Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Năm 70 - Chương 142: "tôi Lấy Cả Hai Căn!"
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:16:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện cơm áo gạo tiền từ xưa đến nay vẫn là chuyện lớn của đời , những khác trong tiệm cơm thấy hai chuyện, đều kẻ tung hứng phụ họa theo, chủ yếu là giá nhà đắt, thỉnh thoảng thêm một hai câu Thôi Duy Thành là Hoa kiều tâm địa đen tối.
Có điều Thôi Duy Thành đó mở một xưởng dệt trong thành phố, ba bốn trăm công nhân dệt may, cũng coi như một việc , cũng mắng quá khó .
Tuy nhiên Cố Kiêu vẫn chút yên tâm Diệp Ninh thêm vài , Diệp tiểu thư cũng là Hoa kiều đấy, kể lể về Hoa kiều như , chừng trong lòng khó chịu thế nào .
Cố Kiêu quả thực là lo lắng thừa thãi, phận Hoa kiều của Diệp Ninh vốn dĩ là giả, thể để ý những thứ , lúc cô đang nghiêng đầu đến say sưa đây .
Từ trong cuộc trò chuyện phiếm của , Diệp Ninh quả thực thu thập ít thông tin, thứ nhất chính là giá nhà ở Nhã Uyển của bọn Thôi Duy Thành cao, mở bán mấy ngày , tổng cộng hai ngàn căn nhà ở Nhã Uyển, hiện tại ngay cả một phần năm cũng bán .
Điều thực cũng hợp lý, dù giá nhà đúng là đắt thật, đây mới bước sang năm 80, cho dù cải cách kinh tế ở thế giới sớm hơn thế giới của Diệp Ninh một chút, nhưng mở cửa thị trường cũng mới đầy một năm, ở cái thời kỳ mà "hộ vạn tệ" ai ai cũng ngưỡng mộ , căn hộ một phòng ngủ diện tích nhỏ nhất ở Nhã Uyển cũng hơn một vạn, gì nhiều mua nổi như .
Trước đó Diệp Ninh cảm thấy năm trăm năm mươi đồng một mét vuông là đắt, lúc xong bàn tán, trong lòng cô ngược suy nghĩ khác.
Đã là dân chúng trong thành phố đều quá chấp nhận giá nhà ở Nhã Uyển, nếu quan sát thêm một chút, chừng qua một thời gian nữa bọn Thôi Duy Thành sẽ giảm giá bán thì ?
Tuy nhiên Diệp Ninh vẫn quyết định đến Nhã Uyển xem thử , hai ăn uống no say thanh toán xong liền hỏi rõ vị trí thẳng đến Nhã Uyển.
Phải rằng, Thôi Duy Thành đúng là một thương nhân con mắt tinh đời, vị trí của Nhã Uyển , là ở trung tâm thành phố cũng quá đáng, khu tiểu khu mới tinh, từ xa, những tòa nhà nhỏ tường ngoài màu vàng gạo đồng bộ, khí phái hơn hẳn những khu dân cư xám xịt cách đó một con phố.
Thôi Duy Thành vô cùng tây, chỉ học theo cách của nước ngoài bố trí phòng bán hàng, mà còn tìm mười mấy cô gái trẻ dáng dấp xinh nhân viên bán hàng, bộ vest màu xanh đen khoác lên , chỉ riêng cái khí thế thôi cũng đáng giá mấy ngàn đồng .
Đợi khi Diệp Ninh và Cố Kiêu sự dẫn dắt của nhân viên bán hàng xem thực tế trong khu tiểu khu, cô càng thêm hài lòng.
Có lẽ là giá đất hiện tại vẫn đắt lên trời, diện tích cây xanh của Thôi Duy Thành đầy đủ, trong khu đường chạy vòng tròn trải nhựa đường, bên cạnh đường chạy còn ghế dài bằng sắt nghệ thuật, đất trống bên đường trồng cây dành dành, hoa , nền đất trống trải t.h.ả.m cỏ, ngay cả thiết vận động cho già và khu vui chơi cho trẻ em cũng .
Mặc dù chỉ là cầu trượt bằng sắt tây và bạt nhún dây nilon gì đặc biệt trong mắt hiện đại, nhưng đây chính là năm 80, thời đại mà phần lớn dân chúng còn chỉ thể ở nhà tranh vách đất, đây quả thực thể gọi là sự khác biệt đẳng cấp .
Ngay cả Cố Kiêu khi đến vẫn luôn cho là đúng đối với việc mua nhà, lúc khi xem qua cách bố trí và môi trường của khu tiểu khu, cũng nhịn động lòng.
Đợi khi xem qua thiết kế căn hộ, Diệp Ninh vốn còn quan sát thêm lập tức yên nữa.
Căn hộ lớn nhất ở Nhã Uyển là một trăm năm mươi mét vuông, Diệp Ninh vốn cảm thấy gì, dù ở hiện đại một căn hộ cao cấp một mặt sàn cũng thể rộng hai ba trăm mét vuông .
cô quên mất đây là một thế giới diện tích chung, căn nhà một trăm năm mươi mét vuông , thật sự là mỗi phòng đều đặc biệt lớn, tầng một tự nhiên cần , tặng kèm một khu vườn lớn, ngay cả những tầng , cũng tặng ban công, ban công hai bên cộng , cũng mười mấy mét vuông , đây còn đều là diện tích sử dụng thực tế.
Thiết kế ba phòng ngủ hai phòng khách hai nhà vệ sinh, phòng khách lớn đến mức thể chạy ngựa , ba căn phòng cũng lớn đến mức khó tin, tổng hợp môi trường của khu tiểu khu, Diệp Ninh lập tức móc tiền .
Nói cũng may là trong thành phố thể gom đủ tiền mua nhà trong thời gian ngắn nhiều, Diệp Ninh và Cố Kiêu còn tầng một để lựa chọn.
Mặc dù Diệp Ninh và Thôi Duy Thành cũng coi như chút giao tình, điều cô nghĩ Vưu Lợi Dân mua nhà cũng nhận ưu đãi, cô dứt khoát cũng tìm Thôi Duy Thành nữa, trực tiếp ký hợp đồng mua nhà.
Diệp Ninh và Cố Kiêu hai chuẩn mua hai căn tầng một liền kề trong cùng một tòa nhà, Diệp Ninh thì , một căn nhà tám vạn hai ngàn năm trăm đồng, mặc dù rẻ, nhưng tiền trong tay cô chắc chắn là mua nổi.
Chỉ Cố Kiêu, mang theo cả sáu vạn đồng Diệp Ninh đưa cho đó, cũng vẫn đủ.
Cũng may lúc cửa còn mang theo hai thỏi vàng, lúc liền nghĩ đến việc đến phòng tiết kiệm bán vàng mới nộp tiền.
Khách hàng lớn như bình thường gặp , cô nhân viên bán hàng ở phòng bán hàng Cố Kiêu đến phòng tiết kiệm bán vàng, những cảm thấy mất kiên nhẫn, ngược còn vẻ mặt vui mừng : “Đây chẳng khéo quá , chị dâu việc ở phòng tiết kiệm, đưa ngài qua đó, cần xếp hàng.”
Thôi Duy Thành và Thạch Sùng khu tiểu khu cao cấp, lương và hoa hồng trả cho nhân viên bán hàng thấp, cho nên yêu cầu cũng cao, chỉ cần ngoại hình vóc dáng , bằng cấp cũng yêu cầu cứng, thấp nhất cũng nghiệp cấp ba.
Nhân viên bán hàng phụ trách tiếp đón hai Diệp Ninh cảm thấy hôm nay đúng là gặp vận may lớn , một lúc gặp hai khách hàng lớn, hai căn nhà hộ hình lớn bán , chỉ riêng đơn , tiền lương cộng thêm hoa hồng tháng của cô sợ là lên đến cả ngàn .
Vốn dĩ Diệp Ninh còn kỳ lạ, chẳng chỉ là đến phòng tiết kiệm bán chút vàng thôi , còn xếp hàng, đợi khi bọn họ đến phòng tiết kiệm, mới phát hiện cô nhân viên bán hàng hề khoa trương chút nào, quầy thu hồi vàng đây ở phòng tiết kiệm cả ngày cũng đợi hai khách, lúc xếp hàng xếp dài tận ngoài phố.
Thấy hai vị khách quý đều ngơ ngác, cô nhân viên bán hàng đoán chừng bọn họ thể hiểu tình hình, lập tức giải thích: “Đây là do nước ngoài náo loạn khủng hoảng dầu mỏ, thêm hai nước lớn chiến tranh lạnh, đều sắp đ.á.n.h , giá vàng mỗi ngày một khác, đây tăng lên là tăng mấy hào mấy xu, mấy ngày nay là tăng mấy đồng mấy đồng , trong tay tích trữ vàng, đều nhân lúc giá cao hiện tại bán lấy tiền mặt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/canh-cua-go-nha-toi-thong-toi-nam-70/chuong-142-toi-lay-ca-hai-can.html.]
Cố Kiêu mắt tinh, còn cách một hàng dài, thấy từ xa tấm bảng đen nhỏ treo quầy thu hồi vàng .
Sau khi rõ con đó, Cố Kiêu thậm chí còn nghi ngờ hoa mắt .
Diệp Ninh cận thị, đến gần hơn một chút mới rõ giá thu mua bảng đen, cô chút dám tin: “Một gam bốn mươi đồng!”
Cô nhân viên bán hàng cũng hít sâu một , cảm thán : “Bốn mươi ? Hôm qua mới ba mươi bảy đồng hai hào thôi đấy, đúng là mỗi ngày một giá.”
Diệp Ninh đối với giá vàng ở bên còn dừng ở mức mười mấy đồng một gam, ngược ngờ chỉ mới mấy ngày, giá vàng tăng nhiều như .
Cố Kiêu thì càng cần , suốt ngày bận rộn việc cho Diệp Ninh, cho dù trấn cũng thời gian đến phòng tiết kiệm, đều hiện tại là cái giá .
Có điều đối với Cố Kiêu mà , vàng tăng giá cũng là chuyện , hai thỏi vàng bán bốn vạn đồng, phòng bán hàng chỉ thanh toán xong tiền mua nhà, còn dư hơn một vạn.
Thôi Duy Thành và ban lãnh đạo thành phố quan hệ , chuyện của ông xưa nay đều bật đèn xanh, khi hai Diệp Ninh ký hợp đồng nộp tiền xong, cô nhân viên bán hàng liền đưa hai đến phòng quản lý nhà đất đăng ký lấy sổ.
Cố Kiêu thì , hộ khẩu địa phương, mua nhà cũng đỡ việc, lấy sổ cũng nhanh, Diệp Ninh phận Hoa kiều, nhân viên phòng quản lý nhà đất tránh khỏi hỏi han thêm vài câu, chủ yếu là kinh tế cải cách , ngưu ma quỷ quái gì cũng chui , thời gian Đế Đô xảy một vụ k.h.ủ.n.g b.ố do đặc vụ địch lên kế hoạch, gần đây trong nước quản lý những Hoa kiều về nước cũng nghiêm ngặt hơn.
Cũng may Diệp Ninh đầu tư ít ở trấn Nhạc Dương, những tin tức đều thể tra , nhân viên công tác gọi điện thoại cho chính quyền trấn Nhạc Dương xác minh xong, liền phát sổ đỏ cho cô.
Lúc Diệp Ninh đợi nhân viên công tác hỏi han cũng nhàn rỗi, bàn việc cũng âm thầm quan sát, sự quan sát thật đúng là để cô phát hiện đồ .
Diệp Ninh chỉ chỉ hai tấm bản đồ thông tin bất động sản bàn việc, thăm dò hỏi: “Hai bất động sản đều là bán ngoài ?”
Nghe Diệp Ninh nhắc đến hai căn nhà , trong lòng nhân viên công tác liền thấy khổ.
Trước khi phòng bán hàng Nhã Uyển của Thôi Duy Thành xuất hiện, cả Sơn Thị, mua bán bất động sản đều đến phòng quản lý nhà đất, việc ở đây cũng nhàn hạ, dù mua bán nhà nhiều, một khi nhu cầu tìm tới cửa, ít nhiều cũng đưa chút lợi ích để lo lót một hai.
Nói thì hai căn nhà cũng là tai họa do Thôi Duy Thành gây , ông cái Nhã Uyển, nước máy, hiện tại nhà nhà trong thành phố đều nhà ở Nhã Uyển , sống ở trong đó quả thực là chỗ nào cũng tiện.
Có điều tiện thì tiện, cái giá nhà cao ngất ngưởng , bình thường thể gánh vác nổi, đây là lãnh đạo cũ của , con trai út trong nhà đang bàn chuyện cưới xin, thông gia cũng là gia đình môn đăng hộ đối, coi trọng con gái, chỉ đôi vợ chồng trẻ thể một căn nhà ở Nhã Uyển phòng tân hôn.
Đây đúng là sư t.ử ngoạm, nhưng cũng , yêu cầu hộ hình nhất , căn hai phòng ngủ nhỏ năm mươi mét vuông cũng .
Hai ba vạn đồng, bình thường bỏ , lãnh đạo cũ của cũng bỏ , nhưng con trai út thích, trong nhà ngày nào cũng ầm ĩ yên, già chỉ đành bán nhà trong nhà đổi tiền, cũng may gia sản dày, ngoài căn nhà cũ sân vườn , già còn nhà cơ quan phân, bán nhà cũng đến mức chỗ ở.
Duy nhất một điểm, chính là căn nhà giá bán rẻ, thiếu một vạn hai thì bán.
Mặc dù hiện tại trong thành phố cơ bản viện t.ử một sân bán ngoài, nhưng đây cũng từng bán, thể bán bảy tám ngàn coi là giá cực , cái bỗng nhiên đắt hơn bốn năm ngàn, nhân viên công tác thật sự khó xử.
Một căn khác là tổ sản của gia đình thuộc diện "Hắc ngũ loại" bình phản năm ngoái, những năm già chịu ít khổ, hiện tại chỉ hưởng thụ cho , nhà nước trả ít bất động sản cho ông , ông hiện tại chỉ giữ một căn để ở, những căn khác bán hết , ngược những năm đó con cái đều đoạn tuyệt quan hệ với ông , cũng cần lo nghĩ cho hậu nhân, bản ông cầm tiền du ngoạn sơn thủy khắp thế giới, ăn ăn uống uống cho xong.
Cái giá đưa ngược đắt, viện t.ử hai sân, giá đưa cũng chỉ đắt hơn viện t.ử một sân của vị lãnh đạo cũ ba ngàn mà thôi.
Có Nhã Uyển, hiện tại trong thành phố mua nhà đều thích cân nhắc những căn bình thường , cho nên khi hai căn nhà tung , một đến hỏi cũng .
Diệp Ninh là Hoa kiều, tài đại khí thô (nhiều tiền), ngược khả năng mua, điều nhân viên công tác nghĩ cô mua căn nhà nhất ở Nhã Uyển , chắc sẽ để mắt đến hai bất động sản nữa, cho nên cũng giới thiệu nhiều, chỉ lơ đễnh gật đầu.
Diệp Ninh mừng rỡ mặt, vốn dĩ cô còn định tranh thủ dạo trong thành phố, xem thể tìm một căn nhà sân vườn mua để đó đợi tăng giá , ngờ cần tốn công ngóng, căn nhà phù hợp tự chạy đến mặt cô : “Vậy hai bất động sản giá bao nhiêu tiền?”
Vừa Diệp Ninh lời , nhân viên công tác lập tức thẳng dậy, chẳng lẽ…
Mặc dù trong lòng ôm hy vọng, nhưng nhân viên công tác vẫn đại khái một chút: “Căn một sân một vạn hai, căn hai sân một vạn năm.”
Thấy Diệp Ninh dường như ý cân nhắc, nghĩ đến sự gửi gắm của lãnh đạo cũ, nhân viên công tác vẫn kiên trì : “Căn nhà một sân tuy nhỏ, nhưng chủ nhà đó vẫn luôn ở, nhà cửa bảo dưỡng cũng , mua về là ở ngay, căn hai sân tuy lớn hơn một chút, nhưng chủ nhà đó chăm sóc, nhiều chỗ đều cần tu sửa , đến lúc đó cũng tốn một khoản phí tu sửa, tính kỹ hai căn nhà cũng như .”
Diệp Ninh nhân viên công tác đang cực lực khuyên bảo mua căn thứ nhất, điều cô cũng để ý, trực tiếp phất tay : “ lấy cả hai căn!”