Lộ Dao bước tới, vươn tay , và quả nhiên cũng thể chạm . Cô dứt khoát xuống bên cạnh, xem chuyện gì sẽ xảy tiếp theo.
Thiếu niên lóc ngày đêm, phút giây ngơi nghỉ. Chỉ là thế giới , chẳng còn ai để tâm.
Rất lâu đó, Lộ Dao rốt cuộc cũng đến phát chán. Vừa định dậy rời thì tới.
Một thanh niên tóc bạc, mắt đỏ bước đến gần, liếc chiếc la bàn vỡ nát mặt đất, cất giọng lạnh lùng: “Khóc thật ch.ói tai. Như thế mà cũng hổ tự xưng là thần minh ?”
Vị thần thiếu niên ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp, giọng khản đặc: “Thế giới của c.h.ế.t . Trật tự sụp đổ, nhân loại Thú tộc tàn sát gần hết, thế giới còn sống nữa.”
Thanh niên tóc bạc khẽ “chậc” một tiếng, giọng điệu bình thản: “Đây chẳng là sự bình đẳng của chúng sinh mà ngươi theo đuổi ?”
Tai và mắt vị thần thiếu niên đỏ bừng, phản bác nhưng thốt nên lời, cuối cùng đành ấp úng hỏi: “Ngươi đến đây gì?”
Thanh niên tóc bạc lấy hai khúc xương trắng từ trong vạt áo đen: “Làm một cuộc giao dịch.”
Vị thần thiếu niên đồng ý giúp cất giấu những khúc xương, với điều kiện hồi sinh thế giới Vô Thường.
Thanh niên tóc bạc cau mày: “Không , đổi điều kiện khác .”
Vị thần thiếu niên: “Tại ? Ta chỉ một tâm nguyện thôi.”
Giọng thanh niên tóc bạc vẫn bình thản: “Ta chỉ g.i.ế.c ch.óc, cứu rỗi. Cầu nguyện là vô ích.”
Vị thần thiếu niên lúc mới phản ứng . Đau lòng quá lâu, suýt quên mất thể chất đặc biệt của mặt: “Vậy… Hãy ngược thời gian, giúp g.i.ế.c c.h.ế.t Thú Vương và Hoa Hoàng.”
Nếu thể trực tiếp hồi sinh thế giới, thì hãy phá hủy một mắt xích trong đó. Không Thú Vương và Hoa Hoàng, lẽ nhân loại vẫn đến bước đường cùng.
Trên môi thanh niên tóc bạc hiện lên một nụ nhạt, thêm lời nào, chỉ xua xua tay xoay bỏ : “Nhớ cất giấu kỹ những khúc xương cho .”
Lộ Dao chằm chằm bóng lưng rời của thanh niên tóc bạc, lặng lẽ dậy theo .
Nơi tựa như một giấc mộng, giống như ký ức của vị thần ở thế giới Vô Thường, cần lo lắng sẽ phát hiện. Thế giới sụp đổ, thần cũng chẳng còn là thần. Mà dẫn dắt thế giới từ đầu, bắt đầu từ khoảnh khắc thần minh phạm sai lầm.
Ván cờ thứ hai mở , la bàn cân bằng vỡ vụn thành trăm mảnh, Ngày Vô Thường buông xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-391.html.]
Thế giới hoang tàn bắt đầu biến đổi, dần dần trở thành dáng vẻ mà Lộ Dao quen thuộc. Thanh niên tóc bạc lang thang khắp thế gian, bắt gặp Hoa Hoàng vẫn trưởng thành nhưng tích lũy một vài mảnh vỡ dâm bụt trắng biến dị bên một bờ đầm lầy.
Hắn vung tay đoạt mạng dâm bụt trắng, lấy mảnh vỡ la bàn cùng một khúc xương trắng vô tình rơi .
Khoảnh khắc đó, Lộ Dao thấy rõ ràng, trong mắt thanh niên xẹt qua một tia bực dọc. Có lẽ cũng ngờ rằng vị thần thiếu niên cất giấu khúc xương quan trọng của một cách cẩu thả đến thế.
Thanh niên thu khúc xương, dùng tên giả Trì Cẩn, trộn căn cứ của nhân loại, trở thành một nghiên cứu viên chuyên về thực vật biến dị.
Vài năm , trong lúc Trì Cẩn đang ở bên ngoài tìm kiếm mảnh vỡ la bàn thì chạm trán với Thú Vương trẻ tuổi. Một hoa một thú vì tranh đoạt mảnh vỡ la bàn mà lao đ.á.n.h . Trì Cẩn đ.á.n.h rơi Thú Vương xuống vực sâu, bản cũng rơi trạng thái hôn mê, đó Tưởng Sơn Nhuận cứu đưa về căn cứ.
Từ đó về , ở căn cứ Trường Minh.
Lộ Dao bước khỏi căn cứ Trường Minh, chầm chậm về hướng cửa hàng hộp mù.
Trước mắt bỗng phủ đầy một màn sương trắng, chẳng rõ thứ gì. Cô cúi đầu dụi mắt, lúc mở thấy ở trong cửa hàng, cứ như thể từng bước ngoài.
Lộ Dao gượng dậy từ ghế, chuyện giống hệt một giấc mơ. Trên bàn bỗng nhiên xuất hiện một chiếc la bàn?
Đây là… La bàn cân bằng, chẳng khi sửa chữa nó biến mất ?
Hệ thống: 【Vị thần dường như ở trong tiệm, nên tự về .】
Lộ Dao: “…”
Vậy những gì cô thấy là ký ức của la bàn cân bằng?
Thế giới Vô Thường từng hủy diệt một , và đây là ván cờ thứ hai. Gã thanh niên mắt đỏ , rõ ràng chính là bóng ma kỳ lạ nhập Bạch Minh ở tiệm ăn vặt. Xem mà Tiểu Hắc Long nhắc đến, kẻ mà nó từng chạm trán, cũng chính là .
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Tại cứ giấu giếm những khúc xương? Lộ Dao nghĩ mãi . sẽ còn gặp , tức là vẫn c.h.ế.t.
Hệ thống: 【… Phía còn thêm một câu nữa, đó mới là trọng điểm kìa!】