Cạm Bẫy Nợ Nần - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-22 12:43:59
Lượt xem: 49
Vừa đẩy khỏi phòng sinh, họ hàng lập tức ùa : "Dao Dao, bên chỗ bác đang cần tiền gấp, cháu xem hai mươi vạn tệ khi nào thì trả ?" yếu ớt nhướng mí mắt lên: "Hai mươi vạn nào cơ?" Chồng lập tức nắm lấy tay : "Vợ ."
"Anh sợ áp lực trả nợ vay ngân hàng sẽ ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống của chúng , nên khi cưới tìm họ hàng gom góp, thanh toán dứt điểm tiền mua nhà ."
thể tin nổi : "Mượn tiền của họ hàng thì ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống ?"
Anh tỏ vẻ khó xử: "Bây giờ mấy chuyện cũng muộn . Trước mắt chỉ hai con đường. Hoặc là em dùng tiền sính lễ và của hồi môn giúp trả một phần. Hoặc là, em ở nhà chăm con, tiền kiếm sẽ từ từ đem trả nợ."
Khoảnh khắc đó, chợt bừng tỉnh. gài bẫy. Vết thương rách tầng sinh môn vẫn còn đang âm ỉ đau, nhưng chẳng thấm tháp gì so với một phần vạn nỗi đau trong tim. Gã đàn ông che giấu quá sâu. Sự ân cần chu đáo suốt hai năm rưỡi ngày cưới, hóa chỉ để dành cho khoảnh khắc khi sinh . Anh đinh ninh rằng kiệt sức, còn khả năng phản kháng.
đầu ôm con gái lòng. Con bé còn quá nhỏ, nhỏ đến mức ngay cả một cái ôm trọn vẹn cũng thể trao cho nó. Mẹ thì sức khỏe yếu, bố bận rộn. Con đường do chính chọn sai, thể liên lụy bắt họ gánh vác .
gom chút sức lực cuối cùng, nhắn tin cho chị bảo mẫu chăm sóc sinh: "Nửa tiếng nữa đến."
Sau khi con ngủ say, gồng lê từng bước xuống giường: "Chu Trầm, chúng chuyện ."
Trên mặt gã đàn ông hề nửa điểm áy náy, dáng vẻ cứ như nắm chắc phần thắng trong tay. đưa cây b.út qua: "Nợ bao nhiêu? Viết xuống đây. Đem bộ chứng từ gửi hết cho ."
Mắt Chu Trầm sáng rực lên: "Vợ ơi, em đồng ý giúp trả nợ ?"
đáp, đưa mắt quanh một vòng: "Mẹ ? Sao đến?"
Chu Trầm ánh mắt né tránh: "Mẹ... trong khỏe. Lát nữa tới."
hiểu . Vì sinh con gái, nên họ ngay cả chút công phu giả đò ngoài mặt cũng nữa.
"Chỉ hai mươi vạn tệ của mợ thôi ? Sao thể chứ." dửng dưng . Gã tồi buột miệng: "Căn nhà đó của bốn triệu mấy tệ lận, hồi đó mượn gần hai triệu mới trả hết nợ. Hai mươi vạn mà chẳng bõ dính răng."
Bộ mặt vô liêm sỉ mắt khiến đầu óc choáng váng từng cơn.
"Thứ nhất, đây là khoản nợ cá nhân của , liên quan gì đến . Thứ hai, lương tháng của tới hai vạn, định lấy cái gì để trả khoản nợ hai triệu tệ ?"
Họ hàng lập tức nháo nhào cả lên.
"Nợ cá nhân gì chứ? Chu Trầm chẳng cũng vì cuộc sống của hai đứa thôi ?"
" thế! Vợ chồng là một thể, gì cái đạo lý để chồng một gánh nợ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cam-bay-no-nan/chuong-1.html.]
"Đã sinh con , tiền của hai đứa chẳng đều là để dành cho con ? Còn phân biệt gì tiền của cô tiền của nữa?"
Chu Trầm nắm lấy tay : "Vợ , thề đời nhất định sẽ đối xử thật với em, nếu sẽ thiên lôi dập xuống báo ứng."
gạt tay : "Không cần thề thốt. Nếu thực sự lòng, thì sang tên một nửa căn nhà cho ."
Người cứng đờ: "Em chia một nửa căn nhà?"
" ."
Cả phòng xôn xao.
"Cô điên ! Căn nhà bốn triệu tệ, cô bỏ một triệu tệ mà đòi lấy một nửa?"
"Một triệu tệ? Hừ, ngay cả tiền tiết kiệm cá nhân của mà mấy cũng nắm rõ như lòng bàn tay nhỉ. Có ?" nhướn mày.
Chu Trầm tỏ vẻ khó tin: "Đây là tài sản hôn nhân của , là tâm huyết của cả gia đình . Sao em mặt mũi mở miệng đòi thế?"
Bác gái mỉm lạnh nhạt: "Người trẻ bây giờ ghê gớm thật, tưởng đẻ đứa con là quyền chia gia tài đấy. Có bản lĩnh thì tự mà kiếm! Bố cô dạy cô ngửa tay xin tiền đàn ông thế ?"
từ từ lên giường, bày bộ dạng "lợn c.h.ế.t sợ nước sôi": "Chu Trầm khi cưới vay tiền trả nợ mua nhà thì gọi là toan tính, mới đòi nửa căn nhà coi là toan tính. Bộ mặt của mấy ở đây, cũng thật khó coi quá ."
Mọi khẩy.
"Vợ chồng vốn dĩ là một thể. Cô ở nhà của nó, dựa nó nuôi ?"
𝙱𝚊𝚗 𝚍𝚒𝚌𝚑 𝚝𝚑𝚞𝚘𝚌 𝚚𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚜𝚘 𝚑𝚞𝚞 𝚌𝚞𝚊 𝙼𝚘𝚌 𝙽𝚑𝚞, 𝚟𝚞𝚒 𝚕𝚘𝚗𝚐 𝚌𝚑𝚒 𝚍𝚘𝚌 𝚝𝚊𝚒 𝚠𝚎𝚋 𝙼𝚘𝚗𝚔𝚎𝚢𝚍 𝚍𝚎 𝚞𝚗𝚐 𝚑𝚘 𝚍𝚒𝚌𝚑 𝚐𝚒𝚊.
" đấy, mới sinh con xong, chỗ dùng đến tiền còn nhiều lắm. Nợ ngập đầu thế thì sống qua ngày kiểu gì?"
Cảnh tượng , sống động chẳng khác nào Lục đại môn phái vây đ.á.n.h đỉnh Quang Minh. thẳng Chu Trầm: "Anh tính ?"
Thấy họ hàng đều bênh vực , lập tức thẳng lưng: "Anh cùng suy nghĩ với ."
"Hiểu ." kéo chăn lên, thèm đoái hoài nữa. Hóa mục đích hôm nay của họ chỉ là nhân lúc yếu ớt, đầu óc tỉnh táo, ép nhận lấy khoản nợ .