“Cậu gì trong tiệm? Tại thể rời ?” Tần Mộng hỏi.
Cô cũng bắt buộc trở về. Chân thương, hoạt động đình chỉ, vị trí C vị cũng tạm thời nhường cho khác trong nhóm. Tương lai phía mờ mịt thế , cô thể giam cầm ở cái nơi quái quỷ thể giải thích . Cho dù đang viện dưỡng bệnh, cô cũng nghĩ cách duy trì sức nóng tên tuổi, thể cứ ườn mặc kệ sự đời .
Lộ Dao hồi tưởng một chút: “Cũng gì đặc biệt. Chỉ là ăn chút hải sản, chơi đùa với Không Sao một lát thôi.”
Tần Mộng Lộ Dao bằng ánh mắt rực lửa. Cô tháo chiếc lắc tay bằng vàng khảm đá quý cổ tay xuống, đưa tới: “Chủ tiệm, cho một đĩa hải sản.”
Cô đang viện, tiền, chỉ mỗi chiếc lắc tay là tháo . Sau khi biến thành mới phát hiện nó vẫn mang theo.
Hệ thống tiến hành định giá. Chiếc lắc tay bằng vàng ròng, khảm thạch tím tự nhiên và kim cương định giá 18.000 tệ.
Lộ Dao: “...”
Chi phí tiêu dùng của cửa hàng lông xù hướng đến cư dân đáy biển hề cao. Ngoại trừ các khoản chi tiêu ăn uống khác tại tiệm, với mức giá tương đương 88 tệ, khách hàng thể vuốt ve thú cưng thỏa thích giới hạn thời gian. Cái khoản 18.000 tệ chẳng đủ thẻ thành viên cả năm cho tiểu tỷ tỷ ?
Hệ thống: 【Tiêu hao 10 vạn điểm nhân khí thể thăng cấp dịch vụ nạp thẻ, chủ tiệm tiến hành thăng cấp ?】
Lộ Dao: “... Không.”
Hệ thống: 【Chủ tiệm nhát gan.】
Lộ Dao: “...”
Cô mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD). Kế hoạch lên là nâng cấp bể cá đáy biển , nên thành xong mới tính tiếp . Trong tình trạng điểm nhân khí thiếu hụt, việc thực sự quá gian nan. Lộ Dao nghĩ đến chuyện lặn biển nhặt rác.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Cô ghi nợ cho trang sức của Tần Mộng, quy đổi thành tiền tệ, bếp một đĩa hải sản tươi rói.
Tần Mộng lặp lộ trình của Trần Tinh Vũ: ăn hải sản, vuốt ve mèo. Kéo cửa tiệm , bên ngoài vẫn là biển sâu thăm thẳm.
Tần Mộng bệt cửa tiệm, lẩm bẩm tự nhủ: “Tại ?”
Lộ Dao: “Có lẽ điều kiện để trở về của mỗi mỗi khác. Đừng nản chí.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-407.html.]
Tần Mộng ôm đầu suy sụp: “ cần trở về ngay lập tức!”
Thời gian kéo dài, khán giả sẽ càng ch.óng lãng quên cô. Muốn giành vị trí vốn sẽ càng thêm trắc trở.
Điềm Già tỉnh từ lúc nào. Nó nhẹ nhàng nhảy khỏi bàn , tìm chuẩn xác hướng của Lộ Dao, kêu meo meo xin ăn.
Lộ Dao bếp đồ ăn cho ba chú mèo con. Cô đưa bát thức ăn của Điềm Già cho Tần Mộng: “Cô đút cho nó ăn ?”
Tần Mộng ngẩn . Điềm Già đang dùng ánh mắt thiết tha cô. Cô nhận lấy bát thức ăn cho mèo, dùng thìa nhỏ xúc từng muỗng đồ chín, đưa tới miệng Điềm Già.
Mèo mướp nhỏ xíu rụt rè ngửi ngửi, bắt đầu ăn, phát những tiếng ch.óp chép. Nó ăn chậm vô cùng, một muỗng nhỏ tốn đến một hai phút mới hết. Ăn xong ngửa đầu cô. Nếu cô động tĩnh gì, nó sẽ sấn tới, cọ cọ cái đầu mắt cá chân cô, cất tiếng kêu nũng nịu.
Tần Mộng dứt khoát phệt xuống sàn nhà, xúc từng muỗng từng muỗng đút cho nó, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t dần dãn . Trước đây cô từng để tâm quan sát những con vật nhỏ bé ăn uống như thế . Dáng vẻ Điềm Già lúc ăn ngoan ngoãn quá đỗi. Bộ râu nhỏ rung rung theo chuyển động của miệng, nét mặt vô cùng nghiêm túc, cứ như thể việc ăn uống là chuyện hệ trọng nhất trong đời . Dù phát tiếng "chóp chép", cũng chẳng hề khiến chán ghét.
Điềm Già ăn no nê, chạy về bên cạnh Nhị Tâm, rúc Không Sao và Ăn Vạ. Liếm láp móng vuốt sạch sẽ xong xuôi chuẩn ngủ.
Tần Mộng cảm thán: “Ăn no là ngủ, chẳng chút ưu phiền, còn lo béo, mèo sướng thật đấy.”
Lộ Dao từ trong bếp , vặn thấy câu , kìm bèn lên tiếng: “Nhị Tâm vốn là mèo hoang. Bị xe đụng giữa đường lớn, lòi cả ruột ngoài, vẫn kiên cường tha ba đứa con nhỏ bờ mương. Lúc tìm thấy chúng, m.á.u me be bét cả một vùng. Một nhà năm miệng ăn co cụm cống rãnh bùn lầy, t.h.ả.m thương vô cùng.”
Tần Mộng: “Một nhà năm miệng ăn ?”
Lộ Dao: “Vẫn còn một bé mèo con cứu , giờ chỉ còn ba đứa nó và Nhị Tâm thôi.”
Tần Mộng im lặng.
Lộ Dao: “Hiện tại thì . Cô cũng chúng là những chú mèo con hạnh phúc mà. Về chúng nhất định sẽ cứ đáng yêu và hạnh phúc như thế mãi.”
Tần Mộng cúi xuống bên cạnh Nhị Tâm, sát ngay cạnh Điềm Già, nhắm mắt : “Chủ tiệm, cũng ngủ một lát.”