Các Nam Thần Đều Cho Rằng Hài Tử Trong Bụng Ta Là Của Hắn - Chương 131: Trứng Trứng Chọn Phe & Giấc Mộng Tái Ngộ Từ Lam Chi
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:27:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Thanh Âm: “......???”
Cố Thanh Âm Ánh Trăng , kỳ quái .
Nàng cảm thấy Ánh Trăng chẳng lẽ ngốc, nếu những lời khó hiểu như .
Xác thật là khó hiểu, bởi vì lời Ánh Trăng là cho chim .
Nghe , Sát Vũ dường như cũng hiểu điều gì, phất tay : “Đây là chuyện của tộc Trọng Minh chúng , nhọc ngươi phí tâm.”
“Sát Vũ, lão già , tộc Trọng Minh mấy năm nay hành sự cư nhiên càng thêm bừa bãi!” Ánh Trăng hừ lạnh một tiếng, “Chuyện lớn như , trong miệng ngươi nhẹ tựa lông hồng ?”
Sát Vũ nheo mắt, hiển nhiên tốn nhiều nước bọt với Ánh Trăng về chuyện , nhẹ giọng mở miệng: “Ngươi hiểu cái rắm.”
“Hừ!” Ánh Trăng hiển nhiên cũng ôm tâm trạng tương tự với Sát Vũ, cũng nhiều với Sát Vũ.
Ánh mắt về phía Cố Thanh Âm.
Cố Thanh Âm cảm nhận ánh mắt của Ánh Trăng, nàng chút thích ứng đầu , khô khốc : “Làm gì?”
Ánh Trăng thôi Cố Thanh Âm.
“Ngươi mau cút !” Sát Vũ nhíu mày thúc giục.
Ánh Trăng phản ứng Sát Vũ, dùng ánh mắt hận sắt thành thép Cố Thanh Âm, nửa ngày mới : “Ngươi vị thành niên đừng bậy!!!”
Cố Thanh Âm: “......???”
Vừa dứt lời, Sát Vũ liền đ.á.n.h Ánh Trăng bay ngoài, Ánh Trăng còn kịp phản ứng.
“Được , thứ vướng víu rốt cuộc cũng biến mất.”
Sát Vũ xong ngửa đầu, những tộc nhân điểu tộc xung quanh còn kịp phản ứng vẫn đang xem kịch.
Tức khắc, những tộc nhân điểu tộc trong phút chốc liền phản ứng , đều cuống cuồng bay tứ phía.
Xung quanh rốt cuộc yên tĩnh.
Sát Vũ về phía Cố Thanh Âm các nàng, Cố Thanh Âm ngửa đầu Sát Vũ.
Sát Vũ lộ một nụ , vươn tay vuốt ve đầu Cố Thanh Âm.
Cố Thanh Âm tức khắc cảm giác lông tơ đều dựng lên, vốn dĩ nụ của Sát Vũ đủ kinh dị, hiện tại tại còn bắt nàng chịu đựng những thứ .
“Được
Hiện tại cũng còn kịch để xem, Chu Vũ Mị liền mang theo Cố Thanh Âm và Trứng Trứng về phòng .
Chờ về tới phòng, Cố Thanh Âm lúc mới dám thở mạnh.
“Haizz...”
“Sao , thở ngắn than dài?” Chu Vũ Mị rót một chén nước cho Cố Thanh Âm, đó đặt Trứng Trứng lên đầu gối .
Trứng Trứng ăn linh quả nước sốt dính đầy lông vũ, hiện tại lông vũ trở nên chút dính dính.
Chu Vũ Mị cẩn thận dùng nước rửa sạch những chỗ lông vũ dính bẩn cho Trứng Trứng, đó lau khô.
Bởi vì bộ dạng hiện tại của Cố Thanh Âm, nàng cũng cách nào giúp Trứng Trứng.
Nàng vươn cánh, cảm thán một tiếng: “Haizz, chim thật sự dễ dàng a.”
“ ?” Chu Vũ Mị thèm ngước mắt Cố Thanh Âm, mà giúp Trứng Trứng xoa bụng nhỏ, “Làm chim gì , chim bay.”
“Nói cũng đúng...” Cố Thanh Âm nâng cánh lên một chút, dùng cánh gãi đầu, đó Cố Thanh Âm phát hiện, đây thật là một động tác độ khó cao.
Sau khi phát hiện , Cố Thanh Âm đơn giản từ bỏ.
“Được , con đang mang thai, nghỉ ngơi thêm một lát .” Chu Vũ Mị bưng Trứng Trứng tay, “Ta và Trứng Trứng ngoài.”
“Bà... Sư phụ, ăn.” Trứng Trứng ngoài, lập tức sức sống, mong chờ Chu Vũ Mị.
Chu Vũ Mị duỗi tay chọc chọc bụng nhỏ của Trứng Trứng, từ chối: “Không bảo bối, hôm nay con ăn nhiều , ăn nữa căng hỏng bụng nhỏ thì ?”
“Sẽ hỏng!” Trứng Trứng vươn cổ, hai mắt mong chờ Chu Vũ Mị.
“Không !” Chu Vũ Mị nguyên tắc từ chối Trứng Trứng, “Bảo bối, con cũng biến thành con Phượng Hoàng bụng bự duy nhất đời chứ. Hôm nay chúng ăn đủ nhiều , chờ ngày mai ăn ?”
Trứng Trứng Chu Vũ Mị quyết tuyệt như , đành rưng rưng đồng ý, “... Vậy , ngày mai con ăn nhiều hơn một chút.”
Chu Vũ Mị: “...... Được.”
Chu Vũ Mị khẽ thở dài, mang theo Trứng Trứng ngoài.
Trong phòng Chu Vũ Mị đốt hương, hiện tại mùi hương tràn ngập khắp phòng.
Cố Thanh Âm ngửi thấy mùi cam quýt và cỏ cây.
Mùi hương giờ phút mạc danh an tâm.
Không lâu , Cố Thanh Âm liền nhắm mắt .
...
Lại tới nơi quen thuộc.
Khi Cố Thanh Âm ý thức trở , liền hiểu tới bên trong ngọn núi lửa .
Từ Lam Chi... cũng ở đây.
Lần Cố Thanh Âm rõ, Cố Thanh Âm thật kỹ.
Khi Cố Thanh Âm bước bước đầu tiên, nàng đột nhiên cảm thấy chút đúng.
Từ từ...
Tại hiện tại nàng là bộ dạng Trọng Minh Điểu a?!
Cố Thanh Âm quả thực thể hiểu nổi, tại trong mơ cũng cho nàng khôi phục nguyên hình a?!
Cố Thanh Âm nỗ lực thử xem thể biến về nguyên hình , nhưng tiếc, Cố Thanh Âm thất bại.
Haizz, thôi bỏ .
Cố Thanh Âm tự an ủi như , nàng vỗ cánh, bay là là mặt đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cac-nam-than-deu-cho-rang-hai-tu-trong-bung-ta-la-cua-han/chuong-131-trung-trung-chon-phe-giac-mong-tai-ngo-tu-lam-chi.html.]
Nhắc tới, cảm giác bay lượn thật sự tồi.
Hơn nữa bay đơn giản hơn bộ nhiều, còn nhanh hơn nhiều. Lần , nàng cảm thấy chỉ tốn thời gian ngắn tới hang động .
Trong hang động vẫn là dáng vẻ cũ, nhưng nơi thấy bóng dáng Từ Lam Chi.
“Có khi nào Từ Lam Chi ngoài ?” Cố Thanh Âm thấp giọng lẩm bẩm.
xong, Cố Thanh Âm cảm thấy đúng, nếu Từ Lam Chi ngoài, tại nàng mơ tới đây?
Ngay khi Cố Thanh Âm dứt lời, dung nham phía đột nhiên động tĩnh.
Cố Thanh Âm mắt sắc cánh nhanh bay cao hơn một chút, đó nàng thấy từ trong dung nham bay một con Phượng Hoàng.
Một con Phượng Hoàng lớn, .
Lông vũ Phượng Hoàng còn thưa thớt như Cố Thanh Âm thấy. Hiện tại lông vũ của nó mọc nhu mỹ mượt mà, dường như còn phiếm ánh kim quang nhàn nhạt.
Thật mắt...
Cố Thanh Âm khỏi si ngốc , so với bộ lông hoa lệ của Phượng Hoàng , lông vũ nàng liền cảm giác chút tầm thường.
Phượng Hoàng từ trong dung nham bay , chuẩn xác sai lầm dừng mặt Cố Thanh Âm.
Cố Thanh Âm há miệng, phát âm thanh gian nan: “Lam Chi, là ?”
Khi Cố Thanh Âm xong câu , Phượng Hoàng bất kỳ phản ứng nào.
Cố Thanh Âm cũng nản lòng, nội tâm nàng kiên định cho rằng, Phượng Hoàng mắt chính là Từ Lam Chi.
“Haizz, cũng , hiện tại đang ở trong mơ, cho nên thấy chuyện.” Cố Thanh Âm khẽ thở dài, lẩm bẩm.
Giọng nàng cũng nhỏ nhiều, dù Từ Lam Chi cũng thấy nàng .
Nàng ngước mắt Từ Lam Chi, phát hiện hình Từ Lam Chi so với dường như lớn hơn ít.
Nàng ở mặt Từ Lam Chi, giống như gà con mặt diều hâu .
Cố Thanh Âm bay quanh Từ Lam Chi một vòng, đ.á.n.h giá khắp nơi hình Phượng Hoàng hiện tại của Từ Lam Chi.
Không ảo giác của Cố Thanh Âm , khi nàng bay khắp nơi, ánh mắt Từ Lam Chi cũng theo nàng.
“Haizz, xem thật sự khỏe .” Cố Thanh Âm bay một vòng xong dừng mặt Từ Lam Chi, nhẹ giọng .
“Thân hình hiện tại của thật sự .” Bởi vì khi nào sẽ tỉnh , Cố Thanh Âm hết những lời với Từ Lam Chi một : “Nhắc tới, Phượng Hoàng là d.ụ.c hỏa trùng sinh đúng ? Chàng hiện tại là trùng sinh ? Tê…”
Cố Thanh Âm ngước mắt Từ Lam Chi, xác định hỏi: “Chờ một chút, nếu trọng sinh, mất trí nhớ a?!”
Rõ ràng Từ Lam Chi sẽ trả lời, Cố Thanh Âm liền tự hỏi tự trả lời: “Dựa theo kinh nghiệm xem thoại bản của , thật sự khả năng mất trí nhớ. Hơn nữa, trọng sinh, cơ thể cái ban đầu đúng ? Vậy Trứng Trứng còn là con gái ?!”
Cố Thanh Âm đột nhiên suy nghĩ tới vấn đề ở một tầm cao mới.
Nàng hỏi xong ngước mắt Từ Lam Chi một cái, ảo giác , nàng cư nhiên cảm giác Từ Lam Chi trừng nàng một cái.
Cố Thanh Âm càng nghĩ càng thấy k.h.ủ.n.g b.ố, nàng nhẹ giọng : “Chờ chút, hiện tại mang thai, đứa bé sinh , nên tính thế nào?!”
“Tê!”
Cố Thanh Âm còn xong, nàng liền thấy một tiếng phượng minh bén nhọn.
Phượng Hoàng nãi vua của muôn loài chim, Cố Thanh Âm đối với tiếng phượng minh chút sợ hãi.
Nàng trốn một chút, đột nhiên liền tỉnh trong hiện thực.
Tỉnh Cố Thanh Âm mở mắt, nàng hiện tại là hình thái chim, cũng cách nào xếp bằng giường, chỉ thể héo hon bò giường, trông như một con chim phế.
“Haizz, tỉnh , còn nhiều vấn đề hỏi Từ Lam Chi ?!” Cố Thanh Âm hối hận lãng phí nhiều thời gian như , nàng phía còn chuyện quan trọng hỏi Từ Lam Chi !
“Nhắc tới, Từ Lam Chi lúc còn , khi ngã xuống, bảo cầm di sản của tái giá. mà…”
là khi Từ Lam Chi ngã xuống, cũng chỉ nhờ Từ chưởng môn truyền âm bảo nàng tái giá, nhưng căn bản chuyện di sản của a?!
Di sản của rốt cuộc ở ?!
Cố Thanh Âm nghĩ tới chuyện , nhưng hiện tại đột nhiên nghĩ tới, liền chút nghi ngờ chỉ thông minh của ... Nàng Từ Lam Chi lừa .
Cố Thanh Âm nghĩ đến đây, trầm mặc bò giường hồi lâu.
Một nén nhang .
Cố Thanh Âm ngủ .
, Cố Thanh Âm mơ thấy chuyện hang động nữa, mà ngủ một mạch hai ngày.
Chờ Cố Thanh Âm tỉnh nữa, vẫn là Chu Vũ Mị đ.á.n.h thức.
“Thanh Âm, con tỉnh tỉnh, con ngủ hai ngày .” Chu Vũ Mị kéo Cố Thanh Âm từ giường dậy.
“Nương, chuyện gì a?” Cố Thanh Âm mở mắt, vẫn cảm thấy chút mệt mỏi.
“Có tìm con.” Chu Vũ Mị nhẹ giọng .
“Ai a?!” Cố Thanh Âm khó hiểu Chu Vũ Mị.
Chu Vũ Mị khẽ một tiếng gì, bà dậy rời , với Cố Thanh Âm: “Con theo sẽ !”
“Nương, ôm con ?!” Cố Thanh Âm Chu Vũ Mị thật sự ngoài, lúc mới vội vàng giật nhảy dựng lên từ giường.
...
Chờ tới một nơi giống như phòng tiếp khách, Cố Thanh Âm gian nan theo Chu Vũ Mị vượt qua ngạch cửa.
Nàng trong mơ bay giỏi, nhưng nàng thử một chút, nàng bay lên trông như gà mái đẻ trứng.
Chờ vượt qua ngạch cửa, với độ cao hiện tại của Cố Thanh Âm liền thấy cẳng chân của một .
Người mặc quần lửng bó sát, bên cạnh quần thêu đồ đằng màu vàng phức tạp.
Cố Thanh Âm: “......???”
Đây là ai?!
Tinh thần tiểu hỏa (thanh niên hoi) mời mà đến?!