

 

Thấy Triệu cô nương nhận Thịnh Ninh, bọn họ từng một phản ứng , lập tức đồng loạt quỳ xuống, dập đầu cảm tạ nàng.

 

Thịnh Ninh từng thấy cảnh tượng như , tiểu nhân trong lòng gào thét ầm ĩ.

 

Nàng trợn to hai mắt, chạy đến mặt từng một đỡ dậy.

 

"Tu sĩ vốn dĩ nên tâm hoài thương sinh, chửng cứu thiên hạ, cứu cũng chỉ là tiện tay mà thôi, lợi hại như các ......"

 

Ngày thường cùng các sư đấu võ mồm với thành thói quen.

 

Cảnh tượng mắt quá mức nghiêm túc, Thịnh Ninh căng thẳng đến mức lòng bàn tay đều toát mồ hôi.

 

"Mọi mau lên , còn lên, dập đầu với mất, cứ coi như việc ? Không cần hành đại lễ như ha."

 

Thịnh Ninh mới đỡ một ông lão dậy, bên đỡ xong, bên quỳ xuống.

 

Nàng giơ tay lau mồ hôi trán, vẻ mặt , mở miệng với hai con linh thú đang sấp vai .

 

"Sau bao giờ chơi trò đập chuột chũi nữa ."

 

Sớm nàng nên lười biếng, xem tiếp tâm pháp 《Tam Thập Thiên Tiến Giai Phù Tu》 mà Tứ sư đưa cho.

 

Nếu nàng lười biếng, lẽ lúc học Hoán Nhan Phù, hình đổi dạng ở đây, chứ đội cái duy mạo cũng nhận .

 

Đau đầu.

 

Quá đau đầu .

 

Giơ tay nhẹ nhàng xoa trán, chỉ thấy Thịnh Ninh "bịch" một tiếng, quỳ xuống mặt .

 

"Các vị, nếu các vị thật sự cảm ơn , xin hãy đợt tuyển sinh của Vô Địch Tông , phiền các vị đưa những đứa trẻ thiên phú tu luyện trong nhà lên núi."

 

"Vô Địch Tông tuy nhỏ, nhưng mỗi một t.ử đều tận tâm tận lực, chắc chắn sẽ phụ sự gửi gắm của các vị, ở đây mặt Vô Địch Tông cảm ơn các vị."

 

Cú quỳ của Thịnh Ninh thực sự dọa sợ tất cả .

 

Làm gì ân nhân cứu mạng nào quỳ cứu chứ.

 

Thấy Thịnh Ninh ở đây tuyển sinh, thi gật đầu như giã tỏi.

 

Trong bọn họ tiến lên đỡ Thịnh Ninh dậy, trong miệng ngừng những lời cảm kích.

 

Thịnh Ninh lúc cảm thấy như đang ngâm trong suối nước nóng, cả đều sự ấm áp bao bọc.

 

Mà năm cái linh căn trong cơ thể nàng, cũng lúc phát ánh sáng.

 

Cho đến khi ánh sáng dần tản , chỉ để một lớp huỳnh quang mỏng manh phủ lên .

 

tất cả những đổi quá nhỏ bé, Thịnh Ninh căn bản hề chú ý tới.

 

Nàng vất vả lắm mới chen khỏi đám đông, vội vàng dán một tấm Gia Tốc Phù lên , nhanh ch.óng lao về phía Trường Lạc Phường.

 

Chỉ sợ chạy chậm một bước, sẽ đuổi kịp.

 

Cái chuyện dập đầu bái thiên địa với , nàng thật sự nữa !

 

Triệu cô nương thấy bóng dáng Thịnh Ninh biến mất trong đám đông, đang định mở miệng hỏi thăm, liền cảm thấy bên hông nặng trĩu.

 

Nàng cúi đầu , liền thấy bên hông treo một túi đồ lớn.

 

Đợi nàng mở xem, suýt chút nữa linh thạch bên trong cho hoa mắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-tong-mon-deu-song-lai-chi-co-ta-la-xuyen-khong-uitd/chuong-152-ma-khi-tai-hien-song-bac.html.]

Miệng túi còn một tờ giấy.

 

Cho dù nàng từng thấy chữ của Thịnh Ninh, nhưng vẫn từ giọng điệu và phong cách hành sự tờ giấy, nhận đây là do Thịnh Ninh để .

 

'Làm phiền Triệu cô nương đem linh thạch chia cho những già và trẻ em lưu lạc đầu đường xó chợ, cảm tạ cảm tạ!'

 

Cuối cùng Thịnh Ninh còn vẽ một khẩu s.ú.n.g lục nhỏ ở cuối tờ giấy.

 

Triệu cô nương từng thấy s.ú.n.g, mặc dù , nàng vẫn lặng lẽ cất tờ giấy trong n.g.ự.c.

 

Ngước mắt đầy lo lắng về hướng Trường Lạc Phường một cái, đó nàng đầu rời khỏi đám đông, về phía ngôi miếu hoang thu nhận già trẻ em nhà để về ở ngoài thành.

 

-

 

Thịnh Ninh khi thoát khỏi những bách tính nhiệt tình , cuối cùng cũng dừng cửa Trường Lạc Phường.

 

Duy mạo của nàng rơi mất trong đám đông.

 

Lúc chỉ đành tùy tiện mua một chiếc mặt nạ màu đỏ sạp hàng nhỏ đeo lên mặt.

 

Bạch y mặt nạ đỏ, đỉnh đầu Thịnh Ninh buộc tóc đuôi ngựa cao, nếu vì dấu vết n.g.ự.c, ngoài chỉ coi nàng là tiểu thiếu gia nhà giàu trốn khỏi nhà.

 

Nàng liếc Bạch Trạch bên cạnh, ngẩng đầu tên bảo kê to con cửa Trường Lạc Phường.

 

"Huynh , trẻ con sòng bạc ?"

 

Tên bảo kê thấy Thịnh Ninh chuyện với , tiên rũ mắt liếc Thịnh Ninh mà một tay là thể bóp c.h.ế.t, cúi đầu liếc Bạch Trạch mà một cước là thể giẫm c.h.ế.t.

 

"Đừng là trẻ con, cô cũng ."

 

Thịnh Ninh nháy mắt trợn to hai mắt:"Tại ? Các phân biệt đối xử ?"

 

Thân là một bé ngoan, Thịnh Ninh còn từng thấy sòng bạc trông như thế nào .

 

Hiện tại nàng chỉ xem một chút, bên trong rốt cuộc thứ gì, mà thu hút đến .

 

Vừa lúc nàng và Triệu cô nương cùng , nàng thấy Triệu cô nương nhỏ bên tai một câu,'trong Trường Lạc Phường thứ kỳ lạ'.

 

Câu khiến nàng càng thêm hứng thú với Trường Lạc Phường.

 

Bây giờ nàng mới đến cửa thôi, chặn .

 

Có câu tục ngữ thế nào nhỉ?

 

Xuất sư vị tiệp tiên t.ử? (Chưa quân c.h.ế.t)

 

Móc từ trong túi hai khối thượng phẩm linh thạch, Thịnh Ninh xòe lòng bàn tay , :"Cho hai chúng ."

 

Tên bảo kê lúc thấy thượng phẩm linh thạch, hai mắt đều đến đờ đẫn.

 

U Vân Thành cũng tiền.

 

một lúc thể lấy hai khối thượng phẩm linh thạch hối lộ hạ nhân, tên bảo kê ở Trường Lạc Phường hai năm, vẫn là đầu tiên thấy.

 

Hắn là tu sĩ Luyện Khí kỳ, thấy hai Thịnh Ninh linh lực, khi thả bọn họ còn bụng nhắc nhở bọn họ một câu.

 

"Chơi ở bên ngoài là , đừng chạy trong."

 

Nếu câu thì còn đỡ, Thịnh Ninh lẽ thật sự chỉ dạo một vòng bên ngoài.

 

bảo Thịnh Ninh đừng chạy bên trong sòng bạc, kẻ lập tức nổi hứng thú, lập tức kéo Bạch Trạch trong sòng bạc.

 

Trường Lạc Phường luôn nghỉ đêm, ngày đêm đều ăn.

 

Không ít con bạc sẽ ở đây ba năm ngày, cho đến khi túi tiền trống rỗng, mới c.h.ử.i rủa ầm ĩ bảo kê trong sòng bạc ném ngoài cửa.

 

Bên trong sòng bạc tiếng ồn ào náo động.

 

Thịnh Ninh dẫn Bạch Trạch vòng qua những con bạc mắt ngã , một bộ dạng tinh khí thần đều móc rỗng.

 

"Luyện Khí, Luyện Khí, Trúc Cơ, Trúc Cơ...... Kim Đan?"

 

"Một sòng bạc cỏn con mà tu sĩ Kim Đan, Triệu cô nương sai, nơi quả thực đơn giản."

 

Thịnh Ninh lướt qua từng tên chia bài của sòng bạc, cuối cùng tầm mắt của nàng rơi bàn đ.á.n.h bạc mấy ở góc trong cùng.

 

Đối phương vô cùng nhạy bén.

 

Lúc tầm mắt nàng chuyển qua, đối phương liền đầu bốn mắt với nàng.

 

Bạch Trạch bên cạnh nàng giọng lạnh lẽo:"Đâu chỉ đơn giản, nơi , còn ma khí."

 

 

Loading...