Cái Gì? Tổng Tài Cố Chấp Bá Đạo Đã Chờ Tôi Mười Tám Năm - Chương 114: Cố Thời Yến, có dám ở bên tôi không?

Cập nhật lúc: 2026-01-09 11:07:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Dịch Tinh tuy ủng hộ bạn , nhưng sinh con dù cũng chuyện nhỏ, hơn nữa cha đứa trẻ liệu đồng ý ? Nhớ việc Cố Thời Yến bấy lâu nay luôn "yêu ai yêu cả đường " mà sức giúp đỡ cô, Trương Dịch Tinh cảm thấy lẽ lo hão .

Cô lo lắng bạn , giọng mang theo chút gấp gáp: "Vậy định tính thế nào? Giờ vẫn đang ở với Nam Cung Thần cơ mà?"

Tính thế nào? Hạ Điềm Điềm rủ mắt, trực tiếp bấm gọi cho Cố Thời Yến. Đầu dây bên bắt máy nhanh.

Hạ Điềm Điềm thẳng vấn đề: "Cố Thời Yến, dám ở bên ? Kiểu ở bên để sinh con ."

Trương Dịch Tinh bên cạnh há hốc mồm kinh ngạc. Bà chị ... quá liều !

Cố Thời Yến gần như tin nổi tai . Anh khựng trong giây lát, lập tức đáp lời: "Cầu còn . Em đang ở ?"

Hạ Điềm Điềm cụp mi che giấu cảm xúc, giọng khàn khàn: "Anh chắc chứ? Phải nghĩ cho kỹ, chừng Nam Cung Thần sẽ trở mặt với , thể gây ít rắc rối cho tập đoàn Cố thị đấy?"

Kiếp chắc cũng nhỉ? Cho nên đó khi cô Nam Cung Thần bắt , Cố Thời Yến mới bỏ mặc cô. Chắc hẳn giữa Cố thị và cô, chọn Cố thị.

thế thì ? Mắt Hạ Điềm Điềm thoáng qua tia giễu cợt. Cô còn là cô gái ngây thơ trải sự đời của kiếp nữa. Ở bên chẳng qua là vì sinh con cần sự phối hợp của mà thôi. Đợi con gái cô chào đời, Cố Thời Yến đối xử với cô cô cũng chẳng thèm quan tâm. Dù lặp bi kịch kiếp một nữa, cô cũng sẽ để bản tổn thương thêm chút nào.

Nhận hề đùa giỡn, ánh mắt Cố Thời Yến tối sầm . Anh về phía rặng cây xanh xa xăm, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn, giọng dịu dàng: "Thì chứ? Em yên tâm, chỉ cần ở bên em, rắc rối đều thể xử lý."

Đầu dây bên im lặng hồi lâu mới truyền đến tiếng của Hạ Điềm Điềm. Giọng cô nhẹ, nhưng Cố Thời Yến vẫn rõ mồn một. Cô : "Được, cho chút thời gian, sẽ đến tìm ."

Điện thoại ngắt từ lâu mà Cố Thời Yến vẫn kịp hồn. Khóe môi vô thức nở một nụ . Dù bên phía Hạ Điềm Điềm xảy chuyện gì, nhưng chỉ cần cô đến tay , thì đừng mong sẽ buông tay.

Hạ Điềm Điềm cất điện thoại, Trương Dịch Tinh đang trợn mắt há mồm, cô huơ huơ tay mặt bạn, bật : "Tỉnh nào."

Trương Dịch Tinh cô đầy cạn lời, con bé đúng là "hổ báo" thật sự. Cô xúc một thìa bánh ngọt cho miệng: "Bên phía Nam Cung Thần định giải quyết thế nào?"

Hạ Điềm Điềm cũng xúc một miếng bánh, giọng điệu phần cứng nhắc: "Chia tay."

"Dễ ăn thế thì chúng chẳng bắt về đây !" Trương Dịch Tinh lườm cô một cái. Cô tin Hạ Điềm Điềm hiểu đạo lý .

Hạ Điềm Điềm khổ. Cô chứ, nhưng cô bắt buộc sinh đứa bé đó . Nếu vì sự trọng sinh của cô mà đứa trẻ vốn dĩ nên hưởng hạnh phúc tan biến khỏi cõi đời, cô .

Khi trở về căn hộ, Hạ Điềm Điềm kiệt sức. Cô nhấn vân tay mở khóa, nhà chốt cửa . Còn kịp xoay đặt đồ đạc xuống, cô kéo một vòng tay ấm áp. Ý thức thoáng chút ngỡ ngàng cho đến khi giọng trầm thấp của đàn ông vang lên đỉnh đầu: "Em thế? Một tin nhắn cũng thèm hồi âm cho ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cai-gi-tong-tai-co-chap-ba-dao-da-cho-toi-muoi-tam-nam/chuong-114-co-thoi-yen-co-dam-o-ben-toi-khong.html.]

Hạ Điềm Điềm cứng đờ , đôi môi khẽ run rẩy. Là Nam Cung Thần.

Cô cố nén ý định đẩy , giọng điệu nhàn nhạt: " dạo phố với Dịch Tinh. Anh buông , đồ đạc vẫn dọn dẹp xong."

Nam Cung Thần lưu luyến buông cô , giúp cô cầm hết đống túi xách dắt tay cô sofa. Hạ Điềm Điềm đờ đẫn để mặc dắt , để ấn lên đùi mà cũng phản kháng.

Nam Cung Thần thỏa mãn ôm c.h.ặ.t lấy cô, thở hắt một : "Bé con, nhớ em quá."

Hạ Điềm Điềm đáp lời. Ánh mắt cô xa xăm ngoài ban công, trời bắt đầu sập tối.

Cảm nhận sự im lặng của trong lòng, Nam Cung Thần tưởng cô chơi cả ngày nên mệt. Anh nhẹ nhàng buông tay, đặt cô xuống sofa, giọng dịu dàng: "Em nghỉ ngơi , nấu cơm, nhanh thôi, lát nữa gọi."

Dưới ánh đèn vàng ấm áp, đàn ông cao hơn mét tám đeo chiếc tạp dề đen, thoăn thoắt vo gạo nhặt rau. Mọi cử động trông vẻ lạc quẻ nhưng vô cùng hài hòa. Hạ Điềm Điềm lặng lẽ quan sát. Có lẽ, lúc đây, đàn ông thật lòng yêu cô.

Vành mắt đỏ lên, cô cụp mi, chớp chớp mắt. thì ?

Chưa đầy nửa giờ, Nam Cung Thần nấu xong bốn món mặn một món canh. Anh tháo tạp dề, mỉm cô gái đang thẩn thờ sofa. Thấy ánh mắt cô vẫn luôn hướng về phía , lúc thấy hạnh phúc đến mức nổ tung. Anh dịu dàng bước tới dắt tay cô, giọng nhẹ bẫng: "Bé con, đây ăn cơm nào."

Hạ Điềm Điềm rủ mắt che giấu cảm xúc, để mặc dắt tới bàn ăn. Liếc qua mặt bàn, là những món cô thích: Cá sốt chua ngọt, sườn hấp bột gạo, tôm cay, gà cay, canh tam tiên.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Nam Cung Thần ân cần ấn vai cô xuống, gắp thức ăn cho cô với vẻ mong chờ: "Nào bé con, ăn nhiều ."

Hạ Điềm Điềm cầm đũa, máy móc đưa miếng cá miệng. Vị giác lập tức đ.á.n.h thức, Nam Cung Thần nấu ăn thực sự ngon. Nghĩ rằng đây lẽ là cuối cùng ăn cơm nấu, cô dứt khoát nghĩ ngợi gì thêm, im lặng ăn thật ngon lành. Trên bàn ăn chỉ còn tiếng Nam Cung Thần gắp thức ăn và tiếng dỗ dành cô ăn nhiều một chút.

Mãi đến khi bụng thể chứa thêm gì nữa, cô mới đặt đũa xuống, lắc đầu: " ăn no ."

Lúc Nam Cung Thần mới cầm bát lên, lùa cơm miệng ăn lấy ăn để. Nãy giờ chỉ mải ngắm cô ăn mà quên cả phần .

Đợi ăn xong, thấy tự nhiên thu dọn bát đũa, Hạ Điềm Điềm nghĩ đến những lời sắp , lòng bỗng dấy lên chút chua xót mơ hồ. Nam Cung Thần dọn dẹp xong xuôi, thấy cô hôm nay ngoan ngoãn lạ thường, ánh mắt cứ dõi theo , lòng sướng đến phát điên. Anh nắm lấy ngón tay cô nghịch ngợm, giả vờ bâng quơ nhưng ánh mắt cô chằm chằm: "Bé con, tối nay cũng ở đây với em nhé."

Tim Hạ Điềm Điềm đập mạnh một cái. Cô nhắm mắt , khi mở tràn ngập vẻ kiên định, giọng đanh : "Nam Cung Thần, chúng chuyện hẳn hoi ."

Giọng cô quá đỗi cứng nhắc, Nam Cung Thần nhận ngay sự khác lạ. Anh thẳng dậy, đôi mắt thâm trầm cô: "Được."

Đầu óc Hạ Điềm Điềm xoay chuyển cực nhanh. Lúc cô chỉ hận đủ thông minh. Cô sắp xếp ngôn từ trong đầu, nuốt nước bọt một cái ngẩng lên, lấy hết can đảm đối diện với : "Nam Cung Thần, là một cá thể độc lập đúng ? Có quyền bỏ phiếu, quyền tự do lựa chọn đúng ?"

Loading...