CẤM LY HÔN! LỤC THIẾU ĐÊM ĐÊM DỖ DÀNH - Chương 404: Kiều Thời Yến: Tôi và ông Thẩm, không thể hòa giải được nữa!
Cập nhật lúc: 2026-01-18 15:17:09
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lên xe, Lâm Mặc Nồng vẫn im lặng.
Trong mắt vẫn còn vương lệ.
Thư ký Kim cạnh cô, thư ký Kim cũng là phụ nữ thể tâm ý của Lâm Mặc Nồng... Lâm Mặc Nồng thích Thẩm Từ Thư.
một là con cưng của trời, một chìm bụi trần.
Hơn nữa, Thẩm Từ Thư vợ con.
Thư ký Kim nhẹ nhàng vỗ vai Lâm Mặc Nồng, dịu dàng an ủi: "Em còn trẻ, sẽ gặp đàn ông thật lòng đối xử với em."
Lâm Mặc Nồng khẽ lắc đầu.
Khi còn trẻ, gặp khiến kinh ngạc, sẽ khó yêu khác nữa... tình cảm của cô dành cho Thẩm Từ Thư, căn bản thể , bóc trần lớp vỏ bên ngoài thì thực cô chỉ là một con chim hoàng yến nuôi dưỡng mà thôi.
Nếu về tình cảm, thật nực !
Thư ký Kim cũng chỉ thở dài, khi đưa Lâm Mặc Nồng về nơi cô ở, cô về biệt thự báo cáo với Kiều Thời Yến. Kiều Thời Yến gặp cô ở sảnh hoa nhỏ tầng một, chuyện khá lâu.
Gần trưa, thư ký Kim trở về biệt thự lớn của .
Kiều Thời Yến trở về thư phòng tầng hai.
Vừa mở cửa, thấy Mạnh Yên ở bên trong, tay cầm một bức thư tay.
Là b.út tích của ông Sở.
Vài nét đơn giản, ý nghĩa rõ ràng –
Rất hoan nghênh bà Kiều đến nhà họ Sở ở tạm, ông và bà sẽ hết lòng chăm sóc, cũng mong ông Kiều yên tâm.
Mạnh Yên vài .
Tiếng mở cửa thư phòng vang lên, cô , là Kiều Thời Yến.
Vợ chồng một lát, về phía cô, nhẹ nhàng ôm lấy eo cô từ phía , bàn tay rộng lớn lưu luyến vuốt ve bụng của cô, mở miệng giọng khàn khàn vô cùng.
" và ông Thẩm thể hòa giải nữa, ông c.h.ế.t thì sống!"
"Cứu Thẩm Hi là Thẩm Hi, ông là ông , hai chuyện khác ."
"Tiểu Yên tin , nhất định sẽ bảo vệ bản ! Hai năm, nhiều nhất là hai năm nhất định sẽ đón em và các con về B thị, gia đình chúng từ nay còn chia ly nữa!"
...
Anh nghĩ, Mạnh Yên sẽ đồng ý.
Không ngờ Mạnh Yên đồng ý, cô sự lợi hại trong đó, cô sợ ở B thị Kiều Thời Yến sẽ phân tâm... Cô bằng lòng chịu đựng sự chia ly ngắn ngủi.
Cô chỉ thông cảm cho , cô còn nỡ rời xa .
Cô nắm lấy cánh tay rắn chắc của , khẽ : "Em sẽ để dì Trương ở chăm sóc , dì bình thường thương nhất... Có dì Trương ở đây, em yên tâm!"
Kiều Thời Yến dáng vẻ dịu dàng của cô, khỏi xiêu lòng.
Anh nỡ rời xa cô, nỡ rời xa Tân Phàm, nỡ rời xa Tiểu Kiều Hoan.
Trong phòng ấm áp, bế cô lên bàn việc.
Chiếc váy màu cà phê sẫm vén lên, để lộ bụng nhô lên, làn da cô mịn màng trắng nõn... Kiều Thời Yến ngừng vuốt ve bụng cô, đôi mắt đen sâu thẳm: "Ngày dự sinh tháng 7, nhất định sẽ đến bên em."
Mạnh Yên ngoan ngoãn tựa vai .
Mái tóc đen dài buông xuống, vương vãi khắp cả hai, quấn quýt ngừng.
Cái ôm như , mang theo bất kỳ t.ì.n.h d.ụ.c nào, nhưng khiến rung động.
...
Trước khi , Mạnh Yên mời bà Hoàng uống cà phê, coi như là lời từ biệt.
Lần , ít nhất cũng một năm!
Mạnh Yên đang mang thai, nên đến một câu lạc bộ giải trí thương mại cao cấp, riêng tư hơn. Bà Hoàng đặt một phòng nhỏ, hai thể thoải mái chuyện.
Hai gặp ,
Bà Hoàng khuấy cà phê, khen Mạnh Yên lên tận mây xanh.
Bà Hoàng với vẻ mặt hớn hở: "Cô đừng khiêm tốn! Chuyện của cô ở H thị, bây giờ trong giới chúng ai cũng , đều bà Kiều uy phong lẫm liệt... ở H thị xử lý ông Sở và bà Sở một cách gọn gàng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cam-ly-hon-luc-thieu-dem-dem-do-danh/chuong-404-kieu-thoi-yen-toi-va-ong-tham-khong-the-hoa-giai-duoc-nua.html.]
Bà hạ giọng: "Thật ngờ, Sở Chi Hạ là của ông Kiều!"
Bà Hoàng ít nhiều cũng ghen tị.
Tối qua, bà và ông Hoàng phân tích, giữa Kiều Thời Yến và ông Thẩm thì vẫn là ông Kiều... trẻ tuổi, tràn đầy năng lượng, và thiếu thủ đoạn!
Bà Hoàng bày tỏ thái độ với Mạnh Yên: "Cô cứ yên tâm dưỡng t.h.a.i ở H thị, bất cứ khi nào ông Kiều cần, chồng sẽ vô điều kiện về phía ông Kiều."
Mạnh Yên nắm lấy tay bà Hoàng, mỉm dịu dàng.
"Có câu của chị, em yên tâm ."
Bà Hoàng tự tay rót cho cô một tách hoa hồng, : "Cái dưỡng nhan an thần, cô uống thử xem."
Hai trò chuyện vui vẻ.
Sau đó, bà Hoàng việc đột xuất, nên rời .
Mạnh Yên cảm thấy hoa hồng thực sự ngon, nên , yên lặng uống hết tách đó... Cô ngờ, gặp quen.
Cửa phòng riêng nhẹ nhàng kéo , ngoài cửa là ông Thẩm và thư ký Từ.
Thư ký Từ mỉm : "Bà Kiều."
Cái tên gọi khiến ông Thẩm vô cùng khó chịu, ông bảo thư ký Từ đợi bên ngoài, còn thì tự bước phòng riêng kiểu Nhật.
Ánh đèn vàng ấm áp,
Cha con ngày xưa, đối mặt lời.
Ông Thẩm bụng của Mạnh Yên, lộ rõ , tính gần bốn tháng mang thai.
Nhìn lâu,
Ông Thẩm từ chiếc cặp công vụ bên cạnh, lấy bốn phong bì đỏ lớn, ông với Mạnh Yên: "Trong mỗi cái đều đựng một sổ đỏ nhà, đều là biệt thự ở những vị trí ! Ba đứa trẻ cộng với con tổng cộng là 4 phần... coi như là tiền lì xì cho !"
" ."
Mạnh Yên chút do dự, lập tức từ chối.
Ông Thẩm vui: "Vì Kiều Thời Yến?"
Mạnh Yên kìm nén cảm xúc, cô đàn ông lớn tuổi mặt, cô vẫn nhớ năm xưa cô gọi ông là bố, cô luôn thích ở trong thư phòng của ông... Cô rõ ràng nhớ, nhưng những ký ức đó xa xôi như kiếp .
Giọng cô run: "Cái hỏi ông!"
Ông Thẩm còn kiên trì nữa, ông khẽ thở dài: "Con dù cũng hận ! Con dù cũng đặt Kiều Thời Yến lên , lên nhà họ Thẩm."
Mạnh Yên chua chát, tranh cãi nữa.
Ông Thẩm dường như nhớ điều gì, : "Nghe con H thị, thực cần thiết! Ta sẽ hại con nữa... Con quả thực tìm một chồng tài giỏi! Anh chỉ tài giỏi, mà suýt chút nữa còn lấy một mạng của Từ Thư."
Ông Thẩm kể chuyện Kiều Thời Yến tặng hoa.
Mạnh Yên lặng lẽ gì.
Ông Thẩm thấy dáng vẻ của cô, cô quyết tâm, thực sự đoạn tuyệt với nhà họ Thẩm... Ông cũng níu kéo nữa, chỉ sẽ hại cô.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Mạnh Yên ông là lương tâm trỗi dậy, là ép buộc, dù là loại nào thì cũng còn ý nghĩa gì nữa!
Khi trở về,
Cô ở ghế xe, vẫn rơi nước mắt, dù cũng buồn.
Hoàng hôn, chiếc xe đen bóng loáng, từ từ lái biệt thự, vòng quanh bồn hoa trong sân dừng ở bãi đậu xe nhà chính.
Hoàng hôn buông xuống,
Những bông hoa nhỏ màu vàng nhạt nở rộ, nhẹ nhàng lay động trong làn gió chiều...
Kiều Thời Yến hai tay đút túi, trong sân.
Gió nhẹ cũng lướt qua mái tóc đen cắt tỉa gọn gàng của , khuôn mặt tuấn, đặc biệt nổi bật và trai trong ánh hoàng hôn... Anh mở cửa xe cho cô.
Khi cô bước khỏi xe, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
Đôi mắt đen sâu thẳm.
Mạnh Yên còn buồn bã nữa, cô cũng là gia đình.