Tiệc buffet á?
Cái từ chắc chắn là cô bé học lỏm từ việc xem tivi cùng Tuyết Ca . Tốt nhất là đừng để Chung Như Nghênh thấy.
Hoa Hoàng?
Lộ Dao trầm ngâm một lát: "Ý em là, là nhân vật sừng sỏ nhất trong đồng loại của các em ?"
Bé Linh Lan gật đầu xác nhận: "Hoa Hoàng đại nhân thu thập nhiều những mảnh vỡ trông vẻ ngon lành, nhờ thế mà sức mạnh của ngài trở nên vô cùng khủng khiếp. Trong thiên hạ , chắc chỉ Thú vương mới đủ sức đối thủ của ngài thôi."
Linh cảm chẳng lành chợt xộc đến, Lộ Dao thảng thốt: "Trì Cẩn ăn hết những mảnh vỡ đó ?"
"Dạ . Những mảnh vỡ đó lấp lánh ánh vàng, tỏa mùi hương quyến rũ đến mức nuốt chửng ngay lập tức." Bé Linh Lan ngày hiểu chuyện, từng dại dột định cướp những mảnh vỡ đó, kết quả là Hoa Hoàng cho một bài học nhớ đời.
Lộ Dao vội vàng liên lạc với hệ thống: "Nếu những mảnh vỡ của la bàn nuốt chửng thì bây giờ?"
Hệ thống: [Mảnh vỡ la bàn một khi dung hợp với cơ thể sẽ mang sức mạnh thần thánh. Cách duy nhất để lấy là hạ gục kẻ đang sở hữu chúng.]
Lộ Dao: "……"
Lộ Dao rời khỏi phòng nghỉ, nhưng nhóm Tưởng Hàn rời tự bao giờ. Ngay cả khi cơ hội chạm mặt Trì Cẩn nữa, cô cũng chẳng mở lời . Nếu những gì bé Linh Lan là sự thật, Trì Cẩn hấp thụ một phần mảnh vỡ của chiếc la bàn. cô tuyệt nhiên thể theo lời khuyên tàn nhẫn của hệ thống mà tay tước đoạt mạng sống của .
Màn đêm buông xuống, Lộ Dao vẫn chôn chân trong phòng nghiên cứu của Cửa hàng Hộp Mù. Nhiệm vụ tối hậu khiến tâm trí cô rối bời, chẳng thể chợp mắt nổi.
Bất chợt, viên hồng ngọc chiếc vòng tay lóe sáng, rọi một tia sáng đỏ rực thẳng tắp phía ngoài cửa.
Sự xuất hiện của mảnh vỡ bao giờ là ngẫu nhiên, chỉ thể là mang trong mảnh vỡ la bàn đang tiến về phía Cửa hàng Hộp Mù.
Lộ Dao phắt dậy, đẩy cửa bước ngoài.
Một đàn ông vạm vỡ đang chồm hổm cỗ máy bán hộp mù nguyên liệu nấu ăn. Những múi cơ cuồn cuộn cánh tay và bờ vai toát lên một sức mạnh đầy uy lực. Mái tóc màu vàng nhạt dài rủ xuống, đỉnh đầu là một chú mèo mướp con bé xíu bằng bàn tay, trông quen thuộc đến kỳ lạ. Tia sáng đỏ rực từ viên hồng ngọc đang chỉ thẳng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-384.html.]
Lộ Dao thoáng ngập ngừng trong giây lát cất bước tiến gần. Tiếng bước chân vang lên rõ mồn một giữa gian tĩnh mịch của đêm khuya.
Người đàn ông đang xổm máy bán hộp mù dường như mảy may nhận sự hiện diện của cô, hoặc đúng hơn là chẳng thèm bận tâm.
"Tiểu Hổ, cỗ máy vẻ rút thịt đấy, nhóc thử vận may ?"
Chú thú nhỏ đang ngự đỉnh đầu đàn ông đáp lời bằng một tiếng "Ngao gừ". Anh liền đút xu hộp mù máy, hồi hộp x.é to.ạc lớp vỏ bọc. Kết quả là một mớ rau xanh mướt và một gói đường trắng tinh.
Người đàn ông bực dọc vứt toẹt mớ rau xuống đất: "…… Cái hộp mù vớ vẩn gì thế , chẳng tích sự gì."
Chú thú nhỏ nhảy phóc xuống đất, lẽo đẽo chạy tới gặm mớ rau mang về, ngoan ngoãn đặt chân đàn ông. Nó ngước Lộ Dao một cái, "Ngao gừ" một tiếng.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
"Nhóc vẫn còn nhớ chị ?" Lộ Dao nhận ngay đây chính là chú thú nhỏ từng ghé tiệm trong đợt khói độc hoành hành. Cô mừng rỡ xổm xuống, thiện đưa tay .
Tiểu Hổ ngập ngừng giây lát, nhưng cũng lạch bạch chạy tới chỗ Lộ Dao, rụt rè cọ chiếc đầu nhỏ tay cô. Thú vương bật dậy, chĩa ánh mắt hình viên đạn đầy thị uy về phía con xa lạ đột ngột xuất hiện, dám cả gan vuốt ve con trai như một con mèo cảnh.
Tiểu Hổ tinh ý nhận sát khí, vội đầu kêu lên một tiếng nhỏ nhẹ. Thú vương thu ánh mắt hung tợn, cúi xuống nhặt mớ rau xanh nhét n.g.ự.c áo, một tay cầm lấy túi đường trắng, sải bước thẳng khỏi Cửa hàng Hộp Mù, lạnh lùng buông một câu: "Tiểu Hổ, thôi."
Tiểu Hổ lén l.i.ế.m đầu ngón tay Lộ Dao một cái, ngoắt 180 độ, ba chân bốn cẳng đuổi theo bước chân Thú vương. Lộ Dao lặng , ánh mắt phức tạp dõi theo bóng lưng của một lớn một nhỏ khuất dần màn đêm tăm tối.
"Anh là... dị thú ?" Lộ Dao lên tiếng hỏi.
Hệ thống: [ , và cũng là một mục tiêu mà cô buộc hạ gục.]
Lộ Dao: "……"
Những ngày tiếp theo, Lộ Dao đeo chiếc vòng tay , lang thang khắp nơi săn lùng những mảnh vỡ còn sót của chiếc la bàn. Bé Linh Lan vốn bám , nằng nặc đòi theo chân Lộ Dao. Tuyết Ca yên tâm, cũng lẽo đẽo bám đuôi.