CÁCH NUÔI DƯỠNG MỘT MỘNG MA NGOAN NGOÃN - 5-6-7-8

Cập nhật lúc: 2026-03-19 20:29:34
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

5

Nơi vàng thau lẫn lộn.

Vừa bẩn loạn.

Khắp nơi đều là những kẻ buôn bán thú nhân.

Có những đứa ốm yếu nhốt trong l.ồ.ng sắt chật hẹp ven đường, sừng đầu cắt mất một nửa, trông thật t.h.ả.m hại.

“Này , vị tiểu thư , xem thử ? Thú nhân tuần lộc nam quý hiếm đây, trả giá là bán luôn!”

chỉ thêm hai cái gã thương lái thô kệch gọi giật , đáng tiếc là nghèo rớt mồng tơi, thật sự lực bất tòng tâm, chỉ đành rảo bước sâu trong.

Dò theo ký ức, tìm thấy cửa hàng đen tối năm ngoái.

Vẫn còn đang kinh doanh.

Lão chủ ở cửa ngủ gật, nhà lão cũng tỉnh.

Thế là bước nhẹ chân, lặng lẽ vòng sân .

Vừa đặt chân thấy một giọng nam quen thuộc:

“Anh, mấy ngày nay ai định mua ?”

Là giọng của Gia Lam.

Hóa trốn ngoài là để gặp trai.

6

cử động nữa, chỉ cánh cửa, tiếp tục cuộc đối thoại của hai :

“Tuần một vị khách đến xem hai , nhưng cuối cùng cũng trả tiền. Anh là kẻ tàn tật, ai .”

“Anh , nếu hồi nhỏ cứu em, chân của cũng bọn buôn đ.á.n.h hỏng. Là do em ham chơi chạy ngoài, liên lụy đến .”

“Anh, thực sự xin .”

“Anh , Gia Lam, đây của em.”

Gia Nhận nhốt trong cái l.ồ.ng sắt lớn, cổ còn đeo vòng cổ sắt, hai tay bấu thanh sắt, dù xiềng xích siết đến khó thở, vẫn dịu dàng an ủi Gia Lam.

“Anh bao giờ trách em, chỉ mong em sống . Bây giờ em tự do, còn là món hàng ở chợ đen nữa, hãy quên những chuyện vui trong quá khứ nhé.”

Gia Lam xổm bên ngoài l.ồ.ng sắt, chống tay lên gối, hậm hực hừ một tiếng:

“Cũng chẳng tự do gì, mụ đàn bà mua em cứ sợ em chạy mất, quản em nghiêm lắm.”

Nghe trai nhắc đến .

dần nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay, tim đập nhanh kiểm soát .

“Cô thật sự phiền phức, thà cứ ở đây còn hơn mua về.”

Gia Lam , chân mày cũng nhíu :

“Vừa nghèo, quần áo mua cho em là hàng vỉa hè, mặc khó chịu c.h.ế.t .”

“Mới một năm mà em dám tưởng tượng theo cô cả đời thì ngày tháng sẽ khổ sở đến mức nào...”

Cậu xong Gia Nhận ngắt lời:

Thèm mala quá

“Sẽ , lúc mới bắt đầu cuộc sống thắt lưng buộc bụng chút là chuyện bình thường. Vị tiểu thư mua em qua là lương thiện, chắc chắn sẽ bạc đãi em.”

“Lương thiện? Cô lương thiện cái nỗi gì, ngày nào cũng trói em, xem , cổ tay đến giờ vẫn còn vết hằn đây .”

Gia Lam xắn tay áo lên, chỉ hai vòng lằn nhạt nơi cổ tay.

“Em thật sự chịu hết nổi , cuộc sống của em , nếu thể, em hai em đổi chỗ cho , để đối phó với mụ đàn bà xí đó.”

“Cô là chủ nhân của em, quản em cũng là lẽ đương nhiên, , bậy.”

“Toàn là sự thật, em bậy hồi nào.”

7

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cach-nuoi-duong-mot-mong-ma-ngoan-ngoan/5-6-7-8.html.]

Những lời đó như những nhát d.a.o, đ.â.m xuyên qua tai, khứa rách cả cổ họng.

Khiến thực quản đau nhói và chua xót.

thể thêm nữa, đang định rời .

Thì vô tình đá một cái vỏ lon bia, kêu lanh lảnh mấy tiếng.

Khiến ánh mắt phía đối diện đổ dồn về phía .

Gia Nhận về phía , khẽ cong môi, mỉm nhu mì với .

Còn Gia Lam thì sắc mặt khó coi, dậy tại chỗ, phần lúng túng:

“Cô... tới đây?”

cố tỏ bình thản:

“Đến tìm về nhà.”

đợi kịp phản ứng, liền , chạy trốn khỏi đó.

8

“Này, Liêu Thư Đồng.”

Gia Lam chạy nhỏ bước đuổi theo, đưa tay nắm lấy vạt áo .

“Đi nhanh thế gì?”

thèm , gỡ ngón tay khỏi vạt áo tiếp tục bước .

trong đầu là nụ mang ý lấy lòng của Gia Nhận lúc nãy.

Hóa và Gia Lam vẫn vài điểm khác biệt.

Dưới mí mắt trái của một nốt ruồi lệ nhỏ, mỗi khi , nốt ruồi khẽ nhích lên.

“Cô đó từ lúc nào ?”

chuyện với , cô thấy hết ?”

Chân của Gia Nhận cũng bẩm sinh tàn tật, mà là để cứu em trai nên mới để di chứng.

Thật đáng thương.

Đáng thương hơn Gia Lam nhiều.

“Này, đang hỏi cô đấy! Cô giả điếc đấy .”

Giọng của đàn ông phía đột ngột cao lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của .

kìm mà nhíu mày: “Nghe thấy , thấy hết .”

Hơi thở của Gia Lam khựng , gương mặt thoáng qua vẻ bất an, giọng cũng nhỏ hẳn:

sự thật mà... cô vốn dĩ ngày nào cũng trói còn gì.”

“Ừ, là sự thật, nghèo, ngược đãi , trong lòng , là một mụ đàn bà xa tội tày đình.”

Hiếm khi phản bác , ngược còn thuận theo lời .

Gia Lam im lặng.

Cũng thể là tức giận, rũ mắt, mở miệng thêm nào nữa.

Suốt chặng đường về, thỉnh thoảng ngước mắt quan sát trai trẻ cao hơn nhiều.

Xương mày tuấn tú, ngũ quan sâu sắc, cho dù đặt trong c.h.ủ.n.g t.ộ.c mộng ma nhan sắc trung bình cao nhất, thì cũng thuộc hàng cực phẩm.

Mà chiếc áo hoodie đen là hàng vỉa hè rẻ tiền, cùng kiểu dáng với cái đang mặc, vì giặt quá nhiều nên xù lông.

, nếu một kẻ nghèo kiết xác như mua về, cuộc sống của chắc chắn sẽ hơn nhiều.

Oán thì cứ để oán .

 

Loading...