"Em hề vứt bỏ Ân Ân… Em … Ân Ân đang ở đây."
Thẩm Dư Ninh từng nghĩ đến đáp án là như .
Trút bỏ lớp ngụy trang kiên cường, cô trút hết bao tủi và hối hận lên Phó Tư Thần.
"Anh cũng chịu …"
Bất chợt, Phó Tư Thần thuận thế nắm c.h.ặ.t lấy tay cô.
"Em về Kinh Thị, mặt chịu thừa nhận là Giang Dư Ninh, càng từng nhắc đến Ân Ân nửa lời. Anh cứ ngỡ em thật sự thể nhẫn tâm đến mức vứt chồng bỏ con, cứ thế biến mất khỏi thế giới của suốt ba năm ròng rã.
Em bảo mở lời thế nào đây? Rằng và Ân Ân mòn mỏi đợi em suốt ba năm, mãi đến hôm nay mới đợi em trở về."
Nghe những lời , cảm xúc của Thẩm Dư Ninh càng thêm vỡ òa.
Ba năm , rốt cuộc xảy chuyện gì?
Đây là câu hỏi mà cả hai đều khao khát đáp án.
Thế nhưng, hiện tại là lúc để truy cứu.
Phó Tư Thần siết c.h.ặ.t t.a.y cô, giọng khàn khàn mang theo sự dịu dàng dỗ dành: "Ân Ân đang đợi , chúng cùng về gặp con."
Nghe , Thẩm Dư Ninh từ từ ngước đôi mắt đẫm lệ Phó Tư Thần.
Vệt nước mắt vương gò má cô đầu ngón tay thô ráp của cẩn thận lau .
Sau đó, cô ngoan ngoãn bước theo , tiến căn biệt thự quen thuộc.
Trước khi đặt chân nơi , trái tim Thẩm Dư Ninh vốn nguội lạnh.
giờ phút , niềm vui sướng tột cùng dường như xua tan đau khổ và tiếc nuối suốt ba năm qua. Đó là cảm giác mất tìm , cũng là sự trút bỏ gánh nặng ngàn cân.
Cho dù Phó Tư Thần đang nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, cô cũng mặc kệ, hề giãy giụa kháng cự.
Bởi vì hiện tại, trong mắt cô, đàn ông còn mang một phận quan trọng khác: Ba của Ân Ân.
Lần đầu tiên gặp Ân Ân ở trung tâm thương mại, chính miệng con bé ba đối xử với vô cùng . Nhìn dáng vẻ đáng yêu, ngoan ngoãn của con gái, cô thể đoán Phó Tư Thần chăm sóc con bé chu đáo đến mức nào.
Vốn dĩ hôm nay sự oán hận của Thẩm Dư Ninh dành cho lên đến đỉnh điểm, nhưng giờ phút , tất cả đều niềm hạnh phúc đoàn tụ bù đắp.
"Sau khi em rời , thứ trong biệt thự hề đổi, vẫn giữ nguyên dáng vẻ mà em thích nhất."
Thực , sâu thẳm trong lòng Phó Tư Thần lúc đang căng thẳng tột độ.
Tâm trạng hệt như đang tàu lượn siêu tốc. Từ nỗi lo sợ thể đón cô về cùng Ân Ân đón sinh nhật, cho đến khoảnh khắc vỡ òa khi thấy cô tự tìm đến.
Chính nhờ sự tồn tại của Ân Ân, mới nhận giữa hai quá nhiều hiểu lầm ba năm .
cả, bây giờ Giang Dư Ninh trở về bên cạnh . Bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy báu vật vô giá mà từng đ.á.n.h mất.
Nghe , ánh mắt Thẩm Dư Ninh khẽ đưa quanh biệt thự.
Những khóm hoa nở rộ rực rỡ trong vườn, từng là khung cảnh mà cô yêu thích nhất.
Sự quen thuộc bủa vây khiến từng bước chân chầm chậm của cô tựa như đang bước qua khe hở của ba năm thời gian.
Tâm trạng khi trở về nơi , giống hệt như đang những tháng ngày hạnh phúc nhất trong ký ức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cam-duc-tieu-thuc-khong-gia-vo-nua-pho-tong-truy-the/chuong-542-mat-di-roi-tim-lai-duoc.html.]
Lúc , quản gia đang chuẩn bữa trưa vội vã bước đón tiếp.
"Giang tiểu thư, cô về ."
"Đã lâu gặp."
Thẩm Dư Ninh mỉm dịu dàng đáp .
Ánh mắt cô lướt về phía phòng khách. Cách bài trí tràn ngập sự ngây thơ, vui nhộn ở đây đều mang đậm phong cách mà Ân Ân thích.
Ngay chính giữa là một tòa lâu đài nhỏ dựng bằng bong bóng, treo con 3 lấp lánh, tượng trưng cho việc hôm nay tiểu công chúa của cô tròn ba tuổi.
Cảm xúc của Thẩm Dư Ninh dần bình tĩnh , ý nơi đáy mắt cũng từ từ lan tỏa.
"Sao thấy Ân Ân ?"
Cô đầu Phó Tư Thần.
Đối với cách ái khi kề sát bên cạnh, dường như cô ngầm chấp nhận.
"Ân Ân ?"
Phó Tư Thần cũng nhíu mày khó hiểu.
"Ân Ân tiểu thư đang ở phòng ngủ lầu hai."
Quản gia nhớ tới chuyện , vẻ mặt ngưng trọng báo cáo: "Vốn dĩ Louis thiếu gia qua đây chơi cùng Ân Ân tiểu thư, nhưng bé đột nhiên cảm thấy khỏe. Tô tiểu thư đến đón , là đưa đến bệnh viện khám ."
"Sao Louis đột nhiên khỏe? Ân Ân bám trai, con bé chắc sẽ buồn lắm đấy."
Bởi vì Tô Vãn Tình xuất hiện, Phó Tư Thần cũng chẳng mảy may đề phòng nghi ngờ gì Louis.
"Louis là trai của Ân Ân..."
Thẩm Dư Ninh chợt bừng tỉnh. Hóa cô em gái mà đây Louis nhắc đến chính là Ân Ân.
Chillllllll girl !
Cô thể gặp mặt con gái khi hai con chính thức nhận , âu cũng cảm ơn sự sắp xếp đầy thiện ý của bé.
"Ân Ân và Louis đều là trẻ con, chơi với ."
Lúc chuyện, ánh mắt thâm thúy của Phó Tư Thần vẫn luôn khóa c.h.ặ.t lấy phản ứng của Giang Dư Ninh. Anh trầm giọng giải thích thêm: "Năm đó khi em rời , sắp xếp một chỗ ở mới cho Tô Vãn Tình và Louis. Cô từng bước chân đến đây nữa, chỉ Louis là thường xuyên qua chơi cùng Ân Ân."
Anh cũng chẳng hiểu tại chủ động giải thích cặn kẽ như . Có lẽ vì ban nãy cô rơi nước mắt tố cáo cái gì cũng giấu giếm, nên bây giờ chuyện gì cũng phơi bày rõ ràng mặt cô.
Hóa Phó Tư Thần hề sống chung với con Tô Vãn Tình. Anh tự dẫn theo Ân Ân, một ông bố đơn .
Nghe , Thẩm Dư Ninh khẽ gật đầu.
"Em xem Ân Ân."
Giọng của cô khôi phục sự mềm mại, còn mang theo sự lạnh nhạt, nặng nề như .
Sau đó, Phó Tư Thần sóng vai cùng Thẩm Dư Ninh lên lầu hai, nhẹ nhàng gõ cửa phòng ngủ của con gái.
"Sáng nay Ân Ân còn gọi điện thoại giục mau đón em về. Con bé mà thấy em, chắc chắn sẽ vui điên lên mất."
Lúc , vị Phó tổng bá đạo vẫn hề , cô dì xinh mà con gái cưng ngày đêm nhắc tới, chính là phụ nữ đang ngay bên cạnh .