"Này, định luôn đấy ?"
Lê Vũ Hân tay cầm một xấp vé đổi thưởng, ánh mắt ngập tràn vẻ khó hiểu.
"Không bảo cứ coi như ngoài chơi một chuyến ?"
Thực cô cũng gia quy gò bó quá lâu, còn ép xem mắt, nên mới nảy sinh tâm lý nổi loạn. Muốn để cho đối phương một ấn tượng "khó phai", cô mới cố tình ăn mặc lố lăng thế .
"Bổn tiểu thư hạ đến gặp , chẳng chút phong độ lịch thiệp nào ? Mấy thứ dùng, để đổi quà đây?"
Lê Vũ Hân bĩu môi, nét mặt lộ rõ vẻ bất mãn với Ôn Tuân. Cho dù ngay từ đầu cô chẳng định xem mắt đàng hoàng, nhưng cũng thể cứ thế mà bỏ chứ.
"Lê đại tiểu thư, và cô vốn dĩ chỉ là dưng nước lã."
Ôn Tuân cô năng ngang ngược như , tức đến bật . Anh chỉ hai , vẻ mặt cực kỳ khó chịu.
"Cô thì liên quan quái gì đến ?"
"Ồ, chẳng lẽ Ôn đại thiếu gia cũng từng đến mấy chỗ chơi, cái gì cũng , sợ mất mặt nên mới cố tình ?"
Lê Vũ Hân dẫu cũng là thiên kim nuôi dưỡng trong danh gia vọng tộc. Ưu điểm lớn nhất của cô chính là co duỗi. Lúc cần thiết, xài chút phép khích tướng cũng chẳng .
Bấy lâu nay vì đóng giả thục nữ, cô kìm nén bản tính quá nhiều, hôm nay khó khăn lắm mới dịp xõa một bữa. Nếu bây giờ vác mặt về nhà, chắc chắn sẽ tra hỏi đủ điều. Thà cứ ở đây chơi bời một ngày cho .
"Lê tiểu thư, cô nghĩ thấu cái trò khích tướng của cô ?"
Ôn Tuân ngạo nghễ, tự đắc cho rằng thấu tâm tư của cô. Người phụ nữ , quả thực chẳng lấy nửa điểm dáng vẻ của một thiên kim đài các. thể phủ nhận, thế còn chán so với mấy cô ả xanh giả tạo.
"Vậy rốt cuộc là ?"
Lê Vũ Hân khoanh tay n.g.ự.c, trực tiếp đảo mắt khinh khỉnh.
Ôn Tuân lập tức cứng họng. Anh mím môi, trong ánh mắt thiếu kiên nhẫn chợt xẹt qua một tia lúng túng.
"…Không ."
Nghĩ thì, hôm nay vốn dĩ đến để xem mắt, tại chớp mắt biến thành chơi cùng thế ? Hơn nữa, chẳng nên dứt khoát rời ngay lập tức ? Vốn dĩ chuyện xem mắt đủ phiền phức , còn đụng ngay một đối tượng chẳng hề bình thường.
đồng thời, sự hiếu thắng cam lòng chịu thua trong lòng cũng bùng lên.
"Được, Lê tiểu thư chơi chứ gì, sẽ chơi tới bến với cô! Hôm nay càn quét hết tất cả các trò ở đây, để cô sự lợi hại của . Cho dù từng chơi, nhưng bổn thiếu gia đây chính là thiên tài bẩm sinh!"
"Được thôi, giúp nạp mấy cái vé đổi thưởng ."
Lê Vũ Hân hất cằm, ánh mắt cố nhịn , tràn ngập vẻ đắc ý.
Ôn Tuân quả thực mù tịt, chẳng thế nào. Cuối cùng hết cách, hai đành nhờ nhân viên giúp đỡ. Dưới sự hướng dẫn của nhân viên, lúc mới nạp vé thành công.
"Trạm đầu tiên, gắp thú bông!"
Lê Vũ Hân tay xách một cái giỏ lớn, chằm chằm máy gắp thú bông, hai mắt sáng rực lên vì kích động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cam-duc-tieu-thuc-khong-gia-vo-nua-pho-tong-truy-the/chuong-821.html.]
Ôn Tuân nhíu mày, vẫn cảm thấy phụ nữ thật ấu trĩ. Lại thích mấy thứ đồ chơi mà chỉ con nít mới mê.
khi phá vỡ định kiến cố hữu của về những vị thiên kim tiểu thư , chợt cảm thấy Lê Vũ Hân cũng đến mức đáng ghét. Thậm chí còn thấy cô chút thẳng thắn là ?
khi cách ăn mặc của cô, mái tóc đỏ rực ch.ói lọi, cùng lớp trang điểm mắt khói đậm lè thể dọa c.h.ế.t ... Thôi bỏ , coi như từng nghĩ .
"Cô xách cái giỏ to tổ chảng thế , định gắp sạch thú bông ở đây mang về đấy ?"
" , để xem Ôn đại thiếu gia mang danh 'thiên tài bẩm sinh' thể giúp gắp bao nhiêu con."
Chillllllll girl !
Lê Vũ Hân đổi hẳn mấy nghìn xu, quyết tâm chơi một vố lớn.
Ôn Tuân bất giác chút hoảng, nhỡ gắp nhiều thú bông như thế, chẳng sẽ mất mặt lắm ? đường đường là đàn ông, thể tỏ yếu thế mặt phụ nữ ?
"Đảm bảo gắp đến mức cô xách nổi mới thôi."
"Vậy là chúng thi , xem ai gắp nhiều hơn."
Lê Vũ Hân cảm thấy vị Ôn đại thiếu gia quả thực chút khác biệt so với đám công t.ử bột nhà giàu khác. Tuy đến hiện tại vẫn ưu điểm gì, nhưng điều khiến cô để tâm nhất là sự tôn trọng và bình đẳng, thì .
"Được, bắt đầu thôi."
Ôn Tuân vơ lấy một nửa xu, lập tức lao chiến đấu với máy gắp thú. Lê Vũ Hân đương nhiên cũng chịu lép vế.
Ngay đó, cả khu trung tâm giải trí vang vọng tiếng la hét chí ch.óe, ai nhường ai của hai .
" gắp ba con !"
" gắp năm con nhé!"
"Con của to hơn của cô! Phải tính là hai con!"
"Đùa gì , mấy con của hơn của nhiều!"
Cả hai đều dốc hết lực, sống c.h.ế.t đè bẹp đối phương. Giữa chừng, thậm chí mấy gắp hụt còn khiến họ tức đến sôi m.á.u.
"Cái máy c.h.ế.t tiệt , cài đặt gian lận ?"
"Còn gắp lên nữa là ông đây mua đứt luôn cái trung tâm giải trí ! Xem mày còn dám khó nữa !"
Nhân viên bên cạnh mà tim đập thình thịch. Đụng hai vị đại thần xài tiền như nước , chén cơm của họ liệu giữ nổi đây?
May mắn , hai họ thực sự vung tiền mua đứt nơi . Bọn họ đấu khẩu chí ch.óe, nướng sạch mấy nghìn xu, tiện thể càn quét gần như bộ thú bông trong hơn mười mấy cái máy.
Sau khi nhờ nhân viên kiểm đếm, Lê Vũ Hân đắc ý hất cằm.
"Ôn đại thiếu gia 'thiên tài bẩm sinh', gắp ít hơn ba con đấy nhé!"
"Cô quên , ban nãy lúc cô gắp hụt, là tay gắp hộ cô mấy con, cái tính đây?"
Ôn Tuân bĩu môi, sống c.h.ế.t chịu nhận thua.