Cái gọi là cặp đôi hoàn hảo - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-04 16:08:37
Lượt xem: 798

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bố sắp ly hôn ? Bởi vì... cô Hiểu Di..."

 

Không khí đông cứng vài giây.

 

"Không, ." Giọng Trần Dữ đầy hoảng hốt, "Con từ ? Mẹ với con ?"

 

"Bố cãi ... con thấy mà, con điếc!"

 

Khả Tâm tức giận đ.ấ.m mạnh xuống giường, còn tựa cửa, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

 

Con gái bé bỏng của , hóa hiểu chuyện .

 

"Con nhầm , bảo bối." Anh bằng giọng dịu dàng gần như van nài, "Bố sẽ ly hôn, bố và Khả Tâm, sẽ mãi mãi ở bên ..."

 

lau nước mắt, lưng rời , nhưng bắt gặp Hiểu Di ngay cửa phòng bệnh của .

 

Nghe thấy tiếng bước chân, cô ngẩng đầu lên, luống cuống dậy.

 

"Nguyệt , Trần Dữ và Khả Tâm đều bệnh, sợ chăm sóc xuể nên qua đây..."

 

lên, giọng khẽ, "Cậu, còn trách ?"

 

gì, hiệu cho cô theo ngoài.

 

Hành lang lạnh lẽo, vắng tanh, mùi nước khử trùng nồng nặc.

 

"Cậu ly hôn , từ bao giờ?"

 

"Tháng ." Cô cụp mắt, "Lần đó ở trung tâm thương mại giận dữ quá, dám với ."

 

"Hạo Hạo thì ? Cậu ly hôn, thằng bé nghĩ thế nào?"

 

ngờ hỏi như , ngây một lúc, giọng vẻ gấp gáp.

 

"Thằng bé còn nhỏ, hiểu mấy chuyện ..."

 

"Thằng bé hiểu đấy," ngắt lời cô , "Nếu , lóc đòi Trần Dữ bố nó?"

 

Sắc mặt Hiểu Di tái .

 

"Nguyệt, trẻ con năng suy nghĩ, đừng để bụng. Thằng bé chỉ là... quá thiếu tình thương của bố thôi. thề, và Trần Dữ thật sự gì! Nếu gì thì tụi quen từ thời đại học !"

 

khẩy một tiếng.

 

"Ồ, hóa từ đại học, để mắt đến ?"

 

lắc đầu nguầy nguậy: "Không, ."

 

"Anh nghèo như thế, để mắt đến vì điều gì?"

 

Hiểu Di há hốc miệng, cuối cùng chẳng lời nào.

 

"Trương Hiểu Di." bước lên một bước, rõ từng chữ, "Tình cảm nhiều năm giữa chúng , đây tâm tư của là do ngu. bây giờ, đều là những con."

 

dừng một chút, cổ họng nghẹn .

 

" cầu xin , với tư cách một , cầu xin , đừng quấn lấy Trần Dữ nữa."

 

Hiểu Di đột nhiên bật .

 

"Xin ... là sai..."

 

Trần Dữ đột ngột lao tới chắn mặt Hiểu Di, trợn mắt : "Em gì nữa?"

 

thấy hành động vô thức bảo vệ cô , hít một thật sâu, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: "Em chỉ đang cảnh cáo cô , tránh xa bố của con em ."

 

Anh hạ giọng, nhưng kìm sự giận dữ: "Anh và Hiểu Di chẳng gì cả! Cô ly hôn một nuôi con dễ dàng ? Sao em cứ những lời khó như !"

 

Tiếng của Hiểu Di càng nghẹn ngào hơn, cô gần như vững: "Xin ... đều là của ... nên đến đây... nhưng Hạo Hạo ngày nào cũng đòi bố, chỉ thể..."

 

Trần Dữ vội vàng đỡ lấy cánh tay cô : "Hiểu Di cũng là bạn em, dạo khó khăn quá..."

 

Hiểu Di khẽ rụt lưng Trần Dữ, nhưng ngón tay lén nắm c.h.ặ.t vạt áo .

 

"Khó khăn?"

 

"Ai mà khó khăn? Trần Dữ, nên tỉnh táo , đang trong phòng bệnh là con gái , mặt là vợ . Cô khó khăn, thì thể đường hoàng đến cướp chồng khác, cướp bố của con khác ?"

 

Hiểu Di ngước đôi mắt đẫm lệ lên:

 

"Nguyệt, ý đó... Mình chỉ là quá hoảng loạn, tối qua Hạo Hạo dữ lắm, một thực sự ..."

 

Giọng dịu xuống: "Nguyệt, cô cũng là bạn em... Chúng thể tạm thời gác định kiến, coi như là vì con cái ?"

 

"Không thể!"

 

Giọng đột ngột cao v.út lên.

 

"Trần Dữ, mặt chỉ hai con đường. Chọn em và Khả Tâm, thì từ nay về , hai cắt đứt liên lạc, xem như quen . Còn nếu cảm thấy con cô cần hơn Khả Tâm đang giường bệnh, thì chúng ly hôn."

 

"Em điên ?! Chỉ vì chuyện cỏn con , em mang chuyện ly hôn đe dọa nữa ?! Lâm Nguyệt, em nghĩ dám !"

 

lặp với vẻ mặt cảm xúc.

 

"Hôm nay, bắt buộc chọn."

 

Hiểu Di nhẹ nhàng kéo tay áo , thút thít nhỏ giọng:

 

"Trần Dữ, xin ... đều là của ... Hai đừng cãi nữa, , ngay đây..."

 

hề động đậy, chỉ cúi đầu thấp hơn, nước mắt từng giọt rơi xuống sàn nhà.

 

Trần Dữ cúi gằm mặt xuống, lâu .

 

"Hiểu Di, xin , Khả Tâm... con bé còn đang đợi về."

 

Hiểu Di đột ngột ngẩng đầu lên, cứ như xa lạ.

 

thắng,

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cai-goi-la-cap-doi-hoan-hao/chuong-4.html.]

Là thắng ?

 

Năm năm , sân khấu cuộc thi piano, Khả Tâm căng thẳng nắm c.h.ặ.t gấu áo.

 

xổm xuống, nâng niu khuôn mặt lạnh của con bé.

 

"Cục cưng, đừng lo lắng, bố xem con chơi bản nhạc trong mỗi buổi học, con đàn , bố bao giờ dối, đúng nào?"

 

"Vâng!"

 

Con bé gật đầu thật mạnh, ánh mắt dần trở nên kiên định.

 

"Xin mời thí sinh 18, Trần Khả Tâm."

 

Con bé thẳng lưng, bước về phía trung tâm sân khấu.

 

Ánh đèn chiếu xuống, bao trùm lấy con bé.

 

Bản nhạc kết thúc, một khoảnh khắc tĩnh lặng ngắn ngủi, tiếng vỗ tay vang lên từ khắp các góc khán phòng.

 

Gần như cùng lúc đó, và Trần Dữ dậy từ những vị trí khác trong khán phòng, nhiệt liệt vỗ tay.

 

Lòng bàn tay vỗ đến đau, nhưng tầm mắt vẫn vô thức vượt qua những bóng đang lay động, giao trong thoáng chốc với ánh mắt .

 

Sau đó, ánh mắt tập trung trở Khả Tâm, khóe môi nở nụ mãn nguyện.

 

cũng thu ánh mắt, về phía sân khấu.

 

Khả Tâm đang vẫy tay về phía , nụ rạng rỡ.

 

Tiếng vỗ tay dần ngớt, dẫn chương trình bắt đầu giới thiệu tiết mục tiếp theo.

 

và Trần Dữ gần như cùng lúc xuống, ẩn trở trong bóng tối của khán phòng.

 

, chúng ly hôn.

 

Sau chiến thắng ở hành lang bệnh viện hôm đó, một bức tường vô hình dựng lên giữa chúng .

 

còn thể yêu vô điều kiện nữa, và cũng .

 

Anh tăng ca trở thành chuyện thường tình.

 

Kể cả khi về nhà, cũng luôn im lặng ở trong thư phòng. Cơm canh nguội hâm , cuối cùng vẫn chỉ và Khả Tâm lặng lẽ ăn hết.

 

Còn thì trở nên hiểu chuyện hơn.

 

Không còn hỏi mấy giờ về, còn chia sẻ những cảm xúc vụn vặt.

 

Con ốm, một đưa con bệnh viện giữa đêm, chỉ khi chuyện thỏa, mới gửi cho một tin nhắn ngắn gọn: "Khả Tâm hạ sốt, con bé ngủ ."

 

Khi về đến nhà, trời gần sáng, ở cửa đút t.h.u.ố.c cho Khả Tâm.

 

Không ai trong chúng lời nào, trong khí chỉ còn mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng và mùi khói t.h.u.ố.c lá nhạt nhẽo .

 

Một hôm nọ, Khả Tâm đang chơi trò gia đình, đột nhiên ngẩng đầu lên hỏi: "Bố là bố của Hạo Hạo ạ?"

 

Trần Dữ lập tức cứng đờ , sắc mặt khó coi.

 

buột miệng : "Con linh tinh gì thế!" Giọng trở nên đặc biệt gay gắt.

 

Hiểu Di và Hạo Hạo rời khỏi cuộc sống của chúng từ lâu, nhưng tên của họ cứ như một cái gai, chỉ cần chạm nhẹ là thấy đau.

 

Anh bao giờ liên lạc với Hiểu Di nữa, cắt đứt sạch sẽ phương thức liên lạc, cứ như thể đó từng khuấy động chút sóng gió nào trong cuộc sống của chúng .

 

Thế nhưng, âm thầm giữ WeChat của cô , hề xóa .

 

Thỉnh thoảng, trang cá nhân của cô đêm khuya.

 

dường như sống khá , trong dòng trạng thái mới nhất, xuất hiện bóng lưng của một đàn ông khác, đang dắt tay con trai cô .

 

Địa điểm chụp là ở công viên giải trí, bãi biển, nhà hàng gia đình mới mở.

 

Lời chú thích cô đăng tải toát lên vẻ bình yên giản dị: "Hạnh phúc đơn giản", "Đồng hành là lời tỏ tình dài lâu nhất".

 

chợt nghĩ, nếu ngày đó cuộc cãi vã bùng nổ , liệu xuất hiện trong bức ảnh , trở thành bố trong miệng của một đứa trẻ khác ?

 

Tắt màn hình, bóng tối bao trùm.

 

Bên cạnh là thở đều đặn của Trần Dữ, chúng vẫn ngủ chung một chiếc giường.

 

Anh vẫn giữ liên lạc của Hiểu Di ?

 

Có lẽ là , lẽ là .

 

Sau , còn cảnh tan nát cõi lòng nữa, mà chỉ còn sự kiệt sức.

 

Anh dọn ngoài, xe cộ, nhà cửa và con cái đều thuộc về , thủ tục giải quyết nhanh ch.óng.

 

Chúng vẫn cùng tham gia việc giáo d.ụ.c con cái, tập diễn cảnh hòa thuận mặt Khả Tâm, tập khóa c.h.ặ.t những cuộc chiến trong quá khứ sâu đáy lòng mỗi .

 

Tiếng đàn dương cầm vang lên, là thí sinh tiếp theo.

 

Bàn tay cảm nhận sự ấm áp, bạn trai bên cạnh khẽ nắm lấy tay : "A Nguyệt, lát nữa chúng đưa Khả Tâm ăn mừng nhỉ? Con bé hôm nay thật tuyệt vời."

 

hồn , mỉm với .

 

"Anh cứ quyết định , chọn một nơi Khả Tâm thích là ."

 

"Được."

 

Anh gật đầu, ánh mắt hướng về phía sân khấu, nhưng bàn tay vẫn ấm áp đặt tay .

 

từng nghĩ cuộc ly hôn tiêu hao hết sức lực đó chính là dấu chấm hết.

 

Giờ mới hiểu , đó chỉ là một dấu phẩy trong cuộc đời dài đằng đẵng .

 

Tạm biệt, từng yêu.

 

Sẽ bao giờ gặp nữa, nhưng bằng một cách nào đó, chúng vẫn buộc mãi mãi kết nối.

 

Tiếng đàn dương cầm như dòng nước chảy, phản chiếu con đường mỗi bước tiếp về phía thể đầu .

Loading...