Cảnh Ngọc Khê La Hoàn, như thấy hình ảnh của chính đây. Cô mỉm đáp: "Đây chính là cửa hàng thú cưng, nhưng là cửa hàng thú cưng mở đáy biển. Thế nào, em từng thấy ?"
La Hoàn ngước mắt lên. Ngay đỉnh đầu, một đàn cá mòi đông đúc như chim sẻ, bơi v.út qua thành từng luồng. Chắc chắn là giấy dán tường, cũng chẳng hiệu ứng hình ảnh gì sất. Những gì đang hiện hữu mắt vượt xa sức tưởng tượng, liên tục thách thức nhận thức của , khiến ngây hồi lâu thể định thần. Cậu đờ đẫn gật đầu, chợt cảm thấy một luồng ấm truyền đến chân. Giữa đáy biển u tối, lạnh lẽo, cảm giác ấm áp, lông xù mềm mại phút kinh ngạc càng trở nên rõ rệt.
La Hoàn cúi đầu xuống, vẻ mặt lạnh lùng suýt nữa thì sụp đổ. Một con mèo đen đang vểnh đuôi, ân cần cọ cọ ống quần . Bên ngoài là biển sâu thăm thẳm, mà bên trong tiệm thực sự một bé lông xù. Toàn đen tuyền, bộ lông bóng mượt, chỉ hai chân là trắng tinh, "Ô vân đạp tuyết", chú mèo nuôi nấng mát tay thật.
"Trước chị từng thấy bé mèo , chắc là nhân viên mới . Trong tiệm cái gì cũng tuyệt, chỉ mỗi tội ít mèo, vuốt chẳng bõ bèn gì." Cảnh Ngọc Khê thụp xuống, bế bổng chú mèo Bạch Vớ đang lang thang một lên. Cô bước đến đường hầm treo biển "Phòng Bạch Tuộc", dò hỏi La Hoàn: "Muốn qua bên đó xem thử ?"
Bị phỗng tay chú mèo đen, La Hoàn cảm thấy chút tiếc nuối: "Chị còn xem bên ngoài gì ?"
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Cảnh Ngọc Khê ôm Bạch Vớ bằng cả hai tay, lắc đầu: "Lần chị đến đây gì mấy đường hầm . Bên ngoài là khu vực mới xây thêm, chị cũng xem. Rất nhiều đang về phía đó, chúng cũng qua xem họ đang chơi trò gì ."
Đường hầm trong suốt dường như hòa một với nước biển bao quanh. Những loài cá biển sâu liên tục bơi lướt dọc theo vách màng, đôi khi lượn ngang , chân, sượt qua ngay đỉnh đầu. La Hoàn và Cảnh Ngọc Khê bước chậm. Trộn lẫn trong nỗi sợ hãi là một sự phấn khích khó kìm nén. Một đường hầm đáy biển chân thực, bước trong đó, quan sát rong biển, rạn san hô, những đàn cá bơi lội ở cự ly gần... Mọi thứ đều quá đỗi kỳ diệu và mới mẻ.
ngặt nỗi Bạch Vớ nặng ký. Cảnh Ngọc Khê ôm nó một quãng, mỏi tay quá đành đặt nó xuống đất. Bạch Vớ chạm đất ba chân bốn cẳng chạy bay về hướng phòng Bạch Tuộc. Cảnh Ngọc Khê và La Hoàn đuổi theo kịp.
"Căn phòng hình con bạch tuộc, cứ như công viên giải trí , trò thú vị quá." Cảnh Ngọc Khê từ từ tăng tốc, ngoái đầu vẫy gọi La Hoàn: "Nhanh lên, bên cầu trượt ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-451.html.]
La Hoàn chậc lưỡi một tiếng, thêm gì, lững thững bước theo .
Họ đến lúc khá may mắn. Đa khách hàng thỏa mãn với trò trượt vòi bạch tuộc, hiện tại đổ dồn sang phòng Sứa và phòng Nhím Biển ở phía bên để khám phá. Khi lượng khách tản , khu vực còn quá đông đúc, ống trượt cũng đang trống chỗ. Cảnh Ngọc Khê chê La Hoàn quá chậm, liền giành phần trượt xuống .
La Hoàn bắt gặp Bạch Vớ chạy tới lúc nãy —— chú mèo đen lớn đang lười biếng vắt vẻo trụ cào móng l.i.ế.m láp, chải chuốt bộ lông. Cậu bế Bạch Vớ lòng, tiến về phía cầu trượt bạch tuộc: "Đừng sợ, chơi cùng nhé."
Lúc mới đến tiệm, Bạch Vớ là một chú mèo nhút nhát, sợ sệt. bản năng sinh tồn của mèo hoang vô cùng mạnh mẽ, chỉ vài ngày nó "thành tinh" luôn. Vừa khách dẫn nó trượt cầu trượt, trượt từ đỉnh xuống tận đáy. Nó chẳng những hề sợ hãi mà ngược còn tỏ cực kỳ thích thú.
La Hoàn ôm c.h.ặ.t Bạch Vớ lòng. Nó ngoan ngoãn im, giãy giụa cũng chẳng kêu la. Một một mèo nương theo đường lượn sóng nhấp nhô của vòi bạch tuộc, an trượt xuống tận điểm cuối. Bạch Vớ lộn một vòng cực kỳ điệu nghệ, nhảy tót lên chiếc bàn nhỏ ở góc phòng, chễm chệ bên cửa sổ, phe phẩy đuôi ngắm cảnh.
La Hoàn dài cầu trượt ngẩn ngơ, một lúc lâu mới chống tay dậy. Cậu bước tới chiếc bàn nhỏ, xuống, đưa mắt cảnh vật bên ngoài khung cửa, sự ngỡ ngàng trong mắt một nữa bùng nổ, kìm nén nổi. Ngoài cửa sổ, trời xanh mây trắng, nắng vàng rực rỡ. Cậu cảm giác hóa thành một chú cá, sống trong một bể cá khổng lồ, chủ nhân đặt ngay cạnh bệ cửa sổ, ngắm thế giới bên ngoài qua lớp kính trong suốt.
La Hoàn c.h.ế.t lặng ở đó lâu, tâm trí hỗn độn muôn vàn suy nghĩ. Mãi cho đến khi thấy một tiếng "meo" nũng nịu, ngọt ngào, mới hồn trở . Bạch Vớ chán ngắm cảnh, nó nhảy xuống, chồm hổm ngay tay nắm cửa phòng bạch tuộc, quẫy quẫy cái đuôi kêu meo meo gọi .