Vô duyên vô cớ lạc đến nơi , cô đây là mơ thực. Nếu là mơ, cô ước thể ở trong giấc mơ lâu thêm một chút. Cô vẫn cần thêm chút thời gian để vực dậy tinh thần.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Một con mèo Tam Thể béo núc ních lách qua khe cửa chui nhà vệ sinh, kêu meo meo ngoài cửa một cách đầy cố chấp. Lý Vân Lệ một lúc, đôi mắt đỏ hoe, kéo cửa bước . Con mèo béo trương phình như hải sâm ngâm nước đang xổm cửa, lót đuôi móng vuốt, ngước đôi mắt sáng long lanh cô: “Meo!”
Cô nỡ mèo con, nhưng thấy con mèo mập ú , tự nhiên cảm thấy thư thái một cách lạ lùng. Cô rửa mặt xổm xuống vuốt ve nó. Con mèo l.i.ế.m cô. Lúc cô định xoa đầu nó, nó chủ động cọ cọ lòng bàn tay cô, mang một cảm giác bao dung kỳ lạ.
Lý Vân Lệ thở dài, tâm trạng cũng khá lên đôi chút. Cô sáp gần Nhị Tâm, vùi mặt lớp lông lưng dày cộp của nó, cọ tới cọ lui hệt như cách nó cọ cô.
“Meo ~” Nhị Tâm kêu lên một tiếng, dậy về phía cửa. Đi hai bước, thấy Lý Vân Lệ theo, nó đầu gọi cô: “Meo ~”
Thấy cô vẫn im, Nhị Tâm gần, cọ cọ cẳng chân cô, miệng rên rỉ nghèn nghẹn.
Lý Vân Lệ kìm nữa, cô cúi ôm bổng Nhị Tâm lên, bế nó bước khỏi nhà vệ sinh. Cô ở trong đó khá lâu, trong tiệm giờ chỉ còn lác đác vài vị khách.
Tâm trạng Lý Vân Lệ thả lỏng hơn hẳn. Cô ôm Nhị Tâm xuống một chiếc bàn nhỏ, chẳng buông nó . Nhị Tâm như một chiếc máy điều hòa cảm xúc ấm áp. Ôm nó, tâm trạng cô trở nên thật bình yên.
Lộ Dao bưng một ly chanh và một đĩa mơ xanh giòn rụm, tươi chào hỏi: “Chào cô. Trong tiệm hải sản tươi sống, cô thể gọi món.”
Lý Vân Lệ lắc đầu: “Không cần , mèo là đủ .”
Cô thích con mèo béo .
Lộ Dao gật đầu: “Cô đến đây bằng cách nào ?”
Trong đầu Lý Vân Lệ xẹt qua vài hình ảnh vụn vặt, cuối cùng cô chỉ lắc đầu, khẽ : “ cảm giác như đang mơ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-415.html.]
Lộ Dao: “Có lẽ là mơ . thấy nơi giống như một vùng biển nghỉ ngơi. Những mệt mỏi sẽ lạc đến đây, dừng chân nghỉ ngơi một chốc lát.”
Lý Vân Lệ ôm Nhị Tâm, im lặng. Rồi đến một lúc nào đó, cô bỗng dưng mở lời, trút bầu tâm sự với Lộ Dao. Kể về đứa con bé bỏng, về gia đình, về chồng. Về những khoảnh khắc cô độc, tủi khi ôm con, một tay lo liệu việc nhà. Nói , cô òa .
Lúc đó, trong tiệm chẳng còn vị khách nào khác. Lộ Dao nấu một bát canh cá cho cô. Cô dám ăn đồ sống, sợ ảnh hưởng đến sức khỏe của em bé.
Lý Vân Lệ uống cạn bát canh, ôm Nhị Tâm ngủ sàn nhà, khóe mắt vẫn còn đỏ hoe. Lộ Dao cứ đinh ninh cô sẽ rời khỏi biển rác nhanh như . Nào ngờ, Lý Vân Lệ trong lúc ngủ say từ từ hóa thành một con cá thần tiên, bao bọc trong bong bóng, lững lờ trôi khỏi cửa hàng thú cưng lông xù.
Lúc thu dọn bát đĩa, Lộ Dao phát hiện đáy đĩa đè một đôi khuyên tai bạch kim đính kim cương vụn. Lúc Lý Vân Lệ tới, cô đeo đôi khuyên tai . Cô đang mặc đồ ngủ, chắc hẳn mang theo tiền. Lộ Dao nhờ hệ thống định giá, tầm 4.000 tệ.
Cô một tờ giấy ghi nợ, cất đôi khuyên tai . Chiếc hộp ghi tên Lý Vân Lệ đặt chung với chiếc lắc tay của Tần Mộng.
Lộ Dao liên tục lặn xuống biển sâu nhặt rác trong mấy ngày, cuối cùng cũng gom đủ mười vạn điểm nhân khí để đổi lấy thẻ phận đặc biệt.
Thẻ nhân viên của các bé lông xù là một sợi dây bông màu đỏ, treo một thẻ bạc nhỏ khắc tên, phương thức liên lạc của chủ tiệm cùng thứ tự. Thẻ nhân viên tạm thời là dây bông màu đen, cũng gắn thẻ bạc khắc tên chủ tiệm và thứ tự.
Để dễ bề phân biệt, thẻ phận của khách hàng thiết kế với dây bông màu xanh nhạt, mang sắc màu của đại dương, kèm theo thẻ bạc khắc tên chủ tiệm và đ.á.n.h thứ tự.
Từ thẻ của con Nhị Tâm đến các thẻ tạm thời, cô dùng hết năm con . Đánh theo thứ tự, thẻ phận của Bạch Kính là 006.
Thẻ phận mang về khoản thu một triệu tệ, Lộ Dao vô cùng vui vẻ. Rốt cuộc thì tấm thẻ đen, tiệm cũng thêm nguồn thu nhập khác.
Kể từ đụng độ đàn cá voi sát thủ dạo khiến bầy cá tự kỷ húc bay, ít "chú cá" đang chìm trong u sầu cưỡng chế thức tỉnh. Gần đây, lượng khách đến tiệm vuốt ve mèo ngày càng đông, bốn nhân viên mèo việc đến mức kiệt sức. Ba bé mèo con thì khỏi bàn, ngay cả Nhị Tâm vốn lười biếng, ung dung nhất cũng mệt phờ râu. Cô nàng thường xuyên trốn bếp ngủ trưa trong giờ việc, chẳng buồn chơi đùa cùng khách nữa.