Nhị Tâm bên cạnh vẫn luôn gáy gừ gừ. So với mấy bé mèo con, tiếng ngáy của nó sánh ngang với động cơ siêu xe. Giấc ngủ của Tần Mộng vốn nông. Cô cứ tưởng sẽ khó lòng chợp mắt nổi, nào ngờ đầy nửa phút chìm giấc ngủ. Cô vẫn còn bâng quơ nghĩ ngợi, cần luôn cẩn trọng giữ gìn hình tượng, cần để tâm đến những lời đàm tiếu dư luận, chỉ cần vuốt ve mèo và ngắm biển, cuộc sống như dường như cũng tồi.
Lộ Dao thấy Tần Mộng cuộn tròn như con tôm, bèn lấy một chiếc chăn mỏng định đắp cho cô. Lúc thấy Tần Mộng dần biến thành cá hề, bao bọc trong một quả bong bóng nhiều màu sắc, chậm rãi trôi khỏi cửa hàng thú cưng.
Đỗ Thanh Mỹ cạnh xem đến ngẩn .
Lộ Dao: “Cô ... là trở về ?”
Hệ thống: 【 .】
Lộ Dao thở phào nhẹ nhõm. Chẳng thà trở về còn hơn là c.h.ế.t ở đây.
Trường Trung học Tổng hợp Lan Tâm.
Lớp 11-5.
Trần Tinh Vũ yên vị tại chỗ, hai bàn tay xoa xoa đầy lo âu. Hôm nay công bố điểm thi giữa kỳ. Cậu cảm thấy phong độ lúc bài khá , giấc ngủ sâu, tâm trạng thoải mái, quá trình giải bài suôn sẻ, điểm hẳn sẽ vượt xa mức bình thường.
đây cũng từng cảm giác , để mỗi nhận kết quả như giội một gáo nước lạnh buốt. Lần bước khỏi phòng thi, thậm chí còn chẳng dám tìm ai đọ đáp án, cứ nơm nớp lo sợ đợi đến ngày báo điểm hôm nay.
Tiếng chuông lớp vang lên, giáo viên chủ nhiệm bước với nụ rạng rỡ. Trong lớp lập tức xì xào: “Lão Lý tươi như hoa thế , chắc chắn lớp thi lắm.”
“Ai đầu thế nhỉ?”
“Chắc chắn vẫn là Lý Minh Tinh , ai mà vượt nổi chứ?”
“Cậu chắc chắn lọt top 10 khối.”
Thầy giáo Lý bục giảng, xua tay hiệu cho học sinh trật tự, bật máy chiếu, phóng thẳng bảng điểm lên bảng đen. Mọi theo thói quen đưa mắt dò từ xuống . Nhìn thấy cái tên ở dòng thứ nhất, ai nấy đều ngỡ ngàng. Đứng đầu quả nhiên là Lý Minh Tinh, nhưng cái tên xếp thứ hai là những gương mặt quen mà họ thường thấy.
Một nam sinh huých tay bạn cùng bàn hỏi: “Có tớ hoa mắt , Trần Tinh Vũ hạng hai kìa?”
“Không chỉ là hạng hai của lớp , mà là top 10 của khối đấy!”
Những nếp nhăn mặt thầy Lý như nở thành hoa: “Không sai. Bạn Trần Tinh Vũ lớp vốn luôn nỗ lực, tích lũy vững vàng, phong độ định. Lần thi giữa kỳ , bạn đạt thành tích cực kỳ xuất sắc. Thầy vui mừng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-408.html.]
Trần Tinh Vũ yên tại chỗ, cứ ngỡ đang mơ .
Bệnh viện Đa khoa Thành Lan, tầng 19, phòng bệnh VIP.
Cửa sổ hé nửa, làn gió nhẹ mơn man rèm cửa khẽ tung bay. Tần Mộng giường, cảm thấy gò má nhồn nhột. Trong cơn mơ màng, cô buột miệng gọi: “Điềm Già, đừng l.i.ế.m nữa.”
“Điềm Già là ai ?” Trợ lý Triệu cạnh mép giường, gạt những sợi tóc vương mặt Tần Mộng.
Tần Mộng đột ngột mở bừng mắt. Mang theo vẻ ngơ ngác của thức giấc, cô nghiêng đầu trợ lý, giọng khàn khàn: “ ngủ bao lâu ?”
Triệu Quỳnh đồng hồ: “Bây giờ là 5 giờ chiều.”
Tần Mộng chau mày. Mới ba tiếng thôi . Cô cứ cảm giác lang thang ở một nơi nào đó lâu, lâu, nhưng chẳng thể nhớ . Giống như trải qua một giấc mộng kỳ lạ mà cũng đỗi đặc biệt.
Tần Mộng giơ tay lên, bỗng phát hiện cổ tay trống trơn. Cô kinh ngạc thốt lên: “Lắc tay của ?”
Trợ lý Triệu sửng sốt: “Có ở tay bên ?”
Tần Mộng giơ cả hai tay lên: “Không , vẫn luôn quen đeo tay trái mà.”
Sắc mặt trợ lý Triệu trở nên khó coi: “Đây là phòng bệnh VIP, ai lấy lắc tay ?”
Nếu là , Tần Mộng sớm nổi trận lôi đình. Chiếc lắc tay đó là món đồ trang sức cô cực kỳ yêu thích. Tuy loại đắt tiền nhất, nhưng kiểu dáng thanh lịch, trẻ trung, hợp gu cô. Trợ lý Triệu cũng đang lén lút quan sát sắc mặt cô. Từ lúc thương nhập viện, Tần Mộng cáu gắt. Không chuyện gì cũng tìm cách bới móc, cái lắc tay mất, chẳng cô sẽ loạn lên thế nào nữa.
Đầu cô sắp nổ tung đây.
Tần Mộng mò trong túi áo, lôi một tờ giấy nhỏ.
“Lộ Dao - Chủ tiệm cửa hàng thú cưng lông xù tự tay . Cô Tần Mộng nạp tiệm 18.000 tệ, tiêu 300 tệ. Còn dư 17.700 tệ.”
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Bên cạnh chữ ký của chủ tiệm còn đóng một dấu chân mèo nhỏ xinh.
Tần Mộng đăm đăm một lúc, tâm trạng kỳ lạ trở nên tĩnh lặng. Cô chầm chậm gấp tờ giấy : “Thôi bỏ . Chắc là tiện tay để đó, ngày nào đó tự nhiên tìm thấy. Suốt ngày túc trực bên , cô cũng vất vả . Đi ăn cơm, nghỉ ngơi chút .”