Màn khói độc hoành hành suốt 5 ngày trời, rốt cuộc cũng chịu tan biến bình minh ngày thứ sáu. Ánh dương ló rạng từ phía Đông, bầu trời cuối cùng cũng quang đãng. Trải qua những trận cuồng phong bão tuyết, lụt lội kinh hoàng và sự tàn phá của làn khói độc, cảnh quan xung quanh Quảng trường Đồng Thoại càng trở nên hoang tàn, đổ nát hơn bao giờ hết. Giữa khung cảnh tiêu điều , Cửa hàng Hộp Mù sừng sững như một ngọn hải đăng nổi bật.
Từ xa xa, thấy bóng dáng vài rảo bước tiến về phía cửa tiệm. Khói độc tan, khách hàng tấp nập kéo đến. Lộ Dao cửa ngóng một lúc, xoay bước trong.
Tuyết Ca bỗng từ lao , giọng hớt hải: "Chủ tiệm ơi, Linh Lan, Linh Lan lớn !"
Lộ Dao bước chân tiệm, trong lòng thầm nhủ bé Linh Lan ngày nào cũng chén đẫy bụng, nếu lớn nhanh thì đúng là uổng công bao nhiêu thức ăn ngon lành tiêu thụ. Linh Lan đang chôn chân trong phòng nghiên cứu. Vừa thấy tiếng bước chân, cô bé chầm chậm đầu . Ánh mắt chạm hình bóng chủ tiệm, khuôn mặt cô bé bừng sáng niềm vui sướng. Cô bé lao v.út cửa, ôm chầm lấy Lộ Dao, giọng ngọt ngào, nũng nịu cất lên: "Chị ơi!"
Trước mặt Lộ Dao giờ đây là một bé gái chừng năm, sáu tuổi, xúng xính trong chiếc váy phồng màu trắng tinh khôi, thắt chiếc nơ bướm màu xanh ngọc bích ngang eo. Mái tóc b.úi thành hai củ tỏi ngộ nghĩnh, điểm xuyết bằng một chuỗi hoa linh lan duyên dáng. Đôi mắt to tròn đen láy, long lanh như hai viên bi ve.
Hóa lớn lên là như thế . Ngẫm thì hai ngày nay bé Linh Lan ít khi xuất hiện, xem cô bé âm thầm lẩn đó để tiến hành quá trình "lột xác". Lộ Dao thụp xuống, ngắm nghía cô bé thật kỹ, khẽ nhíu mày: "Linh Lan?"
Linh Lan sà lòng Lộ Dao, áp đôi má bầu bĩnh cô: "Chị ơi!"
Lộ Dao ngả , thoát khỏi vòng tay ôm ấp của Linh Lan. Cô ngẩng lên Tuyết Ca: "Cậu thấy khuôn mặt con bé quen quen ?" Tuyết Ca vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh: "Giống y hệt chủ tiệm." Nói " giống" còn là khiêm tốn đấy, khuôn mặt Linh Lan giờ đây cứ như đúc từ cùng một khuôn với Lộ Dao hồi còn nhỏ .
Lộ Dao chợt nhớ đến Mumu, một lặng ngắn ngủi lướt qua: "Khuôn mặt ... thể nặn ?"
Tuyết Ca đáp: "Khi cô bé lớn lên thêm chút nữa, diện mạo thể sẽ đổi."
Cây cối đột biến vốn dĩ mang vẻ rực rỡ, ma mị hơn hẳn con , nhưng vẫn phảng phất chút khí chất mỏng manh, yếu ớt của loài cỏ cây. Việc Linh Lan biến hóa thành bản của chủ tiệm, thể là do sự ngưỡng mộ, khao khát mãnh liệt của cô bé dành cho Lộ Dao.
Lộ Dao thở phào nhẹ nhõm, mặc cho Linh Lan cọ cọ gò má nũng nịu.
[Phát hiện mức độ hảo cảm của nhân viên dị tộc "Bé Linh Lan" đối với chủ tiệm đạt ngưỡng 100%. Mức hảo cảm của nhân viên dị tộc "Tuyết Ca" đối với chủ tiệm đạt 90%. Nhiệm vụ thành xuất sắc!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-382.html.]
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
[Nhiệm vụ tối thượng mở khóa: Định vị và khôi phục chiếc la bàn Cân Bằng. Thời hạn thành: 7 ngày!]
Nhiệm vụ vẻ khác thường. La bàn Cân Bằng rốt cuộc là thứ gì?
Hệ thống giải thích: [Chủ tiệm thể coi chiếc la bàn Cân Bằng đó như hiện của thần linh cai quản thế giới .]
Lộ Dao thắc mắc: "Sửa chữa xong chiếc la bàn , kỷ nguyên vô thường sẽ chấm dứt ?"
Hệ thống: [Thông tin thuộc hàng tuyệt mật. Tuy nhiên, điều chắc chắn duy nhất là khi chủ tiệm thành nhiệm vụ , cô sẽ nhận manh mối dẫn đến thế giới tiếp theo.]
Cái hệ thống nhỏ bé dạo kiêu ngạo gớm nhỉ.
Lộ Dao nhăn trán: "Nghĩa là mò mẫm ngoài để tìm kiếm cái la bàn đó ? Ít cũng cho một hình ảnh minh họa một manh mối nhỏ nhoi nào đó chứ. Nếu thì tìm thấy đúng thứ cần tìm?"
Hệ thống: […… Chỉ với 50.000 điểm nhân khí, cô thể đổi lấy một chiếc vòng tay khả năng dò tìm vị trí của la bàn. Chủ tiệm tiến hành quy đổi ?]
Gần đây điểm nhân khí cứ đội nón phanh, Lộ Dao thoáng chút chần chừ. Cuộc tìm kiếm khác biệt so với hành trình tìm Ma Thần đại nhân lúc . Tìm một vật vô tri vô giác bao giờ cũng gian nan hơn tìm một con bằng xương bằng thịt.
"... Được , đổi ." Lộ Dao đưa quyết định cuối cùng.
Kho lưu trữ cá nhân lập tức xuất hiện thêm một món đồ chơi mới: một chiếc vòng tay màu đen chạm trổ hoa văn tinh xảo, chính giữa nạm một viên hồng ngọc rực rỡ. Lộ Dao lấy chiếc vòng , ướm thử lên tay. Nước da trắng ngần của cô càng tôn lên vẻ sang trọng của chiếc vòng, trông chẳng hề kệch cỡm chút nào. Bất chợt, viên hồng ngọc tỏa thứ ánh sáng rực rỡ, chiếu rọi về một hướng vô định.