CẨM NANG PHÁT ĐIÊN TRONG TRUYỆN PO - Chương 2.

Cập nhật lúc: 2026-03-14 09:03:21
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

6

và Liễu Khinh Khinh gọi cấp cứu, đưa Phó Đông đang hôn mê đến bệnh viện.

Suốt cả quá trình, Liễu Khinh Khinh hầu như gì.

trông hề hoảng hốt, cũng tỏ đau lòng, thậm chí còn cảm giác lạnh nhạt như chuyện chẳng liên quan đến .

Điều khiến thấy kỳ lạ.

Chẳng Phó Đông là nam chính của tiểu thuyết PO ? Hai họ còn quấn quýt như , lẽ nào cô hề lo lắng?

Thắc mắc đó giải đáp khi chúng đến bệnh viện.

Bác sĩ tiếp nhận chúng tên là Chương Lũy, dung mạo tuấn tú, ánh mắt trầm .

Từ lúc Liễu Khinh Khinh xuất hiện, rời.

Hai họ quen ?

đang định hỏi bác sĩ Chương rốt cuộc là chuyện gì, thì lên tiếng .

“Đồ nhỏ lời.”

: “?”

Chỉ thấy bác sĩ Chương một tay kẹp lấy cằm Liễu Khinh Khinh, trong mắt lộ vẻ âm u.

“Khinh Khinh, em lưng chơi lớn thật đấy. Miệng thì dọn ở cùng bạn , kết quả thì ?”

Hắn lạnh.

“Hay là để kiểm tra cơ thể em một chút…”

Liễu Khinh Khinh ép tường, mắt đỏ hoe vùng vẫy.

“Không , bác sĩ Chương, trong phòng vẫn còn hai nữa…”

Chương Lũy .

“Như chẳng càng kích thích ?”

Nghe câu thoại quen thuộc đó, chợt hiểu .

Xem Phó Đông là nam chính duy nhất của cuốn tiểu thuyết PO .

Chẳng trách xuất hiện mấy đối thủ cạnh tranh.

Đối với Liễu Khinh Khinh, Phó Đông lẽ chỉ là một trong nhiều lựa chọn.

Thật đáng buồn.

“Không thể như … bác sĩ Chương…”

Mắt thấy bác sĩ Chương bắt đầu động tay động chân với Liễu Khinh Khinh, trực tiếp đá một cái.

“Các gì thì , quản. tiên cứu .”

dùng kinh nghiệm của thế giới hiện thực.

“Nếu , sẽ tố cáo với bệnh viện.”

Không ngờ khi phá hỏng chuyện , Liễu Khinh Khinh lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Còn bác sĩ Chương thì từ xuống một lượt, khinh miệt.

“Tố cáo? Ở đây thứ đó.”

vẫn xem qua Phó Đông một chút, chép miệng.

“Khinh Khinh, tên đàn ông bằng , thể thỏa mãn em ?

“Đáng tiếc thật, suýt nữa bẻ gãy luôn .

“Nằm vài ngày, lấy ít t.h.u.ố.c là xong.”

Liễu Khinh Khinh dường như rời khỏi phòng, lập tức lấy t.h.u.ố.c.

Không lâu khi cô rời , bác sĩ Chương cũng rời khỏi.

Phòng bệnh trở nên yên tĩnh.

Cho đến lúc , mới cơ hội từ từ sắp xếp cảm xúc phản bội của .

Thật nực .

Bạn trai của trở thành nam chính của tiểu thuyết PO, còn bắt gặp ngay tại chỗ.

Người từng nho nhã lịch thiệp như , lời và hành động giờ trở nên thô tục phóng túng.

thế giới đổi ?

Vậy nếu sống trong thế giới tiểu thuyết PO , sống sót mà cũng sẽ trở thành như ?

Dường như để trả lời nghi vấn của , Phó Đông vốn hôn mê lâu chậm rãi mở mắt.

7

“Vãn Đường, thật sự là em ?” Phó Đông chột hỏi.

Ngay khoảnh khắc gật đầu, đồng t.ử của lập tức giãn .

“Sao em đến đây? Không sinh nhật em sẽ về ?”

“Sinh nhật của em qua .” lạnh lùng nhắc . “Anh đến.”

Sắc mặt Phó Đông dần trầm xuống.

em cũng nên tìm đến đây.” Hắn . “Em cần thành nhiệm vụ. Em đến , tiến độ công lược của sẽ ảnh hưởng.”

Nghe giọng điệu đầy lý lẽ của , trái tim giống như bùn cát trong dòng nước đục, từ từ lắng xuống.

“Vậy là đang trách em ? Trách em phá hỏng chuyện của ?”

Phó Đông siết c.h.ặ.t hàm.

“Anh chỉ sợ em thấy công lược con gái khác thì sẽ khó chịu.”

Hắn nhíu mày, trông như đang vô cùng lo lắng.

Không hiểu lúc bật , nhưng thể nặn nổi một nụ .

“Sợ em khó chịu, nên chọn cách lừa dối?”

thẳng mắt .

“Nữ chính tiểu thuyết PO mùi dâu tây, thơm lắm đúng ?”

“Vãn Đường…”

Phó Đông hoảng hốt đưa tay , định nắm lấy cổ tay nhưng né tránh.

Giọng căng thẳng.

“Anh tất cả những chuyện là vì sống sót để ở bên em. Sao em thể hiểu cho chứ?”

Nghe lời trách móc, n.g.ự.c như đè lên một tảng đá nặng nghìn cân. Không thể vùng thoát, cũng thể kêu cứu, chỉ thể ghì c.h.ặ.t tại chỗ.

Phải lâu , mới cảm nhận cổ họng đang rung lên.

“Phó Đông, sống sót, sai.

“Vì sống mà công lược nữ chính tiểu thuyết PO, cũng sai.

nên giấu em, khiến em tưởng rằng và nữ chính chỉ là mối quan hệ trong sạch.

“Anh cố ý dẫn dắt em, khiến em nghĩ nơi là đề tài khoa học viễn tưởng, là một thế giới tưởng, tưởng rằng và nữ chính là đồng đội cùng chiến đấu.

sự thật thì ? Hai sớm mật với . Nếu thì bây giờ cũng trong bệnh viện với bộ dạng .”

Những lời đó dường như khiến nhớ tình cảnh hổ khi ngất .

Gương mặt Phó Đông lập tức đỏ bừng.

“Em cố ý xuyên tới đây chỉ để phá hỏng tiến độ công lược của ? Em hận đến , c.h.ế.t ?”

Biết đuối lý, sang trách ngược.

bình tĩnh .

“Phó Đông, đến đây bằng cách nào?”

Hắn nghiến răng.

“Vì mắc bệnh nan y. Không đến thì chỉ c.h.ế.t.”

“Vậy từng nghĩ em đến đây bằng cách nào ? Lẽ nào em đến là thể đến ?”

Phó Đông ngơ ngác , ánh mắt càng lúc càng khó đoán.

“Chẳng lẽ… em ở thế giới thực… sắp c.h.ế.t ?”

Một logic đơn giản như , lúc gặp nghĩ tới.

Có lẽ vì ở bên quá lâu, chăm sóc quá lâu, khiến nghĩ rằng .

. Chính trong đêm sinh nhật thất hẹn, em hai tên cướp xông nhà g.i.ế.c c.h.ế.t.”

ngẩng mắt lên, cố gắng nặn một nụ nhợt nhạt.

“Còn lúc đó, đang đè lên nữ chính tiểu thuyết PO, hôn lên mồ hôi mùi dâu tây của cô , những lời phóng túng.

“Và cho đến bây giờ, từng bày tỏ với em dù chỉ một chút xin , chỉ trách móc.”

Cảm xúc trong mắt Phó Đông chấn động dữ dội, ngay cả cơ mặt cũng khẽ run lên.

“Vãn Đường, …” Hắn năng lộn xộn. “Tối nay hệ thống giao nhiệm vụ. Nếu đến, cơ hội sẽ rơi tay khác…”

chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, giơ tay cắt ngang lời giải thích của .

“Không quan trọng nữa , Phó Đông.

“Từ nay về chúng ai đường nấy.

“Anh quyền lựa chọn sống tiếp, em hiểu. em cũng quyền lựa chọn rời , mong cũng hiểu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cam-nang-phat-dien-trong-truyen-po/chuong-2.html.]

định rời .

Phó Đông vội vàng kéo , nhưng động chạm vết thương, thể nhúc nhích.

Hắn nghẹn ngào lặp lặp .

“Vãn Đường, tất cả chỉ là diễn kịch thôi, yêu chỉ em…”

thêm gì nữa.

Hắn chỉ một cái miệng yêu , và hàng trăm chi tiết cho thấy hề yêu .

tự lừa dối quá lâu . Đã đến lúc buông tay.

 

 

8

“Nếu là , tuyệt đối sẽ chọn chia tay với .”

Trong đầu đột nhiên vang lên giọng máy lạnh lẽo của hệ thống.

Nếu nó lên tiếng lúc , gần như quên mất sự tồn tại của nó.

“Tại ?” hỏi.

Giọng hệ thống hề chút d.a.o động.

“Đừng quên nhiệm vụ của bạn là cướp đàn ông của nữ chính tiểu thuyết PO. Phó Đông chính là đối tượng công lược nhất của bạn.”

thờ ơ đáp.

nếu công lược Liễu Khinh Khinh thất bại, Phó Đông sẽ c.h.ế.t. Hắn sẽ hy sinh đến mức đó vì .”

hai nền tảng tình cảm, ? Chi bằng thử một . Dùng cơ thể dụ dỗ , khiến sa bạn, vì bạn mà c.h.ế.t.”

Không hiểu vì , trong giọng bình thản của hệ thống, một chút xảo quyệt.

Âm thanh cơ học lạnh lẽo giống như một vòng xoáy khổng lồ, kéo chìm xuống.

“Thử . Thế giới tiểu thuyết PO vốn là như .

“Nơi cần logic, cần tôn nghiêm, cũng cần đạo đức.

“Hãy buông bỏ những xiềng xích của thế giới thực, đắm chìm trong khoái cảm của thể, chẳng vui .”

Nghe xong thấy đau cả đầu.

“Dừng .” . “Cái hệ thống của đắn chút nào.”

Hệ thống đáp:

“Ký chủ, bạn nên nghĩ cho tính mạng của . Nếu công lược thất bại, bạn sẽ xóa sổ .”

Nghĩ đến cơ thể ở thế giới thực đang dần lạnh , tim thắt .

vẫn kiên quyết :

“Đó cũng là chuyện của .”

dọc hành lang bệnh viện. Khi ngang qua phòng chứa đồ, bỗng thấy bên trong vang lên những âm thanh sột soạt.

Không lạ gì khi Liễu Khinh Khinh lâu như vẫn . Hóa Chương Lũy chặn ở đó.

Không ngoài dự đoán, thêm một tràng lời dung tục.

“Khinh Khinh, em đúng là ngoan. Có chỉ khi để em m.a.n.g t.h.a.i thì em mới chịu yên phận ?”

Ban đầu định cứ thế qua.

Nhân vật trong tiểu thuyết phận của họ. Nếu nữ chính của tiểu thuyết PO thích cảm giác đàn ông vây quanh, cũng chẳng cần đổi điều đó.

trong khoảnh khắc , nhớ tới vẻ lạnh nhạt như chuyện liên quan của Liễu Khinh Khinh xe cứu thương, và cả vẻ thở phào nhẹ nhõm khi phá hỏng chuyện của họ.

Trước sự xâm lấn của đàn ông, cô luôn mơ hồ, ngoan ngoãn, yếu ớt. Cô phản kháng, nhưng cũng hề tỏ hưởng thụ. Phản ứng thể bắt nguồn từ sự tê liệt trong tận xương tủy, cũng thể là sự buông xuôi khi chống cự vô ích.

nếu… cô thật sự thì ?

Những chi tiết nhỏ đó hiện lên trong đầu . Trước khi bộ não kịp đưa quyết định, đá văng cửa phòng chứa đồ.

Động tác của Chương Lũy lập tức dừng .

“Liễu Khinh Khinh, về nhà đây. Cậu cùng ?” cố tình to, quan tâm Chương Lũy gặp chuyện ngoài ý .

Biểu cảm say mê ban nãy của Chương Lũy lập tức cứng , bằng cơn tức giận.

“Tối nay Khinh Khinh ở với . Mau cút .”

hỏi . hỏi Liễu Khinh Khinh.” nguyên tại chỗ, nghiêm túc hỏi. “Liễu Khinh Khinh, cùng về nhà ?”

Hai mắt Liễu Khinh Khinh thất thần, do dự chút mong đợi.

… cũng thể về nhà luôn ?”

Bàn tay Chương Lũy đang ôm vai cô khiến vai cô khẽ run lên, giống như đang sợ hãi.

Trong đầu chợt nghĩ, cô thật sự hưởng thụ ?

Những đỏ mặt “đừng” , thật sự là từ chối giả vờ ?

Ban đầu xem nữ chính của thế giới tiểu thuyết PO giống như một NPC. lúc mắt cô , đôi mắt mềm mại như nước mùa xuân, mơ hồ bất định, như phủ một lớp sương thể xua tan.

Giống như một sức mạnh vô hình nào đó trói buộc.

Bên cạnh, Chương Lũy xen :

“Khinh Khinh, về. Em là của . Tối nay em.”

Còn chỉ Liễu Khinh Khinh, nghiêm túc :

“Tất cả tùy ý của . Nếu về nhà, sẽ đưa . Nếu , sẽ tự rời .

“Cậu chỉ cần trả lời, cùng ?”

Liễu Khinh Khinh c.ắ.n c.h.ặ.t môi .

Đối với cô , kiểu lựa chọn dường như xa lạ mơ hồ. Cô cẩn thận liếc Chương Lũy. Dưới ánh mắt đầy ác ý của , cuối cùng cô run run lên tiếng.

về nhà.”

“Được.” chỉ cần một câu trả lời đó.

bước nhanh phòng chứa đồ, nắm lấy tay Liễu Khinh Khinh.

“Vậy chúng về nhà.”

Có thể thấy rõ bằng mắt thường, gương mặt Chương Lũy lập tức vặn vẹo.

“Muốn chạy ? Chưa thỏa mãn mà định chuồn? Gan to thật đấy. cho cô , dù cô cũng để nếm chút lợi …”

lười những lời bẩn thỉu, trực tiếp giơ tay lên, cắm một ống t.h.u.ố.c mê .

Đó là thứ tìm thấy trong phòng bệnh. ở thế giới tiểu thuyết PO sẽ gặp chuyện gì nên cất sẵn để phòng .

Không ngờ nhanh như dùng đến.

“Bác sĩ Chương, mọc nhầm chỗ ? Miệng phun thứ bẩn thỉu. Lúc mấy câu dung tục miệng bẩn thế , chỗ khác chắc cũng chẳng sạch sẽ gì. Không sợ gặp báo ứng mắc bệnh ?”

Thuốc mê phát huy tác dụng ngay. Chương Lũy giương nanh múa vuốt định lao tới bắt .

“Con khốn, cô với Liễu Khinh Khinh cùng một loại. Hôm nay nhất định khiến hai …”

kéo Liễu Khinh Khinh phía lưng, tiếp tục công kích bằng lời .

“Cha bắt vẻ vang tổ tông thì ít cũng nên tích chút đức cho gia đình . Suốt ngày trong đầu chỉ mấy thứ bẩn thỉu, cũng tự soi xem là cái gì.”

Chương Lũy há miệng, trừng mắt định thêm gì đó, nhưng đúng lúc t.h.u.ố.c mê phát huy tác dụng.

Hắn ngã xuống chân .

ghét bỏ đá một cái.

“Đồ chẳng gì.”

Liễu Khinh Khinh bên cạnh từ đầu đến cuối đều há hốc miệng.

“Thì còn thể từ chối như ?”

“Tất nhiên.” . “Nếu thì từ chối thẳng thừng. Nếu đối phương còn dây dưa, quyền bảo vệ bản .”

Liễu Khinh Khinh ngơ ngác ngẩng đầu . Đôi mắt trong veo kinh ngạc như chợt hiểu điều gì.

Sau đó cô nghiêm túc mà dịu dàng một câu:

“Cảm ơn.”

còn kịp đáp thì trong đầu vang lên giọng máy lạnh lẽo.

“Làm như . Bạn sẽ rối loạn trật tự của thế giới .”

Hệ thống vốn im lặng lâu bỗng lên tiếng.

“Hả? Thật ?” hỏi ngược trong đầu. “ trật tự chẳng dùng để giúp con bảo vệ quyền lợi của ? Tại trật tự của thế giới tiểu thuyết PO xây dựng việc tổn thương phụ nữ?”

Hệ thống bình tĩnh sự thật:

“Trật tự ở đây là để bảo vệ kẻ ở vị trí cao. Về mặt sinh lý, nam giới nắm quyền lực tuyệt đối.”

Nghe thấy lạnh cả , sang hỏi Liễu Khinh Khinh:

“Phó Đông và Chương Lũy khi động tay động chân với , xin phép ?”

“Không…” Giọng Liễu Khinh Khinh như phủ một lớp sương. “ ‘đừng’ , nhưng họ .”

Không chỉ , còn cho rằng đó là kiểu từ chối giả vờ.

chút áy náy. Khi xuyên tới đây, cũng từng nghĩ những tiếng “đừng” mềm mại của Liễu Khinh Khinh là một kiểu tăng hứng thú.

ngờ thiết lập của nữ chính tiểu thuyết PO như . Giọng cô vốn mềm mại quyến rũ, vì thế lời từ chối của cô cũng tự nhiên phớt lờ.

đó thể trở thành lý do để xâm phạm cô .

“Hành vi của họ như là quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c.” . “Cậu nên báo cảnh sát.”

“Báo cảnh sát?” Trong mắt Liễu Khinh Khinh hiện lên vẻ mờ mịt. “Chuyện như cũng thể báo cảnh sát ? Không đây là chuyện bình thường ?”

Loading...