12
Thang máy xuống đến tầng hầm một.
Nơi giống như một hầm băng tối đen thấy rõ năm ngón tay.
Chỉ thể mượn ánh sáng của điện thoại để rõ đường chân.
“Khụ khụ...”
Hai bước , giọng yếu ớt vang lên vô cùng chân thực.
chỉnh độ sáng điện thoại lên mức tối đa, chiếu về phía .
Chỉ thấy trong chiếc l.ồ.ng sắt rỉ sét, một đàn ông cao lớn đang co rúc ở góc l.ồ.ng trải đầy cỏ khô.
Anh thấy tiếng động, ngước mắt sang.
Gương mặt vốn giống Gia Lam, do bệnh mà trở nên gầy gò hơn.
Càng khiến xót xa.
“Có thể để ngày mai hãy chôn ? Hôm nay là sinh nhật , sống nốt ngày hôm nay.”
Anh nhận , tưởng là nhân viên của tiệm đến để dọn xác .
tiến gần, cách thanh sắt, khẽ gọi :
“Gia Nhận, là đây, mua nhận nuôi em trai .”
“Liêu tiểu thư...”
Anh lẩm bẩm nhỏ xíu, bấu thanh sắt bò tới cho rõ, nhưng vì sức, ngã quỵ xuống đất.
Tim đập thình thịch, vội vàng gọi lão chủ lấy chìa khóa.
Nếu cứu ngay, sẽ c.h.ế.t thật mất.
13
“Tuy là đồ lỗ vốn, nhưng cô cũng cho chút đỉnh hãy mang chứ, cũng để thu hồi vốn chứ, đúng ?”
Lão gian thương hì hì cầm khế ước của Gia Nhận, lúc đưa cho , tay ý định buông .
thở dài, “Bao nhiêu.”
“Đứa em trai song sinh của nó giá tám mươi vạn, đứa lấy tròn, giá hữu nghị, mười vạn , tặng kèm cô thêm hai cái vòng cổ tinh xảo.”
Trong bệnh viện.
cẩn thận lau sạch bụi bẩn mặt Gia Nhận, kéo chăn đắp lên vai .
Sau đó sảnh đóng tiền viện phí, gọi điện cho môi giới, quyết định dứt khoát việc bán nhà.
Bác sĩ Gia Nhận chỉ cảm lạnh thông thường, nhưng do để quá lâu chữa, cộng thêm suy dinh dưỡng, giờ tẩm bổ nghỉ ngơi một thời gian mới hồi phục .
May mà gì nghiêm trọng.
Lúc phòng bệnh, Gia Nhận tỉnh.
Đôi mắt đỏ hoe .
“Liêu tiểu thư, xin , phiền cô quá.”
Người đàn ông giọng khản đặc, bất an xin .
Anh vẫn mua .
“Uống chút nước .”
đến máy lọc nước lấy một ly nước ấm, Gia Nhận theo thói quen định nhấc cánh tay đang cắm kim tiêm lên, ấn .
“Thôi, đừng cử động, đút uống.”
Người đàn ông uống vội.
Vài giọt nước men theo cằm nhỏ xuống yết hầu.
thấy, liền rút khăn giấy từ trong túi , tiện tay lau .
14
“Liêu tiểu thư, viện phí của chủ tiệm sẽ trả cho cô chứ?”
Lát , Gia Nhận nhỏ giọng hỏi đầy tự ti.
“Chuyện cần lo, giờ cứ dưỡng bệnh cho là .”
Năm ngoái chọn một trong hai, chọn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cach-nuoi-duong-mot-mong-ma-ngoan-ngoan/12-13-14-15.html.]
Không trong lòng Gia Nhận oán hận , thể chấp nhận một chủ nhân như .
định để ở bệnh viện , đợi bệnh khỏi hẳn hỏi ý kiến của , nếu nhận , cũng ép.
Gia Nhận mấp máy môi, định gì đó thì điện thoại của đột ngột reo lên.
“Anh ngủ thêm chút , ngoài điện thoại.”
Người đàn ông đành ngoan ngoãn gật đầu, đưa mắt tiễn rời .
Ngoài hành lang bệnh viện.
tắt loa ngoài, nhưng giọng nam gắt gỏng ở đầu dây bên vẫn ồn ào.
“Liêu Thư Đồng, cô còn máy ! gọi bao nhiêu cuộc hả!”
“Cô thế, định về nữa luôn ?”
bôn ba cả ngày, giờ nửa đôi chân tê dại, sức để dỗ dành :
“ bảo đang bận , là một mộng ma trưởng thành, trong nhà khắp nơi đều là mùi hương của , c.h.ế.t đói ngay . Nếu thì trong tủ lạnh vẫn còn nửa hộp sữa uống dở đấy, lấy mà dùng.”
“Ai thèm hộp sữa hỏng của cô, hỏi cô tại về!”
Thèm mala quá
“ chạy một cái là cô bắt ngay, đến lượt cô chạy, đến một tiếng rắm cũng thèm thả, là ý gì hả.”
Gia Lam cứ khăng khăng chịu buông tha, bắt về ngay lập tức.
xoa xoa thái dương, đành thú nhận với .
“Anh trai bệnh , lão chủ độc ác cho chữa, suýt nữa thì c.h.ế.t.”
15
Sau khi về nhà, cửa là một đống mảnh thủy tinh vỡ.
Không cần nghĩ cũng là ai .
Chàng trai khoanh tay ghế sofa, tóc tai rối bời, chắc là trút giận xong.
“Anh thế nào .”
Gia Lam hỏi giọng hậm hực.
“Khá hơn nhiều , thăm ?”
cúi giày xong, đáp một câu thẳng ban công, lấy vali , bắt đầu dọn đồ.
“Xì, cô mà bụng thế ? Lần thăm , cô còn đặc biệt theo dõi còn gì.”
gì, chỉ tăng tốc động tác tay, sức nhét quần áo vali.
Chàng trai im lặng vài giây, dậy về phía : “Này, cô định thế nào.”
“Gì cơ?”
“Anh , cô bảo chủ tiệm cần nữa, tính ?”
ngẩng đầu, giọng bình thản: “Tất nhiên là nuôi .”
Gia Lam sững , đó trợn tròn mắt:
“Cô nuôi? Cô lấy cái gì mà nuôi hả!”
“Nuôi còn thấy đuối, còn định rước cả về cái nhà rách nữa? Định để ngủ sàn nhà !”
Nghĩ đến cảnh tượng Gia Nhận nhốt trong l.ồ.ng sắt t.h.ả.m hại, so sánh , chỉ thấy Gia Lam lúc thật nực , giọng điệu đột nhiên giữ bình tĩnh:
“Cậu tưởng trai cũng giống , thiếu gia lá ngọc cành vàng.”
Nói xong, Gia Lam tất nhiên là sẽ loạn.
Cậu giật lấy bộ quần áo gấp xong, ném lên giường, gào lên giận dữ:
“Ý gì đây, chê kén chọn, cảm thấy dễ nuôi chứ gì.”
chấp nhặt với kẻ ngang ngược , hé răng, đưa tay nhặt quần áo giường gấp .
Cậu tức đến mức cái đuôi phía quất loạn xạ.
“Liêu Thư Đồng, khuyên cô mau tìm nhà nào mà tống khứ , cô tiền, nuôi nổi hai .”
“Ừ, tiền, cho nên để chuộc trai về, bán căn nhà , cũng đừng đó nữa, mau dọn hành lý , ngày mai chúng chuyển nhà .”
Gia Lam c.h.ế.t trân tại chỗ, thể tin nổi:
“Cái gì? Cô bán luôn cả nhà ? Chỉ vì ?”