Kiều Thời Yến xong, Mạnh Yên đỏ mặt.
Mỗi báo đáp xong, chân cô gần như run rẩy vững, dù bây giờ đang mang thai... cũng luôn cách khiến cô sống bằng c.h.ế.t.
Mạnh Yên lộ sự yếu đuối,
Vì , cô nhặt sách lên giả vờ : "Không thèm sự báo đáp của !"
Vẻ mặt cô thật sự kiều diễm, dù ý đó, nhưng vẫn nhịn kéo cô lòng, uy h.i.ế.p dụ dỗ buộc cô kế hoạch.
Mạnh Yên trong lòng .
Một chiếc váy ngủ lụa đen, lỏng lẻo treo bờ vai gầy, để lộ một vùng da trong suốt như pha lê, quyến rũ như ngọc lưu ly thượng hạng.
Cô nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của , thì thầm kế hoạch của .
Kiều Thời Yến càng thêm say mê,
Hận thể bắt đầu báo đáp cô ngay bây giờ.
Anh suy nghĩ một chút, trầm ngâm : "Em cứ việc ! Có hậu thuẫn cho em, đến lúc đó cũng sẽ giúp em một tay!"
...
Ba ngày .
Nhà họ Vương ở thành phố B tổ chức tiệc.
Dù nhà họ Vương là thế lực hàng đầu, nhưng nhà họ Vương một mối quan hệ thông gia lợi hại, ở thành phố B ngay cả ông Thẩm cũng nể mặt vài phần.
Nhà họ Vương tổ chức tiệc, cả nhà họ Thẩm đều đến dự.
Trừ Thẩm Từ Thư.
Tám giờ tối.
Biệt thự nhà họ Vương, bữa tiệc đang diễn sôi nổi, tiếng đàn violin du dương êm tai. Các quý ông và quý bà nắm eo , uyển chuyển khiêu vũ trong sàn nhảy, một bản nhạc kết thúc đều lưu luyến rời.
Ông Thẩm địa vị siêu việt.
Người nhà họ Thẩm cùng chủ nhà, ăn bánh trò chuyện, trong chuyện của Thẩm Từ Thư, ông Thẩm cần đến nhà họ Vương, bóng gió vài câu... nhưng thái độ của nhà họ Vương mập mờ.
Ông Thẩm lực bất tòng tâm.
Lúc , trong sân vang lên tiếng ô tô, rõ ràng khách đến!
Ông Thẩm nheo mắt, ở thành phố B , đến dự tiệc nhà họ Vương muộn... Đó là phận hiển hách như thế nào?
Kiều Thời Yến nắm tay Mạnh Yên bước .
Họ xuất hiện, nhà họ Thẩm sững sờ——
Kiều Thời Yến leo lên nhà họ Vương, còn ngang nhiên xuất hiện như , nhưng cũng tự cho quá cao, nể mặt ông Vương, đến muộn cả nửa tiếng.
Bà Vương hề tức giận.
Bà còn tiến lên, mật nắm lấy tay Mạnh Yên: " chuẩn hoa hồng mà cô thích uống, lát nữa cô uống thêm hai ly... An thần, cho em bé."
Rõ ràng, bà Vương và Mạnh Yên mối quan hệ .
Một bên, Triệu Tĩnh Uyển móng tay cắm thịt.
Cô thể chấp nhận Mạnh Yên địa vị cao hơn . Cô Mạnh Yên tay , cố ý : "Không lẽ ngay cả quà cũng chuẩn ! Kiều phu nhân thất lễ !"
Mạnh Yên khẽ mỉm .
Ngoài cửa, giúp việc nhà họ Kiều mang quà .
Là một chiếc ấn nhỏ mà Càn Long dùng.
Bà Vương vô cùng ngạc nhiên, bà yêu thích đến mức liên tục : "Sao cô đang tìm cái ? Tìm nửa năm mà tìm cái ưng ý, cái coi như là hàng đầu ! Mạnh Yên... cảm ơn cô."
Mạnh Yên nhẹ: "Cũng là do duyên phận."
Bà Vương yêu thích rời tay.
Khuôn mặt của Triệu Tĩnh Uyển, méo mó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cam-ly-hon-luc-thieu-dem-dem-do-danh/chuong-388-manh-yen-ai-dong-vao-con-trai-toi-toi-muon-co-ta-chet-2.html.]
Mạnh Yên vẫn mang theo nụ nhạt: "Tặng quà thì tặng đúng ý ! Thẩm phu nhân thích ngọc trai Đông Châu, nên đặc biệt nhờ một đôi bông tai ngọc trai Đông Châu quý giá, hôm nay tình cờ gặp nên tặng luôn."
Cô đưa tay ——
Người giúp việc liền dâng quà lên.
Kim bạc của đôi ngọc trai Đông Châu đó thô, to bằng kim đan áo len cỡ nhỏ, nếu cứ thế mà đ.â.m tai thì chắc chắn sẽ chảy m.á.u.
Mạnh Yên cầm ngọc trai Đông Châu, đeo cho Triệu Tĩnh Uyển.
Triệu Tĩnh Uyển chịu ?
Một bên, bà Vương đang mân mê chiếc ấn, vẻ mặt thờ ơ: "Mạnh Yên là trưởng bối của cô! Trưởng bối tặng quà mà cô chịu nhận... Tĩnh Uyển, cô quá kiêu ngạo ."
"Các hợp sức bắt nạt !"
"Hỗn xược!"
...
Ông Thẩm khẽ quát.
Ông đoán đại khái: rõ ràng bà Vương nhận lợi ích từ Kiều Thời Yến, và cùng phe với Kiều Thời Yến... nhưng ông thể đắc tội với nhà họ Vương, mạng nhỏ của Từ Thư vẫn trong tay .
Triệu Tĩnh Uyển vô cùng tủi : "Ông ơi!"
Ánh mắt ông Thẩm lạnh lùng...
Triệu Tĩnh Uyển gì nữa, cô lặng lẽ đó, mặc cho Mạnh Yên đeo đôi bông tai lớn đó cho .
Máu, chảy xuống từ tai...
Nỗi đau đó, còn t.h.ả.m khốc hơn cả mười tháng mang thai.
Triệu Tĩnh Uyển lung lay sắp đổ.
Cô kêu t.h.ả.m thiết hơn nữa mắt bao .
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Mạnh Yên cao, lạnh: "Thẩm phu nhân cũng nếm trải nỗi đau thấu xương chứ! với Thẩm phu nhân là... ai dám động con , sẽ lấy mạng đó!"
Trong mắt Triệu Tĩnh Uyển tràn đầy hận thù.
Cả đời cô mạnh mẽ, từng chịu nhục nhã như , huống hồ là trong một buổi tiệc của giới thượng lưu như thế ... Mặt mũi nhà họ Thẩm gần như Mạnh Yên chà đạp sàn!
Ông Thẩm lên tiếng: "Thôi đủ !"
Kiều Thời Yến lạnh một tiếng: "Người nên dừng là nhà họ Thẩm các mới đúng! Thẩm Từ, ông bao nhiêu chuyện thất đức mà chịu báo ứng, đời đời mắc bệnh nan y."
Một tờ giấy giám định, nhẹ nhàng rơi xuống mặt phu nhân Thẩm.
[Thẩm Từ, Thẩm Từ Thư.]
[Sau khi chọc hút mẫu, giám định tủy xương của hai bên phù hợp, thể tiến hành phẫu thuật ghép tủy xương tùy theo tình trạng bệnh.]
...
Phu nhân Thẩm vài .
Cô kinh ngạc vị trưởng bối mà kính trọng.
Một lúc lâu , cô mới run rẩy hỏi: "Bố, năm đó bố và Từ Thư rõ ràng phù hợp! Tại bố giấu chúng con?"
Cô đột nhiên đau lòng đến xé ruột xé gan——
"Bố giấu con và Tự Sơn khổ sở quá!"
"Cái gì là thật?"
"Tình yêu thương của bố dành cho Từ Thư, và cả tình yêu thương dành cho Thần Thần và Hi Hi?" còn thể tin tưởng ? Bố... con và Tự Sơn còn thể tin tưởng bố ? Bố yêu quý thể của , nhưng Từ Thư là cháu ruột của bố, năm đó bố trơ mắt nó chờ c.h.ế.t... Nhà họ Thẩm ngai vàng để kế thừa ?
...
Mặt ông Thẩm trầm xuống.
Bí mật chôn giấu bao năm của ông, mà phơi bày trong một sớm một chiều.
Kiều Thời Yến, !